Chương 82: Lời nhắn
Dưới một đống tro tàn cháy dở.
Tống Tây nhấc một cục than đỏ rực lên, thành thạo dí vào vết thương đang mọc sợi nấm.
“Xì... đau, đau quá!”
Chu Xung nhăn nhó, hai tay giữ chặt đùi, không dám cử động.
Than hồng chạm vào da thịt kêu xèo xèo, lòng Tống Tây cũng không dễ chịu, cô dịu dàng nói: “Nhịn một chút, để sợi nấm mọc lan là chân cậu phế đấy.”
“Nói thật chúng ta cũng đen thật, sao lại đụng phải đám người đó chứ.” Chu Xung vừa chịu đau vừa nói. Hiện giờ bọn họ đang ở khu rừng phía tây Hải Thành.
Vạn Triêu Dương cũng bị thương. Trong lúc làm nhiệm vụ, bọn họ nhận được tin tức rằng căn cứ chính phủ ở phía tây có thứ họ cần tìm.
Lúc đó cũng không nghĩ nhiều, nhiều nhất thì ra ngoài nghe ngóng tin tức một chút, ai mà ngờ được...
Đến khi chạy vào rừng, mọi người lại bị côn trùng biến dị và thực vật biến dị trong rừng nhắm vào. Bất đắc dĩ Vạn Triêu Dương mới đốt cả khu vực này, ít nhất cũng an toàn hơn.
“Tống Tây, có cảm nhận được gì không?”
Tống Tây xử lý xong sợi nấm trên chân Chu Xung, nhắm mắt lại. Khoảng ba mươi giây sau, cô mở mắt và lắc đầu: “Tạm thời không cảm nhận được sinh vật biến dị nào.”
“Chị Tây của chúng ta giỏi thật đấy, thành siêu nhân rồi còn gì.” Chu Xung dựa vào một gốc cây cháy dở, trên môi nở nụ cười.
Đúng vậy, Tống Tây cũng thức tỉnh dị năng, nhưng cô không phải người đầu tiên của Phá Hiểu có dị năng.
Thấy Tống Tây không thèm để ý đến mình, Chu Xung lại hất hàm về phía Trương Tiểu Hổ: “Này, Hổ Tử. Bộ đàm bắt được tín hiệu không?”
“Không được, tôi thử gửi tín hiệu về thuyền Bình Minh nhưng hình như bị chặn. Nhưng... bên phía đội trưởng Thiệu có chút tín hiệu, tôi vừa gửi tín hiệu cầu cứu kèm địa chỉ.” Tín hiệu lúc nãy yếu quá, Trương Tiểu Hổ cũng không chắc, không biết Thiệu Dã có nhận được không.
Thuyền Bình Minh, cửa hàng vũ khí.
Thiệu Dã chống cằm, ngồi đối diện Vương Chấn Phong, nhìn Dương Trường Lâm trước mặt đang mày mò bộ đàm của họ.
“Anh Dương, anh sửa đến đâu rồi?” Thiệu Dã tò mò nhìn, hình như đã lắp ráp xong rồi mà.
“Vội gì.”
Vặn xong con ốc cuối cùng, Dương Trường Lâm nở nụ cười hài lòng: “Lần trước làm nhiệm vụ bộ đàm của cậu bị hỏng phải không, anh thay vỏ ngoài bằng hợp kim cho cậu rồi.
Bên trong anh cũng sửa một chút, pin to hơn, chỉ cần không dùng liên tục thì dùng được cả tháng không vấn đề. Thêm nữa là ổn định nguồn tín hiệu.
Cậu cũng biết đấy, bây giờ trái đất miễn cưỡng vẫn bắt được tín hiệu vệ tinh, một hai năm nữa thì khó nói.”
Dương Trường Lâm rất hài lòng với sự cải tạo của mình. Ngày thường toàn làm mấy thứ to đùng, giờ sửa mấy món nhỏ này cũng thú vị phết.
Rè rè——
Vừa mở máy, bộ đàm đã bắt được tín hiệu.
“Một lời nhắn, chắc là của người sống sót khác gửi. Giờ ai cũng dùng bộ đàm, tín hiệu thu được cũng tạp.” Dương Trường Lâm không coi tín hiệu này ra gì, anh đang định thử mấy chức năng khác thì Thiệu Dã nhất quyết muốn nghe.
“Này, nghe thử xem, biết đâu lại là thông tin hữu ích.”
Dương Trường Lâm gật đầu: “Được, sau này cậu nghe nhiều rồi sẽ chán thôi.”
—— Rè, đây là Phá Hiểu, chúng tôi cần giúp đỡ, địa điểm rừng phía tây thành phố... sâu—— Rè rè, yêu cầu chi viện... trợ.
Lời nhắn mơ hồ vang lên, Thiệu Dã ngồi không yên. Người của Phá Hiểu có thể nhắn cho anh chắc chắn đã xảy ra chuyện lớn.
Tính cách Vạn Triêu Dương Thiệu Dã cũng hiểu, bình thường trông có vẻ dễ gần, nhưng gặp chuyện thật thì anh ấy thích tự mình gánh vác.
“Có tin thật này.” Dương Trường Lâm không động vào bộ đàm, nó vẫn lặp lại đoạn âm thanh hỗn tạp đó.
Thiệu Dã đặt chai rượu trắng 220ml xuống, chai rượu này ngay cả Sát Nhĩ Tư cũng không biết.
“Cảm ơn anh Dương, phiền anh xử lý thêm giúp tôi một chút, lát tôi qua lấy.” Thiệu Dã vội vã dẫn Vương Chấn Phong rời đi.
Tình nghĩa lúc hoạn nạn, trong thời mạt thế này khó đến nhường nào Thiệu Dã hiểu rõ, mà người của Phá Hiểu xứng đáng để anh đánh cược.
“Vết thương của cậu vừa mới khỏi.” Vương Chấn Phong lo lắng nói.
“Lần này chỉ có hai chúng ta đi. Vết thương của tôi đã khỏi hẳn rồi, báo cáo của Phân Ân cậu cũng xem rồi mà, không sao đâu.” Thiệu Dã không nói dối.
Sau khi thức tỉnh dị năng, thân thể cường tráng hơn trước rất nhiều, khả năng hồi phục cũng nhanh hơn, anh không ngu đến mức đi tìm chết.
La Khải và Sát Nhĩ Tư tuy cũng đang huấn luyện, nhưng đã là nhiệm vụ cứu viện thì một chiếc xe không hợp, hai chiếc thì mục tiêu quá lớn, nên Thiệu Dã thấy anh và Vương Chấn Phong đi là hợp lý.
“Tôi không đồng ý!”
“Không đồng ý cũng vô hiệu.” Thiệu Dã thu dọn trang bị.
Quan Sơn từ phía sau như con chó lười bám lấy lưng Thiệu Dã, hai tay ôm chặt eo anh: “Đại ca, cho em đi với! Em không gây rối đâu.”
“Không ai nói cậu gây rối cả.” Thiệu Dã chưa bao giờ nghĩ vậy: “Nhiệm vụ lần này phức tạp, cũng không có điểm cống hiến, tôi và anh Vương đi nếu không thành công còn dễ rút lui, hiểu không.”
Thiệu Dã kiên nhẫn giải thích với Quan Sơn.
Đôi khi La Khải thật sự ngưỡng mộ trạng thái tinh thần của Thiệu Dã, hình như lúc nào anh ấy cũng rất lạc quan.
Dỗ xong Quan Sơn, hai người mặc trang bị: “Này, Sát Nhĩ Tư, La Khải, không tiễn tôi à? Tôi đi đây?”
“Được, cậu đừng có ra ngoài tán gái là được, chồng cậu đợi cậu về nhà đấy.” Sát Nhĩ Tư liếc mắt đưa tình với Thiệu Dã.
“Ôi chao~ đồ chết tiệt~”
Thấy hai người này tương tác, La Khải lăn mắt: “Đừng có chết ngoài đó, về sớm đấy. Ông đây còn đợi cậu về cùng đánh cho thằng họ Tống kia phục.”
Thiệu Dã đấm hai cái vào ngực, chỉ vào La Khải: “Anh bạn, hiểu cậu.”
Nhận bộ đàm đã cải tiến từ chỗ Dương Trường Lâm, chính thức xuất phát từ thuyền Bình Minh.
Sau khi đi qua trạm kết nối, Thiệu Dã mới cảm nhận được, bây giờ đội ngũ ra ngoài thật sự ít.
Hôm nay chỉ có anh và Vương Chấn Phong ra ngoài.
“Khu rừng phía tây trước đây là rừng nguyên sinh, nếu thực vật biến dị thì trong đó sẽ rất nguy hiểm.
Các cậu muốn đi thì phải đi qua một nông trại lớn... các cậu có bản đồ chứ?” Trữ Kiến Quân hỏi, bất kể có làm nhiệm vụ hay không, bên anh vẫn phải báo cáo.
“Vâng, chúng tôi có bản đồ.”
Thấy Thiệu Dã rời đi, Trữ Kiến Quân tiến lên kéo anh sang một bên: “Này, đội trưởng Thiệu, nếu tiện thì mang về ít bánh ngọt hay kẹo cũng được. Con gái tôi sắp sinh nhật, tôi bận quá.”
Không phải con bé đòi, mà Trữ Kiến Quân thấy áy náy.
“Được! Chỉ cần tìm được là tôi mang về cho anh.” Sự quan tâm của Trữ Kiến Quân dành cho Hàn Nha, Thiệu Dã đều nhìn thấy.
Vẫn là câu nói đó, với những mối quan hệ hữu ích, Thiệu Dã chưa bao giờ thấy phiền phức.
