Chương 18: Uống rượu
Vì đội Hàn Nha đã hoàn thành nhiệm vụ đầu tiên nên được quyền sử dụng miễn phí sân huấn luyện trong hai tuần.
Sau khi kiểm tra thẻ thân phận, hai người bước vào sân huấn luyện, lần này thẳng tiến đến trường bắn vắng vẻ.
Điểm tích lũy của một đội bình thường đến mua một khẩu súng lục còn khó, huống chi là luyện tập bắn súng. So với họ, Thiệu Dã có lợi thế tự nhiên, còn Vương Chấn Phong và Sát Nhĩ Tư, qua mỗi lần hành động, anh đều nhìn thấy rõ trình độ bắn súng của họ.
Tỉ lệ bắn trúng cao đến mức khó tin, mà ở Tung Của, người biết bắn súng chỉ đếm trên đầu ngón tay, muốn luyện tập thì thời gian, tinh lực và tiền bạc bỏ ra đều rất lớn.
“Đạn không nhiều, tiếp theo tôi sẽ nói cho cậu những điểm chính.”
Thiệu Dã nhận lấy khẩu súng lục, nghiêm túc gật đầu, cuối cùng cũng đến lúc này rồi sao.
“Giơ súng lên, ngắm, bóp cò.” Lời nói của Vương Chấn Phong ngắn gọn và nhanh chóng.
“Hả? Vậy là hết à?”
Thiệu Dã ngơ ngác nhìn sang, nhưng ánh mắt đối phương rõ ràng không phải đang đùa mình.
“Đúng, đơn giản vậy thôi. Cậu biết lên đạn là đã thành công một nửa rồi, tiếp theo chỉ có thể là luyện tập, hoặc cậu bẩm sinh là một tay thiện xạ.” Vương Chấn Phong giơ súng lên, ngắm vào bia phía trước, khi cò súng được bóp, viên đạn bắn trúng bia một cách chính xác.
“Đẹp quá, Vương đại ca.”
Giơ khẩu súng trong tay lên, Thiệu Dã cũng học theo dáng vẻ của Vương Chấn Phong ngắm vào bia ở khoảng cách năm mươi mét.
“Đoàng!”
Tiếng súng vang lên, mép bia ở đằng xa vỡ vụn thành công.
“Trúng cánh tay, cũng không tệ.”
Thuyền Bình Minh sử dụng bia hình người, chỉ cần bắn trúng là có thể gây sát thương, tất nhiên, quan trọng nhất vẫn là bắn trúng đầu hoặc tim.
“Súng của tôi lệch quá.”
“Không cần vội, luyện tập nhiều sẽ tốt.” Vương Chấn Phong động viên. Đạn trên thuyền Bình Minh không đắt, giá cả thì đắt hơn khoảng hai mươi phần trăm so với bán ở siêu thị nước Đại Ưng.
Nếu dùng điểm tích lũy để mua, một điểm có thể mua được hai viên đạn thường.
Tất nhiên, súng là vật phẩm hao mòn, lấy súng lục làm ví dụ, một khẩu súng lục thông thường sau khi bắn ba mươi nghìn phát thì phải thay toàn bộ linh kiện. Đợi sau này họ thực sự đối mặt với đám xác sống, một trận chiến tiêu hao hơn một nghìn viên đạn là chuyện bình thường.
Tiếng súng trên trường bắn vang lên không ngừng, thu hút rất nhiều người đang huấn luyện trong sân.
Nhiều người hơn là ngưỡng mộ họ có thể luyện tập bắn súng.
“Súng trong tiệm vũ khí tôi đều xem rồi, tùy tiện một khẩu cũng cần hơn một trăm điểm, đạn cũng đắt.”
“Than ôi, không biết bao giờ tôi mới được chạm vào súng.”
Trong đám đông, một cô gái chọc nhẹ vào người bạn thân bên cạnh: “Cô nhìn người để đầu cua kìa, cũng mặc đồ tác chiến mà sao anh ta mặc khác hẳn mấy người trong đội vậy.”
“Người ta hoàn toàn dựa vào cơ bắp, chỉ nhìn thôi cũng thấy khỏe.”
“Cô đói quá rồi đấy, lúc này mà cũng mơ mộng được.”
Hai người bạn thân trêu chọc nhau. Lúc đầu họ lên thuyền Bình Minh được phân vào một đội một cách ngẫu nhiên, trong đội còn có ba người đàn ông, nhưng so với hai người bên kia thì cả vóc dáng lẫn ngoại hình đều kém xa.
Tiếng nói chuyện bên đó Thiệu Dã tất nhiên nghe thấy, nhưng cô gái nói cũng không sai, đàn ông như Vương Chấn Phong, chắc hẳn cô gái nào cũng sẽ có hảo cảm.
Chiều cao đủ, ngoại hình cũng không tệ, tính cách càng không phải bàn, tâm địa lại thiện lương, huống chi còn có cơ bụng tám múi nữa.
Còn Vương Chấn Phong đã kết hôn chưa, Thiệu Dã cảm thấy chắc chắn là chưa, người có trách nhiệm như anh ấy, nhất định sẽ đưa vợ và gia đình đi cùng.
Để huấn luyện cho Thiệu Dã, Vương Chấn Phong đã dùng hết số đạn mình mang theo.
Thiệu Dã quả thực cũng không lãng phí đạn của Vương Chấn Phong, sau đó bắn bia ở khoảng cách một trăm mét cũng không đến mức trượt.
Đợi hai người trở về ký túc xá, Sát Nhĩ Tư đang ngồi trên giường uống rượu, màn hình 0318 đang phát phim truyền hình.
“Ồ, xem gì thế.” Thiệu Dã đặt cơm mang về lên bàn, ngồi phịch xuống bên cạnh Sát Nhĩ Tư.
Ngay khi mông chưa kịp chạm xuống, Sát Nhĩ Tư đã đá anh một cái: “Người toàn mồ hôi, rửa sạch đã rồi ngồi.”
“Ôi, sáng nay tôi tắm rồi mà.”
Thiệu Dã cởi đồ tác chiến ra, thay vào quần đùi và áo ba lỗ, làm nũng ngồi lại: “Người tôi sạch mà, đến đây nào anh em ăn cơm.”
Điều chỉnh góc của 0318 một chút, ba người vừa ăn cơm hộp vừa uống rượu, cũng khá thoải mái.
Khi Sát Nhĩ Tư lại rót rượu cho Thiệu Dã, Thiệu Dã từ chối: “Tửu lượng của tôi bình thường, cậu uống toàn rượu trắng, tôi uống nữa là gục mất.”
“Uống vài chén mà cũng gọi là uống rượu à?” Sát Nhĩ Tư kéo mạnh Thiệu Dã: “Ở chỗ chúng tôi toàn uống bằng chai.”
Lần này có lẽ nhờ hơi men, lực của Sát Nhĩ Tư cũng lớn hơn bình thường không ít, đầu Thiệu Dã dựa vào ngực anh ta.
Mùi nước hoa nhàn nhạt, cùng mùi thuốc lá và rượu trộn lẫn vào nhau.
“Cậu cứ coi như tôi không được đi, uống nữa thật sự sẽ ảnh hưởng đến huấn luyện.” Thiệu Dã cầu xin, sức mạnh của con sư tử lông vàng to lớn này anh biết rõ, cầu xin anh ta cũng không mất mặt gì.
Lúc này Vương Chấn Phong cầm lấy chai rượu: “Hôm nay cậu ấy mới luyện tập bắn súng, muốn uống thì tôi uống với cậu.”
“Phụt.”
Sát Nhĩ Tư buông Thiệu Dã ra, ngồi xếp bằng trên giường: “Được thôi.”
Tiếp theo những gì Thiệu Dã thấy là hai người thỉnh thoảng nâng chén, thỉnh thoảng rót rượu, chưa đầy bốn mươi phút, ba chai rượu trắng đã cạn sạch.
Nhìn chén rượu cuối cùng trong tay, Vương Chấn Phong nhíu mày uống cạn: “Uống xong thì thôi, nghỉ sớm đi.”
Vương Chấn Phong đứng dậy, Thiệu Dã có thể cảm nhận rõ ràng anh ấy đứng không vững.
“Vương đại ca...”
Đỡ người lên giường, may là uống ngay trong ký túc xá, dù say thì lăn ra là ngủ được.
Đắp chăn cho anh ấy, Thiệu Dã đưa tay sờ mặt anh, hơi nóng.
“Không uống được thì thôi, làm gì mà gắng gượng.” Sát Nhĩ Tư thu dọn hộp cơm vứt vào thùng rác, sau đó ngả người ra sau nhìn Thiệu Dã bằng ánh mắt nghiêng.
Thiệu Dã tất nhiên biết Vương Chấn Phong đang đỡ rượu giúp mình.
“Sau này cậu cũng uống ít thôi, mấy chai rượu này không rẻ đâu, bây giờ chưa phải lúc hưởng thụ.”
Đây là lần đầu tiên Sát Nhĩ Tư thấy Thiệu Dã nói chuyện với mình với giọng có chút tức giận, bình thường anh ấy hay cười đùa, trông có vẻ không có tính khí gì, vậy mà bây giờ lại vì Vương Chấn Phong mà dạy dỗ mình.
“Hừ, bảo tôi uống ít? Cậu thật sự nghĩ mình làm đội trưởng rồi thì có thể ra lệnh cho tôi à? Lão Vương là người tốt bụng, nhưng tôi thì không. Giết loại gà yếu như cậu, tôi chỉ cần một tay là bóp chết.”
“Đúng, tôi biết, đó cũng là sự thật, cậu muốn giết tôi rất dễ dàng, nhưng Sát Nhĩ Tư, đã là đội trưởng thì xin cậu hãy nghe tôi một chút. Tôi không chết, cũng không muốn cậu và Vương đại ca xảy ra chuyện.” Thiệu Dã đứng dậy, vẻ mặt nghiêm túc, nhưng rất nhanh lại cúi đầu.
“Tôi không phải một đội trưởng đủ tư cách, nhưng xin cậu cho tôi thời gian, tôi sẽ làm tốt, tôi cũng sẽ trở nên mạnh mẽ, giống như các cậu đã bảo vệ tôi trong lần hành động này, tôi cũng muốn bảo vệ các cậu.
Nghỉ sớm đi, mai còn phải huấn luyện, chúc ngủ ngon.”
Thiệu Dã trở về giường nằm xuống, trong lòng có vô số chuyện vương vấn, anh trở mình khó ngủ.
Nhìn bóng lưng anh, Sát Nhĩ Tư nghiến chặt răng, không nói thêm gì, quay người nhắm mắt lại.
