Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Tôi Kích Hoạt Hệ Thống Vì Nhặt Được Hắn > Chương 29

Chương 29

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 29 có bản audio.

029 KẺ ĐÁNG THƯƠNG GIÁ RẺ

 

Cuộc cãi vã bùng nổ lần này lại kết thúc bằng sự nhượng bộ của Thẩm Khí.

 

Nam Dã như ý trốn vào phòng ngủ. Một mình đứng trong phòng khách trống trải, chàng thiếu niên có dáng người mảnh khảnh, thon gầy, cứng đờ như một con rối mất đi sinh khí. Mãi lâu sau hắn mới thu dọn bát đũa trên bàn, đặt vào bồn rửa trong bếp, dùng nước lạnh buốt chậm rãi rửa sạch.

 

Rửa bát xong, Thẩm Khí lại lấy quần áo của mình và chị ra, bỏ vào chậu, ngồi xổm trong nhà tắm lạnh lẽo chăm chú giặt. Chàng thiếu niên đáng thương cúi gằm đầu, bím tóc đuôi sam màu bạc hơi rối xõa xuống đất.

 

Đôi mắt đỏ sẫm của hắn nhìn chằm chằm vào đống quần áo ướt đẫm một cách âm u, dưới ánh đèn trắng bệch, hắn bất chợt khẽ nhếch mép cười một cái.

 

Nụ cười lạnh lẽo, không chút độ ấm.

 

Giọng nói trong trẻo pha chút kiệt quệ chán chường: “Chẳng thú vị gì, không muốn chơi nữa. Chị rõ ràng đang lừa em, lừa em nhiều lắm rồi.”

 

Mãi đến tận bây giờ, Thẩm Khí vẫn nhớ như in mấy hôm trước, hắn ra cửa hàng tạp hóa mua đồ ăn vặt.

 

Ở đó có vài người đang đánh bài.

 

Hắn muốn mỗi người hắn gặp đều biết hắn hạnh phúc thế nào, chị đối xử với hắn tốt ra sao, thế là hắn không nhịn được mà khoe khoang một chút.

 

Nhưng ánh mắt bọn họ nhìn hắn lại khinh miệt và ghê tởm đến vậy, cứ như lột trần quần áo hắn rồi ném ra ngoài ánh nắng phơi thây.

 

Bọn họ cười to bảo: “Nam Dã… cô bé đó có một người bạn trai rất thương yêu, để nuôi thằng bạn trai đó, nó còn đi làm cái công việc dọn dẹp nguy hiểm, thậm chí có lần gặp phải dị chủng, suýt chết ở ngoài kia…”

 

Bọn họ nói: “Cuối tuần nào cũng thấy Nam Dã với bạn trai nó hẹn hò, cô bé đó coi thằng đàn ông kia ra gì lắm, còn mua cả hoa tươi đắt tiền cho nó nữa kìa.”

 

Ánh mắt bọn họ nhìn Thẩm Khí dần trở nên sắc lạnh và khinh miệt:

 

“Cậu thì đẹp đấy, nhưng tiếc là đầu óc có vấn đề, đến cả người ta có người ngoài hay không cũng không biết. Người ta hẹn hò với bạn trai xong, về nhà mua cho cậu chút đồ ăn vặt, đã vui vẻ khoe khắp nơi. Chậc, đúng là đáng thương.”

 

Đáng thương.

 

Đó là nhận xét bọn họ dành cho hắn.

 

Lúc đó Thẩm Khí ngây người đứng tại chỗ.

 

Hắn lấy chiếc gương nhỏ ra, cẩn thận tỉ mỉ ngắm bím tóc đuôi sam được tết gọn gàng đẹp đẽ của mình, ngắm những bông hoa nhỏ trắng hồng xinh xắn trên đó, cảm thấy mình được chị nuôi dưỡng tốt lắm.

 

Thế nhưng.

 

Bọn họ bảo hắn ngốc.

 

…bảo hắn rẻ rúng.

 

Hắn cứ ngỡ trong trò chơi này, hắn luôn là kẻ giữ vai trò chủ đạo, cô gái loài người chỉ là một món đồ chơi có cũng được không có cũng chẳng sao.

 

Đợi đến ngày hắn chán, trực tiếp giết đi là xong.

 

Thế nhưng, ra là hắn mới là kẻ bị lừa.

 

Hắn đáng thương đến nỗi người khác tùy tiện cho một chút yêu thương ngo ngoe rúc trong nhà làm thú cưng của cô, làm tín đồ trung thành của cô.

 

Ra khỏi cửa hàng, Thẩm Khí không về nhà mà đi đến chỗ làm của Nam Dã.

 

Hắn nghĩ, nhất định phải giết cô!

 

Phải để cô biết cái giá của việc lừa gạt hắn!

 

Nhưng Thẩm Khí núp trong bóng tối lại thấy cô gái đang làm việc chăm chỉ, thấy làn da trắng nõn dưới khẩu trang bị nắng phơi ửng hồng, thấy đôi mắt hạnh trong sáng ấy không tránh khỏi phủ một tầng ẩm ướt, nhưng vẫn sạch sẽ dịu dàng.

 

Hắn nghĩ, thôi, đợi thêm chút nữa vậy.

 

Cuối cùng Thẩm Khí chỉ lặng lẽ thả ra hắc vụ làm cho tên đội trưởng từng bắt nạt chị bị thương nhẹ, coi như một bài học nho nhỏ…

 

Thậm chí khi những dị chủng khác sắp đến khu vực này, hắn còn phát ra uy áp dọa hết lũ quái vật không biết điều đó bỏ chạy…

 

Hắn nghĩ, đằng nào thì cũng kiếm thời gian lén giết chết tên đàn ông khốn kiếp kia, để chị chỉ thuộc về một mình hắn là được rồi.

 

Thế nhưng, hóa ra tất cả đều là thật.

 

…Chị thừa nhận rồi.

 

Thừa nhận có bạn trai, tuy chỉ dùng từ ‘bạn trai cũ’ để định nghĩa, nhưng Thẩm Khí không dám tin nữa. Thật sự là bạn trai cũ sao? Hay lại lừa hắn? Lúc đó mắt hắn đỏ ngầu bóp chặt cổ cô gái, cảm nhận hơi thở cô dần yếu ớt, thấy ánh sáng trong đôi mắt ấy từng chút một tắt dần, trong cơn mơ hồ —

 

Trước mắt dường như hiện ra gương mặt một người đàn bà phong trần đầy phấn son, người đàn bà xa lạ này từ khi hắn còn rất nhỏ, đã luôn xuất hiện trong phòng ngủ của cha vào ban đêm, rồi trần truồng phát ra những tiếng rên rỉ mờ ám.

 

Người mẹ bệnh nặng nằm trên ghế sofa phòng khách thoi thóp khóc thầm, trên trán hắn còn vết máu mới do cha dùng chai rượu đập ra, nhưng cuộc giao dịch kinh tởm ấy chưa từng dừng lại.

 

Thẩm Khí nghĩ, hắn ghét sự bẩn thỉu, ghét sự phản bội, thậm chí khoảnh khắc nghe những kẻ đàn ông kia chế nhạo, còn nực cười nhận ra, à, thì ra chị có bạn trai, hóa ra hắn đã biến thành thứ người kinh tởm giống hệt người đàn bà đó.

 

Hừ…

 

Rồi —

 

Bỗng nhiên ngoài cửa vang lên tiếng đập cửa.

 

Thì ra, chị đã chặn tên đàn ông đó từ lâu, lần này chị không lừa hắn.

 

Hắn lại một lần nữa tha thứ cho chị.

 

Tha thứ cho con mồi đáng thương này, kẻ chắc chắn sẽ chết dưới tay hắn.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Đề Xuất Cho Bạn