084 Chị thích ngốc nghếch sao?
Mái tóc bạch kim của thiếu niên bị xoa rối tung, có cảm giác như bị bắt nạt đến dựng lông, giọng cô gái cố tình ngừng lại một chút, cậu cũng ngốc nghếch mở to mắt, trái tim treo lên tận cổ họng.
Cứ như một câu nói tùy hứng của cô gái có thể nắm giữ cảm xúc và sinh tử của cậu vậy.
Sau đó, 'bạch' một tiếng.
Con mèo nhỏ ngốc nghếch bị cô gái ôm mặt hôn mạnh lên trán.
Đôi lông mày xinh đẹp của cô khẽ nhướng, rõ ràng là một cô gái nhỏ ngoan ngoãn, nhưng giờ lại hung hăng móc cằm thiếu niên, từng chữ từng chữ bá đạo lặp lại: "Nếu em không đồng ý, chị sẽ hôn đến khi em khóc."
......Hôn, đến, khóc, em?
Thiếu niên lập tức ngốc hơn, gần như không tin vào tai mình.
Chẳng lẽ do dị năng tiêu hao quá nhiều sinh ra ảo giác? Nhưng cô gái trước mắt lại tiếp tục ôm mặt cậu, đôi mắt đen láy nhìn thẳng vào môi cậu, còn nghiêng đầu nhẹ nhàng liếm môi.
Tư thế mập mờ và ánh mắt tràn đầy chiếm hữu đó khiến Thẩm Khí kích động đến đỏ hoe vành mắt.
Hàng mi dài của cậu rụt rè run rẩy, bệnh hoặc thất thần thì thầm: "Chị thật soái......"
Nam Dã: "......"
Cuối cùng cũng không nói cô ngoan nữa.
Cô khá thích chữ soái này.
Cô cụp hàng mi dài, dùng đầu ngón tay mờ ám sờ lên đôi môi vấy máu của thiếu niên, lại ngước mi mắt, ánh mắt lần nữa dừng trên mắt cậu.
Đúng vậy, thiếu niên bây giờ chỗ nào cũng là thương tích, chỗ nào cũng rất xấu, chỉ có đôi mắt hoa đào màu rượu đỏ này vẫn lung linh sáng ngời.
Như hồng ngọc xinh đẹp……
Khiến người ta muốn nâng niu cất giấu.
Nam Dã dùng ngón tay bóp lấy gáy yếu ớt của thiếu niên, lòng bàn tay mềm mại còn có thể chạm vào vết sẹo dao dữ tợn trên da thịt cậu, nhưng lại dịu dàng kiên định cúi người đến gần từng chút một, nhẫn nại sự căng thẳng trong lòng hỏi.
"Thẩm Khí, chị chỉ hỏi em một lần."
"Có muốn làm bạn trai của chị không?"
Cô từng nghĩ mình không thể chủ động hỏi câu này.
Đối mặt với Thẩm Khí, ngoài sự đau lòng và thích không thể kiềm chế.
Càng nhiều hơn là ngay từ đầu đã biết thân phận phản diện và bản chất điên cuồng của hắn, nên cô luôn tỉnh táo.
Mỗi lần đến gần một chút, sau đó Nam Dã đều hối hận, rồi lập tức vạch ranh giới, trốn tránh lùi xa vô số bước, chỉ để lại Thẩm Khí một mình ấm ức ở lại chỗ cũ, không được tức giận, còn phải không oán không hận ngoan ngoãn chờ cô.
Nhưng bây giờ cô không muốn trốn tránh nữa.
Bởi vì chỉ có cô mới tính toán thiệt hơn, còn Thẩm Khí thì luôn chân thành nồng nhiệt, dùng sinh mệnh để đánh cược rằng cô cũng sẽ yêu hắn.
"......"
Thiếu niên trước mắt bị cô bóp gáy, như một chú mèo con bị khống chế.
Đôi mắt đỏ sẫm đầy nước long lanh, đôi tai mèo trắng muốt căng thẳng rung rung, cả cái đuôi mèo nhỏ sau lưng cũng lén lút thò ra quấn lấy cổ tay cô gái.
Lúc này cậu cuối cùng cũng quên mất sự thật mình đang rất xấu, chỉ dùng cái đầu nhỏ sắp kích động đến chập mạch để rối rắm: "Chị ơi, có thể từ chối trước, rồi đồng ý sau được không?"
Cậu muốn chị hôn, khóc, cậu.
...Ngay bây giờ!!!!
Nam Dã nhìn đôi mắt sáng lấp lánh kích động của thiếu niên là biết cậu đang nghĩ gì.
Trong nhất thời có chút dở khóc dở cười, cô kéo tay áo lau nước mắt rơi trên khóe mắt thiếu niên, môi cách miệng cậu chỉ một ngón tay, lông mày khẽ nhướng, dịu dàng nhắc nhở.
