Chương 77: Quái vật
La Khải co người lại.
Thiệu Dã trong lòng hắn bị ôm chặt, như một món đồ chơi để trút giận, tay hắn bóp chặt vai Thiệu Dã, móng tay cắm sâu vào da thịt.
Hắn lắc mạnh đầu, sau khi tiêm thuốc kích thích thì bị thương quá nhiều, dù đã quen với đau đớn, hắn vẫn cảm thấy từng tế bào trong cơ thể như bị xé rách.
La Khải buông Thiệu Dã ra, tiếp tục như vậy thì Thiệu Dã sẽ bị hắn siết chết mất, hắn đẩy người sang một bên.
Nhìn mái tóc hơi xoăn của tên đó, hình như cũng không đến nỗi chướng mắt nữa.
Lời Thiệu Dã nói trong xe hôm đó cứ lặp đi lặp lại trong đầu La Khải, hơi ấm của cái ôm đó đến chết hắn cũng không quên.
Nếu không có Thiệu Dã, hôm đó hắn thật sự sẽ đi theo A Chính.
Không thể ngất đi.
La Khải đấm một quyền xuống đất, khớp ngón tay nhanh chóng rỉ máu, nếu hắn ngất đi như vậy thì hai người trong cái phòng điện nhỏ bé này chắc chắn sẽ xảy ra chuyện.
Tỉnh táo, nhất định phải tỉnh táo, cái tát của thằng khốn Thiệu Dã đó hắn phải trả lại.
Hắn bắt đầu chống lại tác dụng phụ của thuốc kích thích, những vết thương vừa mới lành một chút trên người cũng vì hắn cử động loạn mà rách ra.
Vật lộn với cơn đau suốt một tiếng rưỡi, La Khải co quắp trên mặt đất như một con chó hoang hấp hối, móng tay hắn dần trở nên sắc bén, bốn chiếc răng nanh cũng dài ra một chút, vết thương trên người bắt đầu ngứa, tốc độ tái tạo tế bào nhanh hơn...
Sâu bọ.
Xung quanh toàn là những con sâu kỳ quái, Thiệu Dã bị vô số con sâu bao bọc, chúng đang hút máu thịt của cậu.
Mồ hôi lạnh chảy dọc theo trán, Thiệu Dã giật mình tỉnh giấc, đầu óc nhanh chóng hoạt động, bóng tối xung quanh khiến cậu bất an.
Chẳng phải họ đang chiến đấu với người phụ nữ có ngoại hình kỳ lạ sao, đây là đâu?
Ánh mắt đảo quanh, nhanh chóng chạm phải một đôi mắt xanh lục u ám trong bóng đêm.
Thiệu Dã theo phản xạ rút Nghiệp Thú ra, cho đến khi người trước mặt lên tiếng.
“Tỉnh rồi à?”
“La Khải?”
Thiệu Dã không dám tin hỏi, đôi mắt đó quá quỷ dị, giống như đang đối mặt với một con sói.
Bị bóng tối bao phủ, Thiệu Dã chỉ có thể nhìn rõ đôi mắt đó.
“Xì, đầu mày hỏng rồi à.” La Khải định nhích tới xem Thiệu Dã thế nào, dù sao vết thương đó cũng đáng sợ thật.
Nhưng ngay sau đó mũi hắn chạm vào mũi Thiệu Dã, không biết từ lúc nào tên đó đã lại gần.
Tay La Khải mềm nhũn, cả người ngồi phịch xuống, dựa vào tường: “Này, mày lại gần làm gì.”
Vì cơ thể biến dị, La Khải thậm chí từng nghĩ mình sắp biến thành zombie, hắn không dám lại gần Thiệu Dã, một khi ý thức không ổn thì hắn sẽ lập tức ra ngoài.
Nhưng ngoài tốc độ hồi phục nhanh hơn, có thêm chút sức lực thì cũng không có gì bất thường.
À... còn bốn cái răng nanh nữa.
Móng tay đã thu lại, nhưng mấy cái răng này vẫn khiến hắn thấy kỳ lạ, hắn như thật sự biến thành một con dã thú.
“Mắt mày bị làm sao vậy?” Thiệu Dã đứng rất gần, cơ thể vẫn còn cảm giác tê dại nhưng có thể chịu được: “Người khác đâu, cố vấn Cố đón về chưa?”
Trong lòng Thiệu Dã có chút oán giận, mình là đội trưởng mà sao lại ngủ gục như vậy.
Giây tiếp theo miệng cậu bị một bàn tay to lớn che lại: “Người bị bắt đi rồi, nhưng chúng ta đi lạc nhau, ngày mai tìm cách tụ họp với họ... mày tránh xa tao ra một chút, tao có vẻ không ổn.”
La Khải quay đầu đi, bộ dạng hiện tại của hắn nhất định rất xấu, mấy cái răng nanh đó nhất định sẽ bị coi là quái vật.
Nhưng mẹ nó lạ thật, nếu là A Quỷ, là A Chính, hắn nhất định sẽ khoe khoang với họ rằng ông anh mày có ngầu không.
Nhưng với Thiệu Dã, sao mẹ nó lại sợ vậy, sợ nó chê bai bộ dạng này của mình, sợ nó xa lánh mình...
Thiệu Dã ngồi xếp bằng trước mặt hắn, cậu sờ soạng trong túi muốn tìm đèn pin, vừa lấy ra thì tay bị La Khải ấn xuống.
“Đừng nhìn...” Giọng La Khải run rẩy, cũng mang theo sợ hãi.
Lúc này trong lòng Thiệu Dã nghẹn lại khó chịu, cậu biết người phụ nữ đó lợi hại thế nào, sau lưng có thể còn bị zombie truy đuổi, chẳng lẽ La Khải đã biến dị? Hắn bị zombie cắn rồi.
“Sớm muộn gì cũng phải xem, cái tên cố vấn Cố chó má gì đó, người trên không phải thổi phồng nó lắm sao, nhất định có cách.” Thiệu Dã nhẹ nhàng kéo tay hắn ra, bật đèn pin lên.
La Khải nhắm mắt, đầu hơi nghiêng sang một bên.
Mấy giây trôi qua mà Thiệu Dã vẫn không nói gì, La Khải sốt ruột, hắn nghiến răng: “Mẹ mày nói đi chứ, cứ nhìn chằm chằm tao làm gì, trên người tao làm sao.”
“Mẹ mày lừa tao.” Thiệu Dã cũng bực, tên này ngoài răng nanh nhọn hơn một chút thì những chỗ khác hoàn toàn không thay đổi.
Ngay sau đó Thiệu Dã nhích tới nửa mét, cậu kẹp La Khải vào giữa hai chân, tuy đều ngồi, cậu đưa một tay lên lật môi trên của La Khải.
“Chao ôi, mày là ma cà rồng à.” Tuy hơi phóng đại nhưng đối với con người, răng nanh như vậy hơi dài, nhưng cũng không ảnh hưởng gì.
La Khải đập một phát vào tay Thiệu Dã: “Mày phiền thật đấy, chỗ khác thì sao? Không có gì à? Mặt thì sao? Có thối không.”
Thiệu Dã xoa xoa mu bàn tay, người này ra tay thật ác: “Chả làm sao cả, tao còn tưởng mày bị zombie cắn rồi chứ.”
Nhìn đồng hồ, bây giờ là ba giờ bốn mươi sáng, còn một lúc nữa mới sáng.
Thiệu Dã xoay người, dựa lưng vào lòng La Khải.
“Cút.”
“Tao lạnh, thật đấy.”
Không chỉ lạnh, chỗ vai bị xúc tu của con sứa chạm vào vẫn còn đau âm ỉ, trên người cũng không có sức lực.
“Thiệu Dã, mày đúng là phiền phức.” La Khải kéo người vào lòng, trong lòng mang theo sự may mắn.
Người cậu mang theo hơi lạnh, thân thể cũng hơi run rẩy, Thiệu Dã thật sự bị hạ thân nhiệt.
“Ha ha ha ha, đều là anh em, anh em mà chơi xấu nhau thì có gì lạ? Đầu Thiệu Dã nghiêng lên, cậu giờ rất muốn nhìn vẻ mặt muốn chửi thề của La Khải, cậu cười đểu: “Chê tao phiền thì thôi, tao là đội trưởng mà, hề hề.”
Sau khi tìm hiểu, Thiệu Dã suy đoán La Khải có lẽ cũng thức tỉnh dị năng, nhưng tác dụng có vẻ không lớn, chỉ là tăng tốc độ lành vết thương một chút và thêm bốn cái răng nanh đáng sợ.
Lúc này hai người đều thấy khó chịu, tại sao dị năng của người phụ nữ đó lại nghịch thiên như vậy, còn dị năng của bọn họ lại bình thường đến thế.
So người với người thật đúng là tức chết.
Dù sao thì kết quả cũng tốt, Thiệu Dã chỉ hy vọng những người khác không sao, về chuyện dị năng bọn họ biết quá ít, đường còn dài, bây giờ mới là ba tháng sau tận thế, sau này đội Hàn Nha còn nhiều ngày tháng.
Còn về phía công ty, đó sẽ là một phiền phức lớn, dù là S đã gặp trước đó, hay J đã từng giao thủ.
Bọn họ đều nguy hiểm không bình thường.
Điều khiến Thiệu Dã để ý hơn là, tại sao cậu cứ mơ thấy sâu bọ.
Những con sâu khổng lồ chưa từng thấy đó.
