Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Bé cưng nhà phản diện > Chương 33

Chương 33

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 33 có bản audio.

Chương 33: Cái roi lông gà? Đưa cho ngươi rồi lại không muốn đánh

 

Bạch Tích Khanh sững người.

Tần Cửu Châu sao dám coi thường nàng?

Trong lòng lửa giận bùng lên, nàng quát: "Tần Cửu Châu!"

Tần Cửu Châu dừng bước vội vã, lúc này mới phản ứng lại, vội quay đầu giải thích: "Ta có việc gấp, lát nữa nói tiếp. Chuyện trước đó yên tâm, ta sẽ lấy lại cáo mệnh cho nàng!"

Thấy Ôn Nhuyễn chạy càng xa, suýt ngã sấp mặt, hắn không còn hơi đâu nghe Bạch Tích Khanh trả lời, vội đuổi theo.

Bạch Tích Khanh khó tin nhìn bóng lưng hắn, trong ngực lửa giận dâng lên. Tần Cửu Châu, một tên cún bám váy, hắn dám khua môi múa mép với nàng, còn coi thường nàng?

Nàng chưa gật đầu, hắn dám đi?!

"Phu nhân, Thái tử điện hạ còn chờ người đấy." Một tiểu thái giám bên cạnh nhắc nhở.

Bạch Tích Khanh hồi thần, bỗng đối diện với ánh mắt vi diệu xung quanh, mặt trắng bệch.

Gặp Tần Cửu Châu lúc nãy là ngoài ý muốn, nhưng nàng vốn định lợi dụng chuyện này khiến hắn ra tay cướp đoạt nàng trước mặt mọi người, đương nhiên thuận nước đẩy thuyền. Ai ngờ... Tần Cửu Châu không mắc bẫy, lại khiến nàng thành trò cười.

Bạch Tích Khanh siết chặt hai tay, móng tay sắp bấm vào thịt.

Không cần đoán cũng biết những người này sẽ nói gì...

Vĩnh An Hầu phu nhân mặt dày vô sỉ, quấn lấy Tần vương, nhưng Tần vương không cho sắc mặt tốt, cuối cùng dưới sự quấn quýt của nàng mới hứa lấy lại cáo mệnh cho nàng.

Bạch Tích Khanh chậm rãi vào cung, trong lòng vừa gấp vừa giận.

Tần Cửu Châu một tên cún bám váy, hắn dám thế! Chẳng lẽ hệ thống không còn tác dụng?

Không đúng, đáy mắt Tần Cửu Châu đỏ ngầu nàng nhìn rõ mồn một, rõ ràng là bộ dạng thâm tình với nàng. Vừa nãy suýt nữa đã như ý nàng... là cái thứ tiểu dã chủng đó!

Đến nàng còn không dám tát mặt Tần Cửu Châu, thứ dã chủng đó lại gan to bằng trời. Tần Cửu Châu nhất định là giận lấn áp tình cảm với nàng.

Nghĩ đến đây, Bạch Tích Khanh mắt trầm xuống, kìm nén hận ý và chán ghét.

Ôn Ý, con hồ ly tinh hạ tiện đó, lúc trước rõ ràng cho ả ta nhiều tiền như vậy còn chưa thỏa mãn, lại dám gửi thư đến kinh thành dụ dỗ Tần Cửu Châu. Một dân nữ hèn hạ mà cũng dám mơ tới thân vương đương triều, khó trách sinh ra thứ dã chủng cũng thô bỉ như vậy!

Nhưng nếu bảo nàng ra tay với thứ dã chủng đó, thật sự quá hạ giá.

Không biết chừng nào đã đi đến cửa Đông cung, trong lòng nảy ra chủ ý, nói với tiểu thái giám: "Lâu lắm không gặp Thọ Khang, ngươi đi báo một tiếng, sau khi ta bàn xong việc với Thái tử ca ca sẽ đến xem nó."

Nàng ra lệnh tự nhiên, hách dịch. Tiểu thái giám cúi đầu vâng dạ, trong mắt lại có bất bình.

......

Tần Cửu Châu vẫn đang đuổi theo Ôn Nhuyễn.

Ôn Nhuyễn thỉnh thoảng quay đầu nhìn, hoảng hốt suýt nhảy dựng: "Truy Tuyết, nhanh! Mau ôm bản tọa chạy!"

Truy Tuyết thân hình lóe lên xuất hiện, ôm nàng bay đi.

Tần Huyền còn trên mặt đất sững ra, ngước nhìn họ đang rời đi: "Muội muội... còn ta thì sao?"

"Hắn lại không đánh ngươi!" Tiếng thét của Ôn Nhuyễn vọng từ xa.

Tần Huyền sắc mặt hơi thay đổi: "Đại hoàng huynh còn đánh muội?" Về phải nói với phụ hoàng mẫu hậu!

Hắn quay đầu, thấy Tần Cửu Châu đuổi tới cũng chuẩn bị dùng khinh công, lập tức lao lên ôm chặt eo hắn, cứng rắn chặn người lại.

"Đại hoàng huynh, Nhu Nhuyễn vẫn còn là trẻ con, huynh không thể đánh nó nữa!" Hắn phẫn nộ, mặt tức đỏ bừng: "Nó mới ba tuổi, dù có làm sai điều gì, chúng ta cũng nên lấy răn dạy làm chính, chứ không phải đánh đòn... xem nó bị huynh dọa thành cái dạng gì rồi?"

Chỗ này còn nằm trong phạm vi phụ cận hoàng cung, xung quanh đều là triều thần cung nhân qua lại.

Tần Cửu Châu liếc một vòng những người đang vểnh tai, trầm mặc một lát, chẳng khỏi nghĩ mình rốt cuộc đã gây nghiệp gì.

Danh tiếng của hắn chẳng đáng giá đồng nào sao?

Hắn lạnh lùng liếc Tần Huyền một cái, xách cổ áo sau hắn ném lên xe ngựa phía sau, rồi đuổi theo Ôn Nhuyễn rời đi.

Ôn Nhuyễn đến ngoài Tần vương phủ, vừa lúc thấy quản gia Hứa đang dạo chơi trong sân, vội mừng rỡ gọi: "Quản gia gia gia!"

Quản gia Hứa sững lại, cũng lộ ra vui mừng: "Tiểu quận chúa!"

Truy Tuyết đặt Ôn Nhuyễn xuống, Ôn Nhuyễn một mạch chạy vào lòng quản gia: "Đa nhật bất kiến, quản gia gia gia khả hảo? Bản tọa đối với ngươi thâm thị tưởng niệm."

Không phải hôm qua mới gặp sao?

Quản gia Hứa trong lòng nghĩ vậy, nhưng mặt mũi tiểu quận chúa phải cho, lập tức nói: "Nhất nhật bất kiến như cách tam thu, tính ra nô tài cùng tiểu quận chúa đã tam niên vị kiến. Nô tài nhất thiết an hảo, chính là thập phần tưởng niệm tiểu quận chúa."

"Bản tọa cũng vậy!"

Ôn Nhuyễn dỗ cho mặt nhăn quản gia Hứa nở hoa cười, rồi mới hơi ngượng ngùng nói: "Chỉ là không khéo, hôm nay bản tọa chọc giận Tiểu Tần, e rằng không thể cùng quản gia gia gia ôn chuyện được."

Quản gia vừa nghe liền không chịu: "Vương gia tính khí nóng nảy, chắc lại ủy khuất tiểu quận chúa rồi. Người đừng sợ, lão nô bảo vệ người!"

Ôn Nhuyễn lộ ra vẻ mừng rỡ.

Nàng biết mà, tìm quản gia gia gia là đúng!

Có thể cứu nàng khỏi cây roi lông gà, chỉ có quản gia gia gia của nàng!

"Ôn Nhuyễn!"

Giọng lạnh lẽo từ phía sau vang lên: "Ngươi chạy đi, sao không chạy nữa?"

Ôn Nhuyễn sợ run lên, rụt vào lòng quản gia.

Quản gia trong lòng nóng lên, không tán đồng nói: "Vương gia, tiểu quận chúa ấu tiểu vô tri, dù có làm sai chỗ nào, người cũng không nên dọa nàng như vậy."

Ông ta là người Nguyên hậu để lại cho Tần Cửu Châu, trong phủ luôn có mặt mũi, Tần Cửu Châu cũng nể vài phần.

"Nhỡ nó tát bổn vương một cái?"

Quản gia không chần chừ gật đầu: "Đương nhiên, nhỡ nó tát ——"

Chợt lời nói nghẹn lại, ông không thể tin cúi nhìn Ôn Nhuyễn.

Cái gì, ngươi tát ai một cái???

Ôn Nhuyễn mặt nhăn nhó, cố chống đỡ với giọng trẻ con trầm giọng nói: "... Chỉ là ngoài ý muốn, bản tọa vốn muốn cứu Tiểu Tần, giúp hắn tìm lại chính mình thật sự."

"Thế à?" Tần Cửu Châu cười lạnh một tiếng, thong thả bước đến trước mặt nàng, không kiên nhẫn nghiêng đầu quát: "Chẳng ai có mắt à? Chờ bổn vương tự mình đi lấy roi lông gà? Thật sự càng ngày càng phách lối ——"

Lời nói nghẹn lại trong cổ họng, hắn cúi nhìn cây roi lông gà được nhét vào tay.

Truy Vũ mặt mang nụ cười, may mà hắn đã chuẩn bị từ trước.

Thấy Tần Cửu Châu không động đậy, hắn cân nhắc nói: "Vương gia... mời?"

Tần Cửu Châu vẫn trầm mặc.

Nhìn Ôn Nhuyễn bỗng nhiên thần sắc trở nên kinh hoàng, còn ẩn ẩn đỏ mắt, cây roi lông gà trên tay hắn nâng lên, ngừng một chút lại từ từ buông xuống, rồi nhịn không được lại nâng lên, lặp lại ba lần, cuối cùng nghiến răng, hung hăng ném cây roi lông gà đi.

"Phịch ——"

Cây roi lông gà ngang bay vào cây, gãy làm đôi.

Hắn lập tức quát mắng: "Còn chưa động đậy đã gãy làm hai, đồ phá hoại như thế cũng dám đưa cho bổn vương? Thật sự phách lối!"

Nụ cười trên mặt Truy Vũ dần tắt.

Đưa cho ngươi rồi ngươi lại không muốn đánh.

Nhưng Tần Cửu Châu nhìn Ôn Nhuyễn sợ run lên lần nữa, trong lòng thở phào nhẹ nhõm, ẩn ẩn có chút đắc ý.

Dọa nàng run rồi!

Không cho nàng biết tay, sau này sao không cưỡi lên đầu hắn mà ị?

"Đại hoàng huynh, muội muội!" Tần Huyền bị lãng quên cuối cùng thở hồng hộc chạy đến, chỉ ra ngoài nói: "Người của Vĩnh An Hầu phủ ở ngoài, nói là trả nợ."

Ôn Nhuyễn mắt sáng lên.

Nàng biết mà, nam nữ chính có thao thủ, bị nàng điểm tên trước công chúng, sao có thể không trả tiền?

"Quản gia gia gia mau đi bàn sổ!" Nàng giục quản gia cùng rời đi.

Tần Huyền đang định đuổi theo, khóe mắt bỗng liếc thấy cây roi lông gà gãy làm hai dưới gốc cây, mặt lộ vẻ chấn động.

Hắn đến muộn rồi sao?

Hắn run run môi nhìn về phía trước Ôn Nhuyễn đang được Truy Tuyết ôm, mắt đỏ lên.

Bị đánh đến nỗi roi lông gà cũng gãy đôi, đường cũng không đi nổi, vẫn còn nhớ đếm tiền bàn sổ cho đại hoàng huynh?

Nàng sao ngốc vậy!

Lương thiện hiếu thuận như vậy, ở Tần vương phủ toàn ác bá còn không bị bắt nạt chết sao?

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi