Chương 22: Tiểu quận chúa, ngài cũng không muốn người ta biết ngài không biết chữ đâu nhỉ?
Sau khi Vương Thái Phó thận trọng hỏi một câu “Quận chúa không sao chứ?”, Ôn Nhuyễn cuối cùng đã bùng nổ.
“Cái đám chính diện đầy mưu mô, ngay cả bản tọa cũng mắc bẫy của các ngươi!” Cô ta giận dữ, chửi ầm lên, “Vô sỉ hạ lưu là quyền lực của bản tọa, ai cho ngươi ăn cắp? Thật quá đáng! Lật ngược trời đất!”
Vương Thái Phó suýt thì tắt thở: “…”
Ngươi bị bệnh à?
Ồ, còn thật sự có.
Điên lên tự mắng mình, dùng từ ác độc đến nỗi khiến lão ta nhất thời ngại mắng lại.
Vương Thái Phó lau mặt đầy nước bọt, ánh mắt ngơ ngác.
Ôn Nhuyễn không tha cho lão, túm lấy lão mà bắn một tràng.
Cô đã đoán ra Vương Thái Phó là người của phe chính diện.
Nếu không sao mặt mình lại đau, còn ai cố chấp tát mặt phản diện như thế?
Cái gì mèo hoang nhỏ, gì gây chú ý cho cô, đều là mưu kế của đám chính diện cố tình sắp đặt, mục đích là tát mặt cô thành sưng… đáng hận là, mặt cô thật sự sưng rồi!
Hai dòng nước mắt nóng hổi trào lên trong mắt Ôn Nhuyễn, cô nghiến răng chịu đựng không thốt ra tiếng.
Cuối cùng, dưới sự điều đình của Thanh Ngọc, Ôn Nhuyễn và ông già hàng xóm tạm thời đình chiến một phía.
Thanh Ngọc kéo cô sang một bên, vừa uy hiếp vừa dụ dỗ: “Tiểu quận chúa, ngài cũng không muốn người ta biết ngài không biết chữ đâu nhỉ?”
Ôn Nhuyễn mặt tối sầm.
Trước khi cô nhảy dựng lên, Thanh Ngọc vội tiếp tục dẫn dụ: “Vương Thái Phó học rộng tài cao, tiếng thơm khắp kinh thành, là người hiền lành được cả triều đình và dân chúng công nhận, nếu ngài có thể được lão tận tình chỉ dạy—”
“Rồi lại biến thành hiền lành tốt bụng như lão, mất khí tiết phản diện của ta?” Ôn Nhuyễn nguy hiểm nhìn cô.
“Đâu có.” Thanh Ngọc cười, “Phủ Tần vương ta đã lâu không có người mới gia nhập, cái ông già hàng xóm đầy mưu mô này chẳng phải là một hạ tuyến có sẵn sao? Còn gì vui hơn việc khiến một người tốt làm phản, gia nhập phe phản diện chúng ta?”
Thanh Ngọc vốn không hiểu gì về chính diện hay phản diện, nhưng nghe Ôn Nhuyễn nhắc đi nhắc lại nhiều cũng hiểu.
Rồi lại học được cách của địch, dùng lại để chế địch.
Ôn Nhuyễn quả nhiên trầm tư.
Cô liếc nhìn ông già có vẻ bất an, ánh mắt không tự chủ được châm chọc.
Đâu ra đấy lải nhải, răng miệng không tốt, từng làm phản gây rối, lại có lịch sử đen tối khi sống chung với đám chính diện… tiểu sử cực kỳ không sạch sẽ… loại người này đáng lẽ không nên thu, chỉ là thời buổi sáng lập khó khăn mới cho hắn cơ hội thay đổi số phận.
Có còn hơn không.
Chỉ cần một lòng hướng ác, cô có thể miễn cưỡng chấp nhận.
Về sau ông già vẫn là mèo hoang nhỏ của cô.
Thanh Ngọc mừng rỡ: “Quận chúa đồng ý rồi?”
“Gấp gáp gì, bản tọa còn có điều kiện.” Ôn Nhuyễn ra vẻ từ tốn, giả vờ thâm sâu.
Chốc lát sau.
Giọng Vương Thái Phó vỡ hòa suýt tung nóc nhà: “Để lão phu bái sư với ngươi?!”
“Còn uất ức ngươi chắc?” Ôn Nhuyễn cười lạnh, “Ngươi có biết dưới trướng bản tọa có bao nhiêu nhân mã không? Ngươi có biết tiểu sử của bản tọa lừng lẫy thế nào không? Ngươi có biết ngay cả thiên đạo từng coi bản tọa là mối đe dọa không? Cái loại tiền án của ngươi, bản tọa chịu nhận ngươi là phải thầm vui rồi!”
“…
Vương Thái Phó mặt đần, tức đến nỗi ngón tay run.
Bệnh có làm nên chuyện không, khùng điên là muốn làm gì thì làm à, còn dám bảo lão phong tước nhất phẩm Thái Phó bái sư với nó?
Bái sư với nó?!
Vương Thái Phó vốn nổi tiếng tính tốt, nghiến răng nuốt tục, suýt thì nổ tung.
Thanh Ngọc cúi sát tai lão nói nhỏ: “Tùy tài giáo dục đó, Thái Phó, hãy chiếm lòng tin của tiểu quận chúa, rồi âm thầm thay đổi cô ấy, dẫn cô ấy hướng thiện, mới gấp đôi hiệu quả… Ngài cũng không muốn mặc kệ cô ấy tiếp tay cho kẻ ác đâu nhỉ?”
Vương Thái Phó rất muốn trả hàng.
