Chương 84: Tôi khuyên anh, đụng cũng đừng đụng vào.
Chị Lisa cúp máy, sắc mặt khó coi nhìn về phía Chu Khiêm Phong.
Chu Khiêm Phong thấy sắc mặt chị lạ, hỏi: “Sao thế chị?”
Chị Lisa: “Khiêm Phong, không biết thằng nào tung tin lên mạng bảo cậu và Tống Thừa Phong sắp tới tòa Bảo Long livestream đấu nhau.
Bình thường tin giả kiểu này cũng chẳng sao, qua rồi thì thôi.
Nhưng bên Tống Thừa Phong lại chính thức xác nhận chuyện này…”
Chu Khiêm Phong mặt đầy vẻ không thể tin nổi, trong lòng hoạt động kịch liệt.
Hả? Thằng nhóc làm giả đó còn dám tới cái tòa nhà ma quái Bảo Long thật à?
Đây là kiếm đủ tiền rồi, cuối cùng nghĩ thông suốt, không muốn sống nữa hả?
Chị Lisa mặt nặng mày nhẹ: “Công ty bảo trên mạng đã cãi nhau vì chuyện này long trời lở đất rồi, fan của cậu và Tống Thừa Phong cũng đang cấu xé nhau.
Nếu cậu không đi, chắc chắn sẽ mất một đống fan. Cậu đang trong giai đoạn thăng tiến sự nghiệp, nếu xảy ra chuyện này, ảnh hưởng tới cậu chắc chắn rất lớn.
Khiêm Phong, xem ra lần này, cậu không đi cũng phải đi rồi…”
Chu Khiêm Phong nghe chuyện diễn biến thế quái này, đúng là hết nói nổi. Cái đ*o gì mà giai đoạn thăng tiến sự nghiệp.
Đúng là lũ trẻ trâu vui vẻ quá mà, chuyện đâu chưa thấy đâu đã dựng kịch cho mình lên rồi!
Nhưng dù sao cũng là người trong chốn danh lợi, Chu Khiêm Phong sống ngoài xã hội lâu như vậy, sao có thể không hiểu.
Dù chuyện này vô lý và kỳ quặc, nhưng chỉ cần bây giờ mình rụt lại thì sẽ bị đối thủ cười cho cả đời, người quản lý cũng tuyệt đối không cho mình sắc mặt tốt.
Xem ra, chỉ còn cách tìm ngoại viện thôi.
Nghĩ tới đây, Chu Khiêm Phong hít một hơi thật sâu, mặt đầy thâm trầm.
“Được rồi, chị nói với công ty đi, chuyến này em đi.”
Nói xong, Chu Khiêm Phong lại nói:
“Em còn có việc, đi trước đây. Khi nào công ty sắp xếp xong thì liên lạc em.”
Chị Lisa thấy Chu Khiêm Phong nhận lời rất nhanh, không gây chuyện gì, cũng khá hài lòng.
Liền giơ tay làm ký hiệu OK: “Được, giữ liên lạc nhé.”
Còn Chu Khiêm Phong, một giây trước còn mặt tỉnh bơ thong thả rời khỏi phòng làm việc.
Giây sau vừa ra khỏi cửa đã móc điện thoại, bụm miệng bấm một số.
“Alo, cô đang ở đâu?”
*.
Một giờ sau, Chu Khiêm Phong xuất hiện ở tiệm của Lộ Linh.
Anh ta mang theo một hộp quà tinh xảo, nịnh nọt đặt lên quầy nơi Lộ Linh đang ngồi.
Mà từ lúc Chu Khiêm Phong đẩy cửa bước vào cho tới lúc tới quầy, Lộ Linh chưa từng ngẩng đầu lên một lần, chỉ cúi đầu chải tóc và thay quần áo mới cho con búp bê mới mua của mình.
Chu Khiêm Phong chờ đợi hồi lâu, sốt ruột: “... Linh Linh, dù gì chú cũng là chú Chu của cháu.”
Lộ Linh dừng động tác, từ từ ngẩng đầu nhìn anh ta, mặt vô cảm: “Ồ, chú Chu, tìm cháu có việc?”
Chu Khiêm Phong xoa tay, cười hề hề:
“Cháu xem, cháu vẫn ngoan như thế, chú chưa nói gì mà cháu đã biết chú có việc rồi ~”
Lộ Linh cười: “Cháu đoán nhé, về vụ livestream ma quái ở tòa nhà Thương mại Bảo Long?”
Chu Khiêm Phong sững người, nụ cười nhếch nhác đông cứng trên mặt, hoàn toàn chẳng còn dáng vẻ tiên phong đạo cốt khi livestream trước mặt mọi người.
Anh ta lắp bắp hỏi: “Ờ… ha ha… sao cháu biết?”
Lộ Linh nghiêng đầu: “Chú Chu, bây giờ chú nổi tiếng lắm, mở điện thoại ra là thấy thôi.”
Nói xong, Lộ Linh còn giơ điện thoại lên lắc lắc trước mặt Chu Khiêm Phong, trên đó chính là cái post nói anh ta sắp đấu livestream với Tống Thừa Phong.
Chu Khiêm Phong lập tức, đại trượng phu biết cúi xuống, “rầm” một tiếng quỳ xuống trước mặt Lộ Linh.
“Linh Linh à! Cháu phải giúp chú với!
Chuyện này thật sự không phải chú muốn đi! Không biết thằng nào đăng post trên mạng dựng kịch cho chú lên!”
Lộ Linh chẳng thèm để ý tới Chu Khiêm Phong, tiếp tục cúi đầu chọn một cặp mắt mới cho con búp bê trên tay.
Chu Khiêm Phong cũng bị món đồ chơi xinh xắn này thu hút, nhìn chăm chú từng động tác của Lộ Linh.
Chỉ thấy cô cẩn thận thay cho con búp bê một cặp mắt xanh lam, con búp bê dường như còn vui vẻ, chớp chớp mắt với Lộ Linh.
Lộ Linh bật cười, điểm nhẹ lên mí mắt hoa hồng của con búp bê.
Ở bên cạnh xem hết cảnh này, Chu Khiêm Phong cảm thấy toàn thân như bị điện giật, da đầu tê dại, không dám nhìn con búp bê đó thêm lần nào nữa, vội vàng dời mắt đi.
Không ngờ, vừa quay đi, anh ta lại cảm thấy tất cả búp bê trong phòng như đều đang nhìn mình, nở nụ cười nhạt kỳ dị.
Anh ta đành phải dời mắt, chẳng dám nhìn đâu nữa, chỉ còn cách nhìn chằm chằm vào cái xoáy trên đỉnh đầu Lộ Linh, như thể chỉ có cái xoáy đó mới mang lại cho anh ta chút cảm giác an toàn.
Kìm nén cảm giác muốn bỏ chạy, Chu Khiêm Phong giọng khô khốc, rụt rè hỏi: “Lộ… Lộ Linh, chuyện tòa nhà Bảo Long…”
Nghe Chu Khiêm Phong lại hỏi tới chuyện này.
Lần này, Lộ Linh sầm mặt đặt con búp bê xuống, ngước mắt nhìn thẳng vào Chu Khiêm Phong.
“Chu Khiêm Phong, cháu nghĩ thái độ của cháu đã đủ rõ ràng rồi. Nếu chú nhất định muốn cháu nói thẳng, thì đó là.
Cháu sẽ không đi.
Nếu chú không muốn đi, hãy điều tra công ty của Tống Thừa Phong, post đó chắc là bọn họ đăng.
Bọn họ có thể chắc chắn chú không dám đi, muốn để Tống Thừa Phong một trận thành thần.”
Lúc này, đang là chiều tối, tiệm của Lộ Linh đã không còn chút ánh sáng nào lọt vào, cô lạnh lùng xa cách ẩn mình trong bóng tối.
Chu Khiêm Phong mơ hồ còn cảm thấy mình không nhìn rõ biểu cảm của Lộ Linh khi nói chuyện.
Kèm theo tiếng nền từ TV trong tiệm phong thủy đang phát tin tức.
[Kính mời quý vị đón xem bản tin tối nay.
Mới đây, một streamer tên A Dũng đã tử vong khi đang livestream tại tòa nhà Thương mại Bảo Long.
Cảnh sát đang tiến hành điều tra thêm về cái chết của anh ta…]
Chu Khiêm Phong cảm thấy tim mình đập ngày càng nhanh.
“Thình thịch, thình thịch, thình thịch.”
Lộ Linh mím môi, cuối cùng vẫn nói thêm một câu.
“Chu Khiêm Phong, coi như chúng ta quen biết từ nhỏ.
Cháu khuyên chú, tòa nhà Thương mại Bảo Long, đụng cũng đừng đụng vào…”
*.
Ra khỏi tiệm phong thủy của Lộ Linh, Chu Khiêm Phong thậm chí không biết mình lái xe về nhà bằng cách nào. Đến khi phản ứng lại, anh ta đã ngồi ở nhà rồi.
Với cái trạng thái này, mà có thể bình an vô sự về tới nhà, hoàn toàn nhờ vào giao thông Bắc Kinh đủ tắc nghẽn.
Chỉ cần cho anh ta một cơ hội đạp ga hết cỡ, chuyện hôm nay đã không đơn giản mà qua được.
Thực ra Chu Khiêm Phong trong lòng biết rõ, anh ta không nên đi tìm Lộ Linh, chuyện này phạm vào điều kiêng kỵ của cô ấy.
Nhưng sau khi tận mắt chứng kiến sự lợi hại của Lộ Linh, có bao nhiêu người có thể cưỡng lại con đường tắt bày ngay trước mắt? Có bao nhiêu người có thể không có dục vọng trần tục?
Mà lần này, chính vì anh ta bày tỏ sự lợi dụng quá lộ liễu, mới khiến Lộ Linh không thích như vậy.
Nhưng đã ở trong cuộc chơi, Chu Khiêm Phong sao có thể cam tâm nhường chiếc ghế số một cho kẻ khác?
Ngay từ khi quyết tâm bước chân vào chốn danh lợi này, anh ta đã nghĩ tới sẽ có ngày bị người ta dựng lên cao.
Chu Khiêm Phong nghĩ, đi đêm lắm có ngày gặp ma, có ai đi đường ven sông mà không ướt giày?
Cho dù lần này anh ta thực sự mất mạng ở tòa Bảo Long, thì nửa đời trước sôi nổi này của anh ta, coi như cũng lời rồi!