"A Khí, đồng ý rồi cũng có thể hôn hôn mà, em chắc chắn muốn từ chối?"
Như đang dụ dỗ một con mèo con ngốc nghếch.
Quả nhiên, thiếu niên chớp mắt, lập tức kích động hét lên: "Em đồng ý! Em đồng ý làm bạn trai của chị! Chị hôn hôn!"
Nhưng trạng thái cơ thể lúc này của cậu thực sự không tốt lắm, vừa hét xong câu đó, liền lập tức che miệng ho khan ủ rũ, ho đến đỏ mắt, nước mắt rơi lả tả, choáng váng ngã vào lòng cô gái, còn không quên kiên cường nhắc nhở:
"Chị ơi, hôn hôn......"
Nam Dã: "......"
Cô cẩn thận ôm thiếu niên vào lòng, thấy buồn cười, cười không tiếng động, cười mãi, không hiểu sao lại rơi nước mắt, mắt đẫm lệ nhìn đỉnh đầu đầy lông tơ của thiếu niên, nhẹ giọng nói:
"Thẩm Khí, em đúng là đồ ngốc."
Thiếu niên uể oải khép mắt, dùng má thân mật cọ vào cổ cô, như chú mèo lười biếng, không biết là thật ngốc hay giả ngốc:
"Vậy chị thích ngốc nghếch không?"
Nam Dã mỉm cười gật đầu, lại nhận ra tên này vùi đầu trong lòng cô không thấy, liền nặng nề ừ một tiếng: "Thích......"
Thế là thiếu niên dễ dàng bị dỗ vui, đôi mắt đỏ hồng như được nước rửa qua, trong suốt tinh khiết, bên trong chỉ có tình yêu và sự thích dành cho cô, yếu ớt tột cùng vẫn không quên nghiêng đầu làm một cái wink quyến rũ: "A Khí là chú mèo nhỏ ngốc nghếch của một mình chị!"
Cậu dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng kéo góc áo cô, nhỏ giọng thì thầm: "Chị phải yêu em mãi mãi!"
Nam Dã nghiêm túc gật đầu, đỏ hoe mắt lần đầu hứa hẹn: "Yêu em mãi mãi......"
"......"
Cứ như vậy yên tĩnh ôm nhau im lặng một lúc, thiếu niên hồi phục một chút, lại tiếp tục dùng đầu ngón tay trắng muốt chọc vào eo cô gái, dùng giọng điệu dính người nhỏ giọng ngượng ngùng nhắc nhở.
"Chị ơi, chị quên hôn hôn."
Nam Dã xoa mái tóc dài bạch kim hơi rối của cậu, do dự vài giây nhẹ giọng hỏi: "A Khí, bây giờ em thực sự ổn không? Có muốn nghỉ ngơi một lát, đợi mai hôn được không......"
Thiếu niên lập tức không hài lòng ngồi thẳng dậy, đôi mắt đỏ sẫm ươn ướt bộ dạng đáng thương và ấm ức như bị người ta bắt nạt: "Em ổn! Tối nay là hôn hôn của tối nay, ngày mai là của ngày mai."
"Chị ơi, không thể lẫn lộn!"
Cái đuôi mèo trắng muốt dùng lực quấn lấy tay cô gái, đặt lên bụng quyến rũ của mình.
Ánh mắt cậu phóng đãng mà thuần khiết......
Sau đó thiếu niên xoay người, không biết từ đâu tìm ra một chiếc cà vạt đen.
Vừa nhỏ giọng thì thầm, vừa cố chấp buộc cà vạt lên mắt cô gái: "Không được nhìn, xấu quá, đừng tưởng chị không biết chị chỉ thích cái đẹp, đợi khỏe rồi nhìn......"
Những ngón tay run rẩy của cậu rất dịu dàng, như tuyết lạnh, kiên nhẫn chỉnh lại cà vạt.
Tầm nhìn của Nam Dã bị che khuất, cô theo bản năng bất an đưa tay muốn kéo xuống.
Nhưng lại bị cái đuôi mèo nhỏ quấn trên cổ tay cô ngoan cố kéo sang một bên.
Hơi thở hỗn loạn của thiếu niên phả bên tai cô, đôi đồng tử đỏ sẫm không còn vẻ đáng thương vừa rồi, ngược lại bệnh hoạn ranh mãnh nheo lại.
Chị ấy tốt bụng quá, dễ mềm lòng, nên mới lần nào cũng bị cậu lừa.
Lần nào cũng trúng chiêu này.
Tiếc thay——
Lần này hình như diễn hơi quá.
Chị ấy đã khóc rồi, không thể để chị biết cậu có phần cố ý......
Nếu không, chị nhất định sẽ đánh chết cậu!
Hê hê, lừa được bạn gái rồi!