Nhưng lời Thanh Ngọc chạm trúng nhược điểm của lão – tính thích quản chuyện bao đồng và ham làm thầy của lão không cho phép lão mặc kệ Ôn Nhuyễn hướng ác mà lớn lên.
Như chó thấy phân thì không nhịn được liền nhào tới ăn.
Bọn họ đều khó chống lại bản tính.
Nhưng Vương Thái Phó vẫn còn khí tiết, thà chết không chịu bái sư, cuối cùng nhờ Thanh Ngọc xoay sở, hai bên mỗi người lùi một bước, cùng nhau giữ vai trò bình đẳng.
Nhìn hai người cuối cùng cũng ngồi xuống trước bàn, đáy mắt Thanh Ngọc lộ ra sùng bái.
Loại thuật nói này mà cũng thuyết phục được tiểu quận chúa và Vương Thái Phó.
Truy Phong đại nhân, người là thần của em!
Ôn Nhuyễn ngồi chễm chệ trên ghế thái sư, Vương Thái Phó ấm ức ngồi đối diện, mông chỉ chạm nửa ghế, bắt đầu tiết học đầu tiên trong đời lễ nghi sụp đổ.
“Sao thế, chữ này đã giảng rồi, mà ngươi còn chưa nhớ, tâm trí để đâu vậy?” Ôn Nhuyễn chỉ vào một chữ trên giấy, thần sắc nghiêm khắc khiển trách.
Vương Thái Phó mặt đầy hổ thẹn, vội giảng cho cô chữ thứ hai.
“Sao phải uống nước? Không biết bây giờ đang học sao, ai dạy ngươi cái thói hư này!”
“Lộn xộn loanh quanh, ngươi còn muốn thuận lợi qua được khảo hạch của bản tọa không? Đúng là ngươi là lứa tệ nhất mà bản tọa từng dạy!”
Giọng nói ấy nhỏ nhẹ mà nghiêm khắc thỉnh thoảng lại vang vọng khắp thư phòng.
Thanh Ngọc hồi hộp nhìn bên kia – Ôn Nhuyễn nghiêm túc, hận rèn sắt chẳng thành thép, còn Vương Thái Phó bị cô dạy dỗ lúc thì hổ thẹn, lúc nổi gân xanh, cả người suýt phân liệt nhân cách.
Cạnh bên còn có một thằng béo nhỏ mắt đầy sùng bái, vỗ tay khen ngợi.
“Hết rồi… Thái Phó sẽ không bị chơi hỏng chứ?” Thanh Ngọc lo lắng lẩm bẩm, “Có nên khuyên quận chúa không?”
Truy Tuyết mặt không biểu cảm nhìn gân xanh trên trán Vương Thái Phó giật giật, suy nghĩ một lát.
Vương Thái Phó không thật sự nổi giận.
“Không cần khuyên.” Giọng hắn lạnh lùng mà tự tin.
Sau một tiết học, Vương Thái Phó mệt mỏi già nua, loạng choạng suýt vấp ngã, nhưng khi thấy ánh trăng ngoài cửa, lại như vừa tái sinh.
Vương Kỳ đẩy lão ra, kéo Ôn Nhuyễn thì thầm: “Tiểu quận chúa, còn thu đồ đệ không?”
“Có!” Ôn Nhuyễn vẫy tay, “Chỉ cần tố chất tốt, một lòng hướng ác, bản tọa nguyện cho hắn cơ hội quy phục dưới chân mình.”
Mắt Vương Kỹ bừng sáng, ngập ngừng hỏi: “Thế, thế con có thể làm đại sư huynh không?”
Ôn Nhuyễn nhìn hắn thật sâu.
Đây là muốn phản phụ cương đây, tiểu tử tốt, có triển vọng!
Vương Thái Phó quay đầu, ám trầm nhìn Vương Kỳ: “Nghịch tử, ngươi muốn tạo phản à?!”
“Chuyện đồng môn, sao có thể gọi là tạo phản được?” Vương Kỳ gãi đầu, ngây thơ, “Sau này con gọi ngài là cha, ngài gọi con là đại sư huynh, không ảnh hưởng mà.”
“Nghịch tử! Con —”
“Thôi thôi đừng giận.” Ôn Nhuyễn có dáng vẻ làm đại ca, trầm giọng khuyên, “Tiểu Vương nói có lý, các ngươi đều là người dưới trướng bản tọa, hẳn nên theo bối phận của bản tọa… Lão Vương, sau này gặp tiểu Vương nhớ gọi đại sư huynh, không được vô lễ.”
Vương Thái Phó ngực phập phồng nhanh hơn.
“À, đúng rồi.” Ôn Nhuyễn bổ sung, “Đừng gọi bản tọa là sư phụ nữa, chúng ta bây giờ căn cơ còn nông, cần phải khiêm tốn hành sự… gọi là vương đi.”
Tước thân vương của Tần Cửu Châu, cũng đến lúc cô thừa kế rồi.
“Rõ!” Vương Kỳ mắt đầy sùng bái nhìn Ôn Nhuyễn, giơ tay hô, “Vương của chúng ta uy vũ!”
Ôn Nhuyễn nở nụ cười tà mị điển hình.
“Vương Thái Phó? Vương Thái Phó!”
Thanh Ngọc lo lắng bấm mạnh huyệt nhân trung của Vương Thái Phó: “Ngài mau tỉnh lại, tiểu quận chúa cần ngài!”
Vương Kỳ cúi xuống nhìn Vương Thái Phó đã ngất trong lòng Truy Tuyết: “Cha tỉnh nhanh lên, vương của chúng ta còn chưa dặn dò hết.”
Vương Thái Phó bị bấm tỉnh: “…
Chết đi cũng tốt thật.
