Chương 69: Đoạt lại hệ thống của mình!
Trên mặt Truy Phong không hề có vẻ miễn cưỡng, ngược lại còn rất vui vẻ gật đầu.
Loại việc bẩn thỉu này, cuối cùng cũng không chỉ một mình hắn làm nữa.
Trời biết lần trước Thái tử ăn cái thứ đó xong, hắn trước mặt anh em đã không ngẩng đầu lên nổi suốt một tháng.
“À đúng rồi.”
Ôn Nhuyễn lên tiếng bổ sung, giọng trẻ con trầm thấp mà độc ác: “Ai lấy được cái đầu chó của Thái tử, thưởng vàng ngàn lạng! Bản tọa sẽ đích thân hát một bài mừng công cho y!”
Khóe miệng Truy Phong hơi giật.
Vàng ngàn lạng thì anh em lao vào như ong vỡ tổ, nhưng hát một bài thì mọi người hoảng sợ tản đi tứ tán.
Đạo lệnh này mà truyền ra, Thái tử sẽ sống lâu hơn rùa đực mất.
“Huyền Ảnh lúc này chắc vừa ra khỏi kinh, thuộc hạ đi truyền tin cho hắn ngay.” Truy Phong suy nghĩ rồi rời đi.
Bạch Chiếu Vân đứng nhìn toàn bộ quá trình, miệng há hốc không khép lại được.
Thì ra Thần An quận chúa… trước giờ toàn thắng Thái tử và Vĩnh An Hầu phủ bằng cách này?
Tuy rằng binh bất yếm trá, tay ai cũng từng dính máu, nhưng cũng quá bẩn đi.
Nửa canh giờ sau, Ôn Nhuyễn ôm cái bụng tròn vo lên xe ngựa, ngã vào lòng Thanh Ngọc để được xoa bụng, đôi mắt đẹp tựa hắc diện thạch thoải mái nheo lại.
Bạch Chiếu Vân do dự một chốc, rồi trực tiếp mở miệng: “Bạch Tích Khanh là một yêu tinh, ả đã đoạt xá thân thể của tỷ tỷ ta, còn dùng yêu pháp khống chế ta, đoạt khí vận của ta.”
Thanh Ngọc lộ vẻ chấn động.
Truy Tuyết cứ như không nghe thấy, ngồi bên cạnh xe ngựa quan sát xung quanh, phòng Tần Cửu Châu đến nghe trộm.
“Yêu tinh?” Ôn Nhuyễn nghe qua tai mà chưa vào não, chỉ bị chạm đến ra-đa, “Tốt lắm, ả đã thành công gây sự chú ý của bản tọa, hừ, tiểu yêu tinh…”
Nàng cố tình kéo giọng xuống thấp, tạo ra hiệu ứng âm bong bóng, kết hợp với nụ cười như ba phần lạnh nhạt ba phần tà mị ba phần bá đạo một phần lơ đãng, dầu mỡ đến mức không ai dám nhìn thẳng.
Bạch Chiếu Vân đối diện với nàng, đầu óc trống rỗng một chốc, hai mắt đờ đẫn.
Thanh Ngọc huých vào tay nàng, truy hỏi: “Nàng từ tám tuổi đã bị nhốt rồi, sao biết được những chuyện này?”
Bạch Chiếu Vân lấy lại tinh thần, nói: “Ta đã thử qua, ả không biết gì về chuyện trước đây, mà tính tình thay đổi rất lớn, nhưng ả chỉ nói với ngoài là bị sốt đến hồ đồ, còn khí vận…” Nàng dừng lại, “Ta nói ra, các người có lẽ sẽ không tin.”
“Từ năm ta tám tuổi, ả đã nhốt ta trong một sân hoang ở phủ, dùng roi đánh đập tra tấn, mỗi lần ta đau khổ một phần, vận may của ả liền tốt hơn một phần.”
“Năm ta chín tuổi, ả dùng nước nóng bỏng tay ta, đồng thời ả được Tri phủ phu nhân để mắt; ta mặc độc y bị vùi trong tuyết nửa ngày, ả cứu con gái rơi xuống nước của quan Tổng đốc; ta bị đẩy xuống giếng suýt chết đuối, đồng thời phụ thân ta thăng quan, cả nhà dời về kinh thành.” Giọng Bạch Chiếu Vân hơi khàn, hai tay nắm chặt, “Năm ta mười hai tuổi, ta bị chó của ả cắn xé cả nửa ngày, toàn thân không còn miếng da lành, đồng thời ả lọt vào mắt xanh của Tần vương, vụt biến thành nữ nhi vinh quang nhất kinh thành.”
“Bốn năm trước, ả sai không ít nam nhân đến… muốn làm nhục ta, ta định đâm đầu vào cột, suýt thì tự vẫn được, đồng thời, biểu ca của ả được lập làm thái tử, Vĩnh An Hầu tập tước, phủ đầy màn hồng mười dặm nghênh đón ả về cửa, Tần vương cũng cao điệu tuyên bố ả là chân ái đời này… ả được tung hô thành nữ tử phong quang nhất kinh thành, ngay cả Thái tử phi cũng phải tránh mũi nhọn.”
Bầu không khí trong xe ngựa nhất thời trầm trọng và u ám.
Nhưng Bạch Chiếu Vân lại cười: “Vốn ta không biết những chuyện này, nhưng ả quá coi trọng mạng ta… ả vừa muốn tra tấn ta, vừa rất sợ ta chết, lâu ngày chày tháng, ta cũng moi ra được chân tướng.”
Thanh Ngọc nghe đến ngây người.
Hồi lâu, nàng mới nói: “Cho nên khí vận của các người là… tiêu trưởng? Hôm qua ả thân bại danh liệt, nàng mới có cơ hội chạy trốn?”
Bạch Chiếu Vân gật đầu, lại nói: “Bốn năm trước khi ả đi Bình Dương phủ, đột nhiên khí vận suy bại dữ dội, bị Thiền sư Vô Sinh phát giác ra điểm khác thường, đến trang viên điều tra… đáng tiếc ta bị niêm phong trong quan tài, chôn xuống vườn hoa, gạt được thiền sư.”
Nhưng nàng cũng nhờ đó mà biết được bản lĩnh của Vô Sinh, hôm qua cuối cùng cũng trốn được, nàng đã dốc hết sức tìm phương hướng đến Chùa Hộ Quốc, muốn tự cứu mình.
Thanh Ngọc đã khóc đến nơi, mắt đỏ hoe hỏi: “Cho nên những vết thương cũ trên người nàng… đều là bị tra tấn ra cả?”
Bạch Chiếu Vân năm nay hai mươi hai tuổi, nàng đã bị tra tấn suốt mười bốn năm trời!
“Vết thương cũ năm xưa thôi.” Bạch Chiếu Vân cười cười, “Khi nhỏ ta không hiểu chuyện này, chịu không ít giày vò, nhưng mấy năm gần đây rất ít khi bị đánh… chỉ cần ta cảm thấy đau khổ trong lòng, khí vận của Bạch Tích Khanh liền tốt lên, ả cũng không nghĩ cách tra tấn ta nữa, cho nên ta chỉ cần khống chế cảm xúc nội tâm của mình là có thể thao túng yêu pháp của Bạch Tích Khanh.”
Nàng nói nghe nhẹ nhàng, nhưng sự gian nan ở trong há có thể vài lời nói hết.
Thanh Ngọc lau mắt, cũng miễn cưỡng cười: “Khó trách nàng giả vờ giỏi đến thế, ngay cả Vương gia bọn họ cũng bị gạt.”
Mười bốn năm rèn luyện ra diễn xuất, tự nhiên không tầm thường.
Nói xong, nàng đột nhiên cảm thấy thiếu gì đó, bèn cúi đầu nhìn Ôn Nhuyễn.
“Sao tiểu quận chúa không nói gì thế?”
“Bản tọa đang suy nghĩ.”
“Tiểu quận chúa mưu sâu kế hiểm, quỷ kế đa đoan, nhất định đã suy nghĩ ra kết quả rồi nhỉ?”
Bạch Chiếu Vân nghe thế, sắc mặt cảnh giác nhìn Ôn Nhuyễn.
Sao Thanh Ngọc lại ăn nói vô ý như thế?
“Đương nhiên.” Ôn Nhuyễn để lộ vẻ mưu sâu hiểm kế, mắt nheo lại càng sâu, hầu như thành một khe, giống như một tên lưu manh dê xồm.
“Hệ thống.” Nàng đầy quả quyết mở miệng, “Bạch Tích Khanh là nữ xuyên không, còn có hệ thống.”
Đây là sau khi trong lòng diễn toán vô số khả năng, nàng rút ra kết luận chuẩn xác nhất!
Như vậy, chuyện Bạch Tích Khanh biết nàng sinh ra từ núi lớn cũng giải thích được rồi.
Ả nhất định quen biết nàng ở hiện đại!
Nhất định là con chuột hiền lành trong kẽ hốc nào đó của đoàn chủ công hiện đại, sau khi xuyên không đã lén lút rình rập Vương!
Đáng tiếc, bị nàng nhìn thấu rồi.
Khóe môi Ôn Nhuyễn hiện lên nụ cười tà mị mà lạnh lùng, ngây thơ, quá ngây thơ, đoàn chủ công luôn ngây thơ đáng yêu như vậy, hồn nhiên không biết mình đang đối mặt với tồn tại đáng sợ và cường đại thế nào.
Thanh Ngọc và Bạch Chiếu Vân đều không hiểu hệ thống và xuyên không là gì, nhưng thấy Ôn Nhuyễn bình thản điềm tĩnh như vậy, Bạch Chiếu Vân vô thức hỏi: “Quận chúa có biện pháp đối phó cái… hệ thống đó không? Không biết quan hệ của người với Thiền sư Vô Sinh thế nào, nếu có thể mượn pháp khí của ngài dùng một lát, có lẽ phần thắng sẽ lớn hơn—”
Thấy Ôn Nhuyễn tiện tay từ dưới ghế mềm móc ra một cái pháp khí hình tròn màu vàng óng, nàng mắt sáng lên: “Chính là cái này, Thiền sư Vô Sinh lại tặng cho người rồi?”
“Tặng gì mà tặng.” Ôn Nhuyễn nhìn nàng với vẻ không hiểu, “Đây là pháp khí của bản tọa.”
Hả?
Bạch Chiếu Vân lộ vẻ nghi hoặc, nhưng rất nhanh đã cười: “Có pháp khí này, có lẽ sẽ diệt được hệ thống của Bạch Tích Khanh rồi!”
“Hệ thống của Bạch Tích Khanh?”
Ôn Nhuyễn nhắm mắt xoay tràng hạt Phật trên cổ tay, khuôn mặt nhỏ nhắn thâm trầm: “Là hệ thống của bản tọa.”
Chỉ là cho nữ chính mượn chơi hai ngày thôi, vậy mà dám mặt dày chiếm làm của riêng, lần này, nàng nhất định phải diệt nữ chính, đoạt lại hệ thống của mình!
