Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Bé cưng nhà phản diện > Chương 75

Chương 75

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 75 có bản audio.

Chương 75 Suýt chết vì không có giấy vệ sinh

 

Tần Huyền và mọi người đã về tới chân núi, đứng thành một hàng vây xem Truy Vũ và Vô Sinh nắm tay chạy bộ.

 

Khi hai người chạy ngang qua, một đám người lên tiếng:

 

- Thủ lĩnh, thiền sư Vô Sinh hơn huynh nửa bước rồi, mau đuổi kịp hắn đi!

- Thiền sư à, ngài hô to lên chứ, không thể hiện lòng trung thành với vương của chúng ta.

 

Cả đám người không sợ chuyện lớn, hăng hái bàn tán xôn xao.

 

Ôn Nhuyễn ôm con hổ trắng, nhỏ giọng dặn Truy Phong: “…Chính là hai địa chỉ này, ngươi tự mình dẫn anh em đi một chuyến, nhất định phải cho bản tọa moi sạch sẽ, không được để lại một đồng nào!”

 

Truy Phong mặt lộ vẻ ngạc nhiên, nhưng hắn chưa bao giờ nghi ngờ Ôn Nhuyễn, lập tức đáp ứng: “Thuộc hạ bẩm báo Vương gia một tiếng rồi xuất phát—”

 

- Còn bẩm báo gì nữa, không phân biệt được ai là vương à? - Ôn Nhuyễn giơ tay đẩy hắn ra - Đi đi ngươi!

 

Truy Phong bị đẩy loạng choạng mấy bước, có chút kinh nghi bất định.

 

Tiểu quận chúa… nội lực này thật sự luyện thành rồi sao?

 

Mới có ba ngày thôi, nếu cho thêm ba mươi ngày, ba trăm ngày… không dám nghĩ.

 

Đi đúng người rồi!

 

Hắn nhanh nhẹn điểm năm mươi người rồi dẫn đi – hai nơi này đều không xa, trong địa bàn cũng có người của chúng ta, moi hai cái kho báu nhẹ nhàng như trở bàn tay.

 

Moi ra đều cho tiểu quận chúa hết!

 

Ôn Nhuyễn ánh mắt hài lòng nhìn hắn dẫn người đi, quét mắt một vòng: “Cái thứ không nghe lời Tần Cửu Châu đâu?”

 

Thanh Ngọc nói: “Vương gia đang ngủ bù trên xe.”

 

- Hắn còn mặt mũi ngủ bù? - Ôn Nhuyễn cười lạnh, mắt híp lại liền có chủ ý, nhỏ giọng dặn Thanh Ngọc - Con đi lấy trộm hết giấy vệ sinh trên người hắn.

 

Thanh Ngọc: “…Nô tỳ sao?”

 

Vương gia nội công cao thâm đến cả Truy Phong đại nhân cũng đánh không lại, bảo nàng một tiểu nha hoàn đi làm chuyện chết người này?

 

Nàng thà đi moi kho thái tử còn hơn.

 

Nhưng Ôn Nhuyễn không có thương lượng, hai tâm phúc của nàng một kẻ vừa đi, một kẻ đang canh chừng, không rảnh xử lý Tần Cửu Châu.

 

Huyền Ảnh vẫn còn đó, nhưng trong lòng Ôn Nhuyễn, Thanh Ngọc mới là tâm phúc số một của nàng.

 

Giao càng nhiều việc, chứng tỏ càng được coi trọng, đương nhiên không thể tiện nghi cho Huyền Ảnh.

 

Thanh Ngọc nhắm mắt, liều mạng leo lên xe ngựa.

 

Vừa mới vén rèm lên, liền đối diện với đôi mắt lạnh lùng của Tần Cửu Châu.

 

Thanh Ngọc suýt bị dọa đau tim: “Vương, Vương gia, tiểu quận chúa dặn nô tỳ đến lấy chút đồ ăn đồ chơi.”

 

Tần Cửu Châu mặt không cảm xúc nhìn nàng.

 

“… rồi trộm thêm chút tiền.”

 

Tần Cửu Châu yên tâm nhắm mắt.

 

Thanh Ngọc thở phào nhẹ nhõm, vừa trộm nhìn hắn vừa chó chó chuột chuột tìm chỗ này chỗ kia, thấy thứ gì có giá trị liền nhét vào lòng, tiện thể lấy luôn hết giấy vệ sinh – bao gồm cả túi thơm bên hông Tần Cửu Châu, bên trong cũng giấu giấy vệ sinh.

 

Động tĩnh của nàng quá lớn, loảng xoảng không ngừng, Tần Cửu Châu căn bản không phát giác ra túi thơm cũng bị lấy mất.

 

Mãi đến khi Thanh Ngọc rời đi một hồi lâu, hắn mới mở mắt, nhìn thấy xe ngựa trống rỗng sạch sẽ như bị trộm cướp, không khỏi ngẩn ra.

 

… Đến cả cái gối kê chân cũng trộm?

 

Bên ngoài, Ôn Nhuyễn ngồi trên bàn đá trong lương đình, Thanh Ngọc mặt đầy khoe khoang: “Tiểu quận chúa, chúng ta lời to rồi! Ngài xem, nhẫn ngọc bích, chén ngọc bích, thắt lưng vàng… còn có cái này, tuy là gối kê chân của Vương gia, nhưng trên đó nạm đầy trân châu bảo thạch, để nô tỳ về rửa sạch, róc ra cho ngài.”

 

Ôn Nhuyễn khen ngợi nhìn nàng một cái: “Thanh Ngọc có phong thái của bản tọa năm xưa rồi.”

 

- Đều do ngài dạy tốt ạ.

 

Bạch Chiếu Vân vừa dẫn người bưng bữa trưa qua, nghe vậy biểu cảm phức tạp.

 

Khó trách nàng có thể làm bại thái tử và Vĩnh An Hầu phủ.

 

Người thường nào có đáy thấp như vậy chứ.

 

- Cơm đến rồi? Mau bưng lại đây, bản tọa đói tới mức có thể giết thái tử rồi. - Ôn Nhuyễn lải nhải vài câu, mới thả con hổ trắng xuống, cầm đũa nhồi cơm.

 

Bọn họ tự mang nguyên liệu, đến mỗi nơi lại bổ sung, nên dù ở núi hoang cũng ăn rất ngon, Ôn Nhuyễn mắt đầy thỏa mãn, má phồng lên không nhét nổi.

 

Tần Huyền bên cạnh nhìn xót xa, không muốn giành với nàng, chỉ cầm bánh lên ăn.

 

- Tiểu quận chúa ăn chậm thôi. - Bạch Chiếu Vân cũng mặt đầy yêu thương gắp thức ăn cho nàng.

 

Con hổ trắng dưới chân Ôn Nhuyễn chắc là đói, thấy đồ ăn trên bàn liền nuốt nước miếng, lập tức nhảy lên ghế đá, chồm lên bàn định liếm một cái.

 

- A a a—

 

- Gào—

 

Tiếng kêu thất thanh giận dữ cùng tiếng hổ gầm chấn động vang lên, dọa tất cả mọi người quay đầu nhìn.

 

Sau đó đều trầm mặc.

 

– Không biết từ lúc nào Ôn Nhuyễn đã nhào tới cạnh ghế đá, cắn chặt vào tai lông xù của con hổ, trong mắt tràn đầy cuồng nộ, nắm tay siết chặt như sắp đấm hổ.

 

Mà con hổ trắng… kêu thảm thiết vô cùng, móng vuốt cố sức cào Ôn Nhuyễn, nhưng không cào được nàng ra.

 

Một người một hổ không ai nhường ai, ngươi đẩy ta ta cào ngươi, suýt lăn thành một cục.

 

Tần Huyền thấy thế, lập tức nhét miếng bánh vào miệng, tiến lên can ngăn: “Thôi thôi, đừng đánh nhau…”

 

Không ai để ý hắn, hổ càng không để ý, giơ chân tát sau gáy Ôn Nhuyễn một cái.

 

Ôn Nhuyễn liền càng giận, mắt suýt phun lửa.

 

Thanh Ngọc tốn công lắm mới cứu được con hổ trắng dưới miệng nàng, rồi vuốt ngực cho nàng: “Không liếm được, không liếm được, đều là đồ của tiểu quận chúa, ngài mau ăn đi, một lát nguội mất.”

 

Ôn Nhuyễn âm trầm nhìn con hổ trắng một cái, mới súc miệng tiếp tục ăn.

 

Thanh Ngọc quay đầu đối diện với biểu cảm trợn mắt há mồm của Bạch Chiếu Vân, nhẹ ho một tiếng: “Tiểu quận chúa… khá giữ của.”

 

Bạch Chiếu Vân ngơ ngác gật đầu.

 

Phải không?

 

Thấy Thanh Ngọc dặn người bưng cho hổ trắng một chậu thịt thơm phức, nàng theo bản năng nhìn Ôn Nhuyễn – vẫn đang ăn dữ dội, không phản ứng gì.

 

Còn thật sự chỉ giữ của mình nhỉ?

 

Sau bữa trưa, hai huynh đệ Truy Vũ và Vô Sinh cuối cùng cũng chạy xong, đại đội xuất phát lại.

 

- Tiểu quận chúa, trì hoãn một lúc này, e rằng hôm nay đến không kịp dịch trạm, phải nghỉ lại huyện Thường Sơn một đêm.

 

Ôn Nhuyễn nhàn nhạt gật đầu: “Bảo huyện lệnh không cần đến bái kiến, bản tọa sáng mai lại xuất phát.”

 

Thanh Ngọc khóe miệng giật giật: “Vâng.”

 

Buổi tối trong khách sạn, Tần Cửu Châu chạy liên tiếp mấy lần nhà xí, sắc mặt ẩn ẩn xanh mét.

 

Suýt chút nữa đã chết vì không có giấy vệ sinh trong nhà xí.

 

May nhờ Truy Vũ luôn theo dõi mới không làm hắn xấu hổ.

 

Trăng lên ngọn cây, hắn bưng chén thuốc Mạc đại phu sắc vào: “Vương gia uống nhanh đi, thuốc này hiệu quả lắm.”

 

Tần Cửu Châu mặt không cảm xúc nhận lấy.

 

Truy Vũ cảm thán: “May mà trước khi đi Truy Phong nhắc thuộc hạ chú ý ngài nhiều hơn, nếu không thuộc hạ chưa chắc đã phát giác…” chuyện Vương gia không có giấy vệ sinh, suýt chờ chết trong nhà xí.

 

Tần Cửu Châu nghe vậy, khựng lại một chút, lập tức mặt không cảm xúc phun thuốc ra.

 

Truy Vũ sững người.

 

- Thuốc của thằng cha họ Mạc?

 

- Vâng, hắn nói cái này hiệu quả lập tức thấy— - nói chưa dứt lời, Truy Vũ cũng trầm mặc.

 

Cái thứ nhát gan như Mạc đại phu mà dám đảm bảo như thế, kết quả còn phải đoán sao?

 

Hóa ra Vương gia căn bản không phải ăn hỏng bụng, mà là bị hạ thuốc xổ.

 

Đối với người luyện võ, chút dược lực này không đáng kể, như gãi ngứa vậy, nhưng thiếu đức là tiểu quận chúa nàng đã trộm hết giấy vệ sinh của Vương gia!

 

Tần Cửu Châu cũng nhớ tới chuyện ban ngày Thanh Ngọc chó chó chuột chuột cướp sạch xe ngựa, nắm tay không tự chủ siết chặt, nghiến răng nghiến lợi: “Tần, Ôn, Nhuyễn.”

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi