Chương 52: Tiểu quận chúa? Chó cũng chẳng thèm.
Hôm sau, một mỹ nhân áo đỏ trực tiếp bước vào Tần Vương phủ.
Nàng nóng bỏng như lửa, dung mạo sáng rỡ như vầng thái dương, giữa mày mắt tràn đầy vẻ phóng túng diễm lệ.
Dọc đường đi, hạ nhân Tần Vương phủ đồng loạt cúi người hành lễ, giọng kính cẩn và sùng bái: "Bái kiến Truy Nguyệt đại nhân."
Truy Nguyệt vụt qua như một cơn gió, vẻ mặt vội vã.
Truy Vũ đang ở tiền viện chờ nàng, vừa thấy mặt liền bảo: "Tiểu quận chúa có dặn, sau khi tỷ chuyển các cửa hiệu và trang viên sang tên cho nàng ấy, thì hãy đến trang viên ngoại ô kinh thành đào tạo người mới cho Tiểu quận chúa."
"Người mới?" Truy Nguyệt khẽ khựng lại, rồi đảo mắt nhìn xung quanh: "Phải rồi, Vương gia đâu?"
"Vương gia bị Tiểu quận chúa đuổi lên triều rồi."
Truy Nguyệt sững người, trong mắt thoáng qua tia thất vọng và tiếc nuối.
Nàng chỉ về được nửa ngày, vậy mà cũng chẳng gặp được người sao?
Nghĩ vậy, nàng hỏi: "Tiểu quận chúa ở đâu, dẫn ta đi bái kiến một chút."
Truy Vũ do dự một lát.
"Sao vậy?" Truy Nguyệt nheo mắt, khẽ động nắm đấm: "Muốn độc chiếm tiểu chủ tử, không muốn cho chị em gặp hả?"
Truy Vũ không nhịn được mà giật giật mặt, vẻ mặt nghiêm nghị.
Tiểu quận chúa? Chó cũng chẳng thèm. Hắn nghĩ một lát, giọng trịnh trọng dặn dò: "Tiểu quận chúa đầu óc không được tốt lắm, nếu có nói gì khó nghe, tỷ đừng để ý."
Truy Nguyệt nóng tính dễ cáu, Tiểu quận chúa lại là một kẻ ngốc, gan lớn không sợ chết, hắn hơi lo hai người này đánh nhau.
Lúc đó Truy Nguyệt phủi mông đi được, nhưng mọi người trong Tần Vương phủ thì sao? Không sống nổi sao?
Truy Nguyệt cười khẩy: "Ta ngay cả Vương gia còn nhịn được, chẳng lẽ lại không nhịn nổi một Tiểu quận chúa?"
Truy Vũ im lặng một chút, cuối cùng không nói gì thêm.
Chẳng mấy chốc đã tới Minh Châu Viện, Truy Nguyệt còn chưa bước vào cửa, đã nghe thấy một giọng nói oang oang còn non nớt vang lên: "Bảo mấy anh em mau thu dọn hành lý, đợi Tiểu Tần làm xong việc, chúng ta lên đường!"
"Tuân lệnh!" Tiếng đáp vang rền.
Ôn Nhuyễn thoải mái nằm trên sập mềm, nhìn đám binh lính do mình đào tạo, đáy mắt tràn đầy hài lòng.
Truy Nguyệt bước nhanh, đẩy cửa bước vào.
Vừa thấy Ôn Nhuyễn nằm trên sập dưới hành lang, trong mắt nàng hiện lên kinh ngạc.
"Vương gia?" Ngẩn ra, nàng vội sửa miệng: "Là Tiểu quận chúa? Làm ta hết hồn, cái mặt chết người của Vương gia sao lại có thể dễ thương thế này?"
"Láo xược!" Ôn Nhuyễn mặt nhỏ trầm xuống, quát: "Dám mắng bản tọa dễ thương, ngươi mù à?!"
Truy Nguyệt: "."
Truy Vũ biến sắc, vội vàng chắn giữa hai người, nhưng còn chưa đứng vững đã bị Truy Nguyệt đẩy loạng choạng.
"Truy Nguyệt, đừng——"
Buông tha vương phủ đi!
"Là thuộc hạ lỡ miệng." Không ngờ, Truy Nguyệt lại cúi đầu, thậm chí giọng còn vô thức mềm hơn, hai mắt sáng rực nhìn Ôn Nhuyễn: "Tiểu quận chúa muốn nghe gì, thuộc hạ nói cho ngài nghe... Ai u ngoan quá, giống Vương gia như đúc."
Ôn Nhuyễn nheo mắt: "Truy Nguyệt?"
Trong cốt truyện gốc, hình như người này có chút tâm tư không thể nói với Tần Cửu Châu.
"Vâng, là thuộc hạ." Giọng Truy Nguyệt mềm mại cố tình nhẹ nhàng, vừa cẩn thận vừa mong chờ hỏi: "Thuộc hạ... có thể sờ mặt Tiểu quận chúa một chút không?"
Ôn Nhuyễn định nói "láo xược", nhưng nghĩ một lát, vẫn hào phóng đáp: "Chỉ được sờ một cái thôi."
Đơn phương cũng chẳng dễ, nhất là yêu cái loại đầu óc chỉ biết yêu đương mà ma chê quỷ hờn như Tần Cửu Châu... đáng thương.
Truy Nguyệt đã là người của nàng, nên cho chút an ủi để nàng liều mạng.
"Được, được, chỉ sờ một cái." Mắt Truy Nguyệt càng sáng hơn, cẩn thận đưa tay sờ lên, lập tức giọng trở nên si mê: "Mềm thật... Ta biết ngay mà, gương mặt này quả là thần nhan do trời ban."
Nàng quả thực có chút tâm tư khó nói với Tần Cửu Châu.
Nàng muốn sinh ra một Tần Cửu Châu.
Hồi nhỏ thấy hắn bé tẹo một cục, muốn sinh nhưng bất lực, đợi đến khi nàng lớn, Tần Cửu Châu cũng già theo, qua hai năm sinh thần đã có thể bày đào thọ.
Nàng vừa chán ghét, vừa vì không có cái thay thế, chỉ có thể nhìn mặt hắn giải thèm.
Nhưng ông trời không phụ lòng người, Tần Cửu Châu vẫn có chút tác dụng, biết điều tự sinh ra một bản thân!
Gương mặt của Ôn Nhuyễn quả thực là đứa con trong mơ của nàng!
Hơn nữa già thì không thể bằng trẻ mọng nước.
"Tiểu quận chúa dung mạo rồng phượng, thuộc hạ vừa thấy ngài đã ngã lòng trước nhan sắc tựa tiên của ngài, sau này ngài có gì sai bảo, cứ gọi thuộc hạ, thuộc hạ tuyệt không một lời!" Giọng Truy Nguyệt cực kỳ từ ái.
Gương mặt này, sinh ra đã thích hợp được vây quanh bởi tình mẫu tử.
Truy Vũ kinh ngạc nhìn nàng như thấy ma.
Truy Nguyệt bị Truy Phong nhập à?
Truy Nguyệt chẳng thèm để ý đến hắn, chỉ nói chuyện với Ôn Nhuyễn một hồi lâu, lại dưới sự dụ dỗ cố ý của Ôn Nhuyễn, moi ra không ít tài sản thế lực của Tần Cửu Châu, dỗ đến nỗi Ôn Nhuyễn cười suốt mới chuẩn bị rời đi.
"Thuộc hạ đi ngay để sang tên các cửa hiệu và trang viên cho ngài."
"Ừm." Ôn Nhuyễn trầm tĩnh gật đầu: "Còn hai trăm ám vệ của bản tọa, đừng quên đấy."
Truy Nguyệt ngẩn ra, nhìn Truy Vũ: "Đây không phải việc của ngươi sao?"
Truy Vũ thống lĩnh toàn bộ ám vệ, việc này sao lại để Tiểu quận chúa thúc giục nàng? Nàng đi đâu tìm ra hai trăm ám vệ?
"..." Truy Vũ cắn răng không nói.
Tiểu quận chúa chỉ có mỗi Truy Tuyết mà đã bán được Thái tử, thêm hai trăm ám vệ cho nàng, khác nào Diêm Vương mở cửa quỷ, chạy ào xuống nhân gian như hổ mọc thêm cánh, biến thành Cùng Kỳ bay lên trời sánh vai cùng mặt trời?
Vương gia dù có muốn cướp ngôi cũng phải liên minh với người tử tế chứ.
Nhà ai có người tốt lại để mắt đến Tiểu quận chúa?
Ôn Nhuyễn nheo mắt nhìn qua lại giữa hai người, hiểu ra, liền cười lạnh: "Thì ra bản tọa sớm đã nên có hai trăm ám vệ rồi?"
Còn tưởng phải đợi Truy Nguyệt về mới làm.
"Truy Vũ, ngươi láo xược!!"
Truy Vũ vừa thấy ánh mắt vừa nguy hiểm vừa ngốc nghếch của nàng liền da đầu tê dại, vội cúi đầu: "Thuộc hạ đi đón Vương gia hạ triều đây, xin cáo lui!"
"Truy Vũ! Ngươi chờ cho bản tọa!"
Ôn Nhuyễn nhìn bóng lưng hắn bay đi, tức đến mặt nhỏ đỏ bừng: "Khốn kiếp! Bản tọa biết ngay, kẻ dám nói 'chém ngay bọn cướp tại chỗ và giải lên quan phủ' sẽ không phải đồ tốt! Quả nhiên là gian tế lọt vào doanh trại phản diện của ta! Bản tọa phải diệt hắn!"
Truy Nguyệt không hiểu ý trong lời, nhưng vẫn an ủi: "Trong tứ tâm phúc của Vương gia, chỉ có Truy Vũ là có đáy đạo đức, ngài đừng để ý đến hắn, đầu óc hắn bị sách thánh hiền hun đức hóa đá rồi."
Nàng dịu giọng dỗ: "Thuộc hạ đi tìm Truy Phong ngay, trực tiếp bảo hắn cấp ám vệ cho ngài."
Truy Phong có quyền hạn cao nhất.
Lúc này hắn đang bận tạo điềm lành nhân tạo cho Ôn Nhuyễn, phá cục yêu quái vô hình của Thái tử.
Sắc mặt Ôn Nhuyễn lúc này mới dễ chịu hơn: "Phải nhanh, ngày mai bản tọa đã khởi hành đi Bình Dương phủ rồi."
Truy Nguyệt vâng dạ liên tục, lập tức chuẩn bị rời đi.
Thanh Ngọc giật mình, vội hỏi: "Ngài không còn phải gặp Vương gia ạ?"
Truy Nguyệt bật cười khẩy: "Có Tiểu quận chúa rồi, còn thèm để ý hắn làm gì."
Một thằng não tình yêu vô dụng, ai dính vào hắn xui người đó!
Truy Nguyệt lại từ ái nhìn Ôn Nhuyễn một cái, rồi mới rời đi.
Thấy Ôn Nhuyễn vuốt cằm, mặt đầy vẻ tà mị như đang suy nghĩ gì, Thanh Ngọc nói chính sự: "Tiểu quận chúa, Đông Cung mời Vô Sinh Thiền Sư đến, e rằng mấy ngày nay sẽ hành động, ngày mai chúng ta e là đi không được."
"Bản tọa muốn đi, nào cần thằng Thái tử nhỏ nhoi đó gật đầu?" Ôn Nhuyễn lạnh lùng cười một tiếng.
Nhưng nghĩ một lát, nàng vẫn giơ bàn tay mũm mĩm lên chống trán, khẽ thở dài: "Thôi... bản tọa nếu đi trước, lỡ thằng Thái tử ngu dốt ra tay với Tố Tố và Tần Huyền, chẳng phải sẽ tống cổ hai mẹ con ngốc nghếch đó lên Tây Thiên sao?"
Đây là người nàng che chở, Thái tử dám động vào, chặt vuốt chó của hắn!
Thanh Ngọc mặt lộ vẻ cảm động: "Tiểu quận chúa tuy làm nhiều điều ác, nhân phẩm tồi tệ, nhưng thật biết bảo vệ người của mình, nô tỳ theo ngài thấy quá an toàn."
Ôn Nhuyễn trên mặt lộ ba phần đắc ý, lại kìm xuống, ngước đầu bốn mươi lăm độ nhìn trời, lộ ra đường cằm thanh tú, trầm tư thở dài: "Ở vị nào mưu việc ấy, gánh nặng trên vai bản tọa... đã bao giờ nhẹ nhàng đâu."
Thanh Ngọc hai tay ôm tim, cảm động vô cùng.
Truy Tuyết khoanh tay trước ngực, mặt vô cảm nhìn các nàng.
Thanh Ngọc trước kia là một cô gái bình thường biết bao, từ khi theo Tiểu quận chúa, cũng bắt đầu diễn kịch mọi lúc, đến mặt mũi cũng không cần.
