Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Bé cưng nhà phản diện > Chương 80

Chương 80

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 80 có bản audio.

Chương 80: Cây chổi dính phân, gặp ai quét người đó

 

Cửa không mở được.

 

Giống như bị thứ gì đó dính chặt.

 

Ôn Nhuyễn chết tiệt!!

 

Tần Cửu Châu không kịp buồn nôn, lập tức lách người tránh cây chổi, đồng thời vận nội lực, một chưởng đánh tung cánh cửa, rồi lao ra ngoài.

 

“Truy Vũ, chặn nó lại!”

 

Truy Vũ đã nghe thấy động tĩnh từ lâu, nhưng vì Tần Cửu Châu thường ngày thì sấm to mưa nhỏ, hắn lười vào trong hòa giải cơn giận mà Cửu Châu tự tiêu hóa được, nhưng lần này có vẻ khác rồi.

 

Tiểu quận chúa sắp gặp họa ư?

 

Mắt hắn hơi kích động, lách người chặn Ôn Nhuyễn: “Tiểu quậ—"

 

Một cây chổi bỗng nhiên chĩa tới, mùi hôi thối khiến đồng tử hắn co rút.

 

Dây thần kinh trong đầu đứt phựt, hắn quay người bỏ chạy, trong vài nháy mắt suýt đuổi kịp Tần Cửu Châu.

 

Chuyện này hắn không giải quyết nổi, Vương gia tự mà chịu đi!

 

…

 

Trong vườn, Thanh Ngọc và mấy trăm người đứng thẳng tắp, nhìn nhau ngơ ngác.

 

“Tiểu quận chúa gọi chúng ta đến làm gì?” Huyền Ảnh dò hỏi.

 

Thanh Ngọc cũng không biết: “Nàng chỉ bảo ta truyền gọi mọi người ra vườn… chắc là nghe huấn thị, không thì hát hò, mọi người nhiệt tình một chút, cổ vũ là được.”

 

Nghe huấn thị thì chẳng sao, từ khi tiểu quận chúa về, anh em đều đã quen.

 

Nhưng hát hò…

 

Thôi, chẳng lẽ lại chạy?

 

Huyền Ảnh định nói gì đó, chợt thấy phía trước Tần Cửu Châu và Truy Vũ chạy trối chết, lập tức biến sắc: “Lại có thích khách ư? Đến cả Vương gia và thủ lĩnh cũng không đánh lại sao?”

 

Hắn rút kiếm xông lên, các ám vệ còn lại trừ Truy Tuyết đều rút kiếm theo.

 

Dù đánh không lại, cũng phải tử chiến đến cùng, để Vương gia có đường lui!

 

“Vương gia—"

 

Lời bày tỏ lòng trung của Huyền Ảnh chưa kịp nói hết đã bị giọng suýt méo tiếng của Tần Cửu Châu cắt ngang: “Mau chặn cái thứ phía sau lại! Nếu dám lại gần bổn vương nửa bước, đầu của các ngươi đừng hòng giữ!”

 

Thích khách dữ vậy sao?

 

“Rõ!” Huyền Ảnh lập tức dẫn người chặn đường.

 

Mấy trăm ám vệ giơ kiếm chắn lối, đen nghịt một vùng, uy hiếp vô cùng.

 

Nhưng Ôn Nhuyễn thấy người đã đông đủ, trong mắt chỉ có sự phấn khích của kẻ sắp báo thù!

 

“Lại đây, bản tọa có vài lời từ hố phân muốn nói với các ngươi.”

 

Sau khi thấy rõ thứ dính trên cây chổi trong tay nàng, đám ám vệ lặng thinh một thoáng kỳ lạ, rồi đột ngột quay người, bỏ chạy thục mạng.

 

So với bị dính thứ đó, cái đầu cũng chẳng quan trọng nữa.

 

Mấy trăm người chen lấn đẩy nhau, trong nháy mắt ồn ào như chợ, lại chạy băng băng như lợn sắp đến Tết.

 

“Đồ già kia tránh ra, chen vào ta rồi!”

 

“Tiểu quận chúa, có người tìm ngài kìa, lại đây… Đi!”

 

Một ám vệ bị đẩy ra, lập tức kinh hãi chạy trốn, suýt soát tránh được đòn tấn công của Ôn Nhuyễn.

 

Mấy trăm ám vệ đứng chỉnh tề, chỉ một giây đã tan rã.

 

Nhưng chúng càng chạy thảm hại, Ôn Nhuyễn càng hưng phấn.

 

Cuối cùng, Thanh Ngọc, Truy Tuyết, Bạch Chiếu Vân, Vô Sinh và Tần Huyền vẫn còn mặt mày ngơ ngác.

 

Đến khi đám ám vệ chạy tán loạn ra, mới lộ ra khóe miệng nhếch lên như ác quỷ thoát lồng của Ôn Nhuyễn, cùng thứ vàng vàng trên cây chổi.

 

“Á—” Thanh Ngọc hét lên, vội gạt Truy Tuyết ra rồi co cẳng chạy.

 

Bốn người kia cũng mặt mày khiếp sợ, chậm một bước bay đi.

 

Bởi vì Ôn Nhuyễn hoàn toàn không phân biệt địch ta, gặp ai quét người đó.

 

Đối với nàng, ở đây không một thằng chết nào là vô tội.

 

“Tiểu, tiểu quận chúa, bình tĩnh—” Bạch Chiếu Vân vừa chạy trốn vừa cố khuyên nhủ Ôn Nhuyễn.

 

Tuy nàng từng nghe Ôn Nhuyễn nói về cảnh này, nhưng chưa từng thấy.

 

Người bình thường làm sao mà điên như thế??

 

Thấy Ôn Nhuyễn không vào tai, cây chổi còn vung lên theo gió, mấy chấm vàng lập tức bắn ra, mặt nàng trắng bệch, vội lớn tiếng khuyên mọi người: “Tiểu quận chúa đang thịnh nộ, các ngươi nếu dùng khinh công, chắc chắn sẽ càng chọc giận nàng, kết cục càng thê thảm!”

 

Đám ám vệ khả nghi chậm lại nửa nhịp.

 

Một tên định bay lên cây vì tâm lý kém, ngã lăn xuống đất.

 

Ánh mắt Ôn Nhuyễn sắc lẹm, lập tức vung chổi chĩa tới hắn!

 

“Á—”

 

Bạch Chiếu Vân thở phào, vội chạy nhanh hơn.

 

Xin lỗi nha, lúc này đương nhiên là chết đồng đội chứ không chết mình rồi.

 

Khắp viện người như lợn chờ giết, chân chạy khỏe mà mắt đầy cam chịu, tiếng ai oán với tiếng thét vang lên không ngớt, trong màn đêm xuyên thấu vô cùng, làm chim bay tán loạn, thú hoảng trốn.

 

“Nhanh, tiểu quận chúa qua Tây viện rồi! Chạy về Đông!”

 

“Xạo, rõ ràng nàng xuống Nam hoa viên rồi!”

 

“Đâu có, tao mới từ Bắc lang thang chạy sang đây này!”

 

Một đám người vừa chạy trốn vừa xài đủ ba mươi sáu kế, mưu mô xảo quyệt, ra sức hãm hại đồng đội để dành đường sống cho mình.

 

Nhưng Ôn Nhuyễn xuất hiện ở mọi góc mà họ chẳng ngờ, thỉnh thoảng còn lén trốn, tung đòn chí mạng.

 

Tới mỗi nơi, nàng còn thông minh chạy vào nhà xí, bổ sung vật tư, kẻo không thể chia đều may mắn.

 

Tây viện.

 

Huyền Ảnh và vài ám vệ thở hổn hển chạy vào, thấy không ai, ngay cả đèn cũng không sáng, lập tức thở phào.

 

“Tiểu, tiểu quận chúa … điên rồi sao?” Một người mắt đầy kinh hãi, “Đi tìm thủ lĩnh Truy Vũ xin chút thuốc đi, thuốc điên của Vương gia khá hiệu quả đấy.”

 

Khi dùng thứ này tấn công Thái tử, họ siêng năng hết mình, sợ Thái tử ăn không đủ, cho nhiều hơn hẳn.

 

Nhưng tới lượt mình… lại sợ đồng đội bị dính ít hơn.

 

“Tiểu quận chúa từ sau vụ Thường Sơn khách điếm kỳ trước là không ổn rồi … rốt cuộc nàng gặp gì thế?”

 

Không ai để ý, sau câu nói đó, từ bóng tối bỗng cuộn trào sự phẫn nộ và ác ý.

 

“Th, thư giãn tí đã.” Huyền Ảnh chẳng còn tư thế ngồi phệt lên bậc thang, bỗng thấy sau gáy hơi nóng, như có hơi thở phả lên.

 

Thân thể hắn cứng đờ trong giây lát.

 

Cổ quay rắc rắc được nửa vòng, chạm ngay một khuôn mặt mập mờ nheo nheo mỉm cười quái dị, ánh mắt sáng rực suýt phun ra lửa.

 

“Á—”

 

Cùng với tiếng thét thảm thiết, còn có tiếng cây chổi vun vút vung lên và tiếng vàng văng tứ phía.

 

“Ọe—”

 

Huyền Ảnh dính rồi.

 

“Ọe…”

 

Hắn nôn thốc nôn tháo, nhưng vẫn phải vừa nôn vừa chạy, cả người như sắp phân liệt.

 

Trong mơ hồ, hắn ngoảnh lại thấy cây chổi múa phía sau đầy bài bản, nhẹ nhàng ung dung, chợt không nhịn được nghĩ, tiểu quận chúa khổ luyện trường thương suốt thời gian qua, thực sự chỉ vì nâng cao võ công sao?

 

“Chạy mau! Tiểu quận chúa thực sự ở Tây viện!”

 

“Mau thả thích khách của Thái tử ra trùm lên người, đỡ vài cái!”

 

Lại một vòng “hắn trốn, nàng đuổi, hắn có cánh cũng khó bay” vang lên, vô số người tuyệt vọng phóng đi.

 

Suốt nửa đêm, cuối cùng cũng đều dính.

 

Lúc Ôn Nhuyễn trở về viện mình, liền nghe tiếng thét kinh hoàng của Thanh Ngọc, lập tức mỉm cười: “Chỗ nguy hiểm nhất là chỗ an toàn nhất sao? Bản tọa còn không biết ngươi?”

 

Cùng trốn với Thanh Ngọc còn có Tần Cửu Châu, Truy Vũ, Tần Huyền, Vô Sinh và Bạch Chiếu Vân.

 

“Hừ.”

 

Tiếng cười nhẹ khiến tim mọi người cùng rung lên một nhịp.

 

Ôn Nhuyễn không xả hết thì không chịu dừng, dù có khinh công, bây giờ trốn đi, tối mai thứ nọ xuất hiện chưa biết chừng là ngay trên giường mình…

 

Đến cả Tần Cửu Châu cũng không dám kích thích Ôn Nhuyễn thêm.

 

Ôn Nhuyễn cúi nhìn đầu chổi.

 

Vẫn còn đủ.

 

Nàng vác chổi, thần thái nhẹ nhàng tiến lên.

 

Nàng tiến một bước, mấy người hoảng sợ lùi một bước.

 

Lặp lại mấy lần, Ôn Nhuyễn dần mất kiên nhẫn, định xông thẳng, khóe mắt chợt lướt qua một thứ bay phất phơ bên bàn đá cách vài bước.

 

“Hử?” Nàng nhíu mày, “Trong viện của bản tọa, sao lại có cây gậy dựng ở đó gây chướng mắt?”

 

Lớn mật thật.

 

Nàng bước lên định rút cây gậy ra, thì bị giật lại đột ngột.

 

Giọng Truy Vũ nghiến răng mà gần như tan tác: “Cây gậy gì chứ, đó là hổ mang chúa!!”

 

Rắn độc còn cao hơn cả Ôn Nhuyễn!

 

Đéo phải gậy!

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi