Chương 49: Đánh lén
Hai đội trói tay những người này lại, vũ khí cũng đều bị tước bỏ.
“Đội trưởng La vậy mà lại có mặt mũi bảo tôi văn minh một chút, ha ha ha ha.” Thiệu Dã đứng bên cạnh La Khải, cười đến cả lồng ngực cũng rung lên.
“Cười cái gì mà cười.”
Mặt La Khải đỏ ửng lên, nếu để Thiệu Dã biết mình đuổi theo đám người này nửa ngày trời thì chắc chắn sẽ bị cười chết mất.
“Này, nói thật chúng ta cũng có duyên nhỉ, ra ngoài làm nhiệm vụ mà cũng gặp nhau hai lần.” Thiệu Dã lại gần, huých vai hắn.
Đối phương hơi nghiêng mặt đi, La Khải biết sắc mặt mình lúc này chắc chắn không dễ nhìn.
“Này, cậu đúng là lắm lời, nhiệm vụ của cậu xong chưa? Nếu chưa thì chúng ta cùng nhau đi.”
“He he, nhiệm vụ của bọn tôi xong rồi, nhưng tôi cũng khuyên các cậu nên cùng về.” Thiệu Dã đưa tay khoác lên vai hắn.
La Khải cao ngang Thiệu Dã, nhưng cơ bắp rắn chắc hơn. Nếu nói Vương Chấn Phong có thân hình như hổ, thì La Khải giống như sói, cơ bắp trông không quá khủng khiếp nhưng rất săn chắc.
“Lũ zombie bây giờ khó nhằn hơn rồi, cứ ở ngoài mãi thì biến cố cũng nhiều hơn. Dưới đó cũng có hơn mười người, tính cả đám này thì các cậu cũng kiếm được hơn nghìn điểm cống hiến đấy.” Ngoài lũ zombie được tăng cường thể chất, bên ngoài còn có mấy cây nấm kỳ lạ.
Chỉ riêng hai con gặp trên đường đã khó đối phó rồi.
“Không cần cậu thương hại.” La Khải rùng mình, trong lòng hắn biết Thiệu Dã không có ý đó, nhưng thật sự là đủ rồi.
Hắn đã nợ Thiệu Dã quá nhiều.
“Đội trưởng, người ta không biết điều thì chúng ta cũng không cần phải bám lấy.” Vương Chấn Phong kéo Thiệu Dã về phía mình.
Tên La Khải này nhìn qua là biết trước tận thế chắc là dân xã hội đen, anh không muốn Thiệu Dã dây dưa với hắn.
Thiệu Dã vỗ vai La Khải, đám người này để lại ở đây. Dù sao La Khải cũng đã đuổi theo lâu như vậy, cậu chỉ cần đưa đám trẻ ở tầng một đi là được.
Biết được vị trí của xe du lịch từ chỗ Mã đại ca, cả khu đó đều là chỗ đỗ xe, chắc chắn sẽ tìm được lốp xe phù hợp để thay.
“Lát nữa ra ngoài cẩn thận, đừng để dính phải sợi nấm, nhớ đeo găng tay.” Thiệu Dã cẩn thận chỉnh lại mũ bảo hiểm cho Quan Sơn.
Anh chàng cao lớn trước mặt này ngoan ngoãn như học sinh tiểu học, đứng yên chờ Thiệu Dã sửa soạn cho mình.
“Tiểu Sơn, lát nữa cậu đi trước mở đường, thấy nấm cản đường thì chặt hết đi.”
“Đại ca, đảm bảo hoàn thành nhiệm vụ!”
Thiệu Dã cười, đội Hàn Nha bước ra khỏi thủy cung.
Vì hôm qua đội Cuồng Sát và người của Mã đại ca đã dọn dẹp lũ zombie xung quanh, nên lần này hành động không tốn chút sức lực nào, ít nhất là không thấy bóng dáng con zombie nào.
Thiệu Dã trước đây đã từng thay lốp xe, nói thật, lốp xe ở đây chất lượng không bằng chiếc Chevrolet kia, đợi mang về xem Chu Xung có cách sửa không.
Chiếc xe du lịch mà cô Thu nói quả thực đã nhìn thấy, chở hơn chục học sinh một lúc thì không vấn đề gì. Thiệu Dã để Vương Chấn Phong lái xe đến cửa thủy cung trước, những người khác thì đi thay lốp cho chiếc xe địa hình.
Dùng kích, thay lốp cũng khá dễ dàng.
“Sát Nhĩ Tư, cậu và Quan Sơn ở trên xe chờ, tôi đi gặp anh Vương, đợi xe bọn tôi lái tới rồi cùng đi.”
“Đại ca, các anh cẩn thận nhé.” Quan Sơn lo lắng nói. Thật ra trong đội này, cậu chỉ tin tưởng mỗi mình Thiệu Dã.
Nếu Thiệu Dã xảy ra chuyện, cậu thật sự không biết phải làm sao.
Nhìn thấy Vương Chấn Phong trong xe, Thiệu Dã huýt sáo với anh: “Anh Vương.”
Đối phương ngẩng đầu, trên khuôn mặt điềm tĩnh nở một nụ cười nhẹ: “Ừ, đi thôi. Lần sau chuẩn bị tốt hơn rồi chúng ta lại ra ngoài.”
Mấy lần ra ngoài làm nhiệm vụ này anh đều mang theo súng ngắn. Phải biết rằng súng ngắn nhiều lắm chỉ dùng làm vũ khí phụ, mà thứ anh giỏi nhất thật ra là súng bắn tỉa.
Nếu không thì cầm súng trường ít ra cũng có thể xông pha trong đám zombie, chứ súng ngắn thì vẫn quá mạo hiểm.
Hai người vào thủy cung, ở tầng một vẫn có thể nghe thấy tiếng La Khải chửi bới om sòm ở trên lầu.
Thiệu Dã bất lực lắc đầu. Thật ra tên này cũng tốt, làm anh em với hắn có vẻ cũng không tệ.
Tiếng gõ cửa ba dài một ngắn vang lên, cô Thu dẫn bọn trẻ ra ngoài, La Khải ở trên lầu cũng chuẩn bị áp giải người xuống.
Hai đội lại gặp nhau, không ai nói gì, chỉ im lặng cùng nhau bước ra ngoài.
“Thật sự không đi à?”
Thiệu Dã bế một đứa nhóc trên tay, đi song song với La Khải.
Lúc này La Khải cũng đã bình tĩnh lại một chút: “Nhiều anh em đang chờ được nuôi, mà tình trạng của A Quỷ bây giờ vẫn chưa ổn định.
Bộ phận y tế cần rất nhiều thuố men để làm thí nghiệm cho nó, tôi cần rất nhiều điểm cống hiến...”
Thiệu Dã biết mình không thể khuyên được La Khải. Có lẽ từ khi hắn cạo bỏ mái tóc sặc sỡ trên đầu, hắn đã quyết định sẽ gánh vác tất cả cho đội của mình.
Đưa đứa nhóc trong lòng cho Vương Chấn Phong trên xe, Thiệu Dã nhìn hắn: “Đừng tạo áp lực cho bản thân quá. Dù sao cậu cũng phải biết, dù làm bất cứ chuyện gì, điều kiện tiên quyết là phải sống sót đã.”
“Cẩn thận!”
Hai tiếng nói khác nhau vang lên cùng một lúc.
Vương Chấn Phong đón lấy đứa trẻ, rồi đưa tay kéo mạnh Thiệu Dã lên xe. Thiệu Dã chỉ cảm thấy đầu óc trống rỗng, mũi đập vào bộ đồ bảo hộ của Vương Chấn Phong, sống mũi hơi cay cay, nước mắt cũng bị ép ra vài giọt.
“A Chính!”
Bên tai vang lên tiếng gào thét đau đớn của La Khải. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi hai giây này, quá nhiều chuyện đã xảy ra.
Ngay khi Vương Chấn Phong đón lấy đứa trẻ, một bàn tay to lớn đột nhiên giáng xuống. Bàn tay đó giống tay người, cả cánh tay ngoài được bao phủ bởi sợi nấm còn có lớp sừng màu hồng nhạt.
A Chính vì cứu La Khải đã chủ động lao lên đỡ, khiến vị trí của bàn tay to lớn đó bị lệch đi, nhưng cái giá phải trả là nửa người của A Chính bị đập nát.
Vương Chấn Phong đứng bật dậy, lúc này anh mới nhìn rõ thứ trước mặt.
Đó là một con zombie cao gần hai mét, là một con zombie có cánh tay phải biến dị vô cùng to lớn!
Vương Chấn Phong giơ súng ngắn lên nhắm vào đầu con zombie biến dị đó mà bắn.
Keng keng keng!
Con zombie biến dị đó như cảm nhận được nguy hiểm, giơ cánh tay to lớn khác thường lên, dễ dàng chặn được đạn của khẩu súng ngắn.
Dù sao cũng chỉ là đạn cỡ nhỏ, khả năng xuyên giáp vẫn hơi yếu.
“La Khải! Đừng có đứng ngây ra đó nữa!” Thiệu Dã gầm lên với La Khải, rút Nghiệp Thú trong tay ra, nhắm vào khớp ngón tay của con zombie biến dị đó.
Rẹt——
Nghiệp Thú chém vào khớp ngón tay, Thiệu Dã cảm thấy giống như chém vào một thanh thép vậy. Hai tay dùng sức, Thiệu Dã nghiến chặt răng, toàn thân dồn lực, cố chặt đứt ngón tay của con zombie biến dị đó.
Con zombie biến dị đó tuy không có cảm giác đau, nhưng nó cũng nhận ra ngón tay mình đã mất.
Nó thay đổi chiến lược, giơ cánh tay lên rồi nện về phía xe du lịch.
Cả chiếc xe rung lên, chỗ cửa xe bị nện đến lõm hẳn vào, có thể tưởng tượng được sức mạnh của con zombie này đáng sợ đến mức nào.
Trong xe, cô Thu hoảng sợ dẫn bọn trẻ lui về phía sau xe. Tiếng khóc của bọn trẻ, tiếng gào thét của La Khải, nỗi sợ hãi trong lòng các thành viên đội Cuồng Sát, trong khoảnh khắc này bị phóng đại đến vô hạn.
