Chương 95: Không Được Giấu Anh
Thiệu Dã ngồi với Nhậm Thanh một lúc, tán gẫu vài chuyện rồi trở về.
Đẩy cửa phòng ký túc ra, Quan Sơn đã tỉnh, những người khác đều ngồi ở phòng khách. Khi Thiệu Dã bước vào, họ đồng loạt nhìn về phía cậu.
“Hửm? Mọi người làm sao thế?”
“Đại ca!”
Quan Sơn là người đầu tiên chạy tới, ôm lấy cánh tay Thiệu Dã. Tận mắt thấy cậu không sao, cậu mới yên tâm.
“Vừa nãy Vạn Triêu Dương đến, Tống Tây đã hack vào robot của Lang Quần, ba ngày nữa bọn họ định đi nhận nhiệm vụ nhiên liệu.” Vương Chấn Phong nhìn Quan Sơn chạy tới, trong lòng có chút không vui.
Nhưng nghĩ lại, Quan Sơn dù sao cũng chỉ là một đứa trẻ, không cần phải so đo với nó. Mình năm nay đã 27, với Thiệu Dã… cũng coi như xứng đôi nhỉ.
Càng nghĩ càng thấy lo, dù sao cũng kém nhau 6 tuổi, người thường chắc đều để ý.
“Thuyền Bình Minh nuôi cả vạn người, riêng điện năng tiêu hao đã cực lớn, nhu cầu nhiên liệu cũng rất cao.”
Vương Chấn Phong nói tiếp, mang bản đồ 0318 đến mở ra. Nhà máy khí đốt tự nhiên gần thuyền Bình Minh nhất nằm ở phía tây.
Nói cách khác, sau khi giải quyết xong Lang Quần, Thiệu Dã vẫn còn cơ hội đến khu an toàn nông trại xem một chút.
Dù chỉ tiếp xúc trong thời gian ngắn, nhưng Chương Thịnh Nguyên cũng là người tốt, ít nhất vẫn còn giữ được nhân tính.
Thiệu Dã vươn vai: “Ba ngày nữa à, anh em cố lên nào.” Mọi người đều hiểu rõ, chỉ cần Lang Quần còn tồn tại, sau này sẽ không ít phiền phức.
Khi Thiệu Dã vào phòng, Vương Chấn Phong và Quan Sơn cũng nối gót đi vào.
Ở cửa, Vương Chấn Phong dùng thân mình chặn cửa.
“Ngủ sớm đi, tôi với Thiệu Dã có chuyện cần nói.” Không cho Quan Sơn cơ hội trả lời, Vương Chấn Phong đóng sầm cửa lại.
La Khải đứng bên cạnh chứng kiến toàn bộ, lắc đầu. Nếu là anh ta theo đuổi người khác thì sẽ không nhát thế này, không thì đánh nhau một trận là xong.
“Anh Vương.” Thiệu Dã ngồi trên giường nhìn Vương Chấn Phong, trong lòng nghĩ về lời Nhậm Thanh vừa nói lúc nãy.
Vương Chấn Phong ngồi ở mép giường, giọng nghiêm túc.
“Tại sao lúc ra ngoài không nói với anh?” Anh kéo tay Thiệu Dã, siết chặt hơn: “Em nói để anh bảo vệ em, cũng nói để anh chịu trách nhiệm với em, anh đều sẽ làm được, tại sao em không nói cho anh biết?”
Giọng điệu này, biểu cảm này, Thiệu Dã biết anh thật sự tức giận.
Nhưng đối phó với anh, Thiệu Dã có mẹo riêng.
“Anh Vương, anh biết em mà, sao em có thể giấu anh được?” Thiệu Dã nắm tay anh lắc lắc: “Lúc đó Tiểu Dương đột nhiên tìm em, nói trạm kết nối có thây ma, các anh còn đang ở sân huấn luyện, tình hình lúc đó gấp lắm…”
Thiệu Dã làm giọng mềm lại, chuyện phía trước lướt qua, phía sau kể nghe khá gay cấn.
“Dù có gay cấn đến đâu cũng phải nói với anh, nếu em không nhớ thì sau này anh cũng sẽ ngày nào cũng đi theo em.” Giọng Vương Chấn Phong không giống đùa.
Anh cởi giày, ngồi xếp bằng bên cạnh Thiệu Dã. Tóm lại hôm nay anh không đi đâu cả, anh phải bắt Thiệu Dã hứa với anh.
“Được!”
Thiệu Dã đồng ý rất dứt khoát: “Em chẳng có chuyện gì giấu anh cả, anh Vương, anh biết em mà.”
Vừa nói cậu vừa kéo chăn nằm xuống: “Nào nào, mau vào đi, trời lạnh thế này.”
Trước đây ra ngoài cậu thường mặc quần đùi áo ba lỗ, bây giờ thời tiết này phải thêm một lớp áo mỏng mới được.
Vương Chấn Phong quỳ một gối, cởi áo khoác ngoài, gấp gọn gàng đặt lên tủ đầu giường.
Anh nằm ngay ngắn bên cạnh Thiệu Dã, hai người vai chạm vai.
Thật ra trong lòng anh rất hoảng, làm người phải đường hoàng, không thể lợi dụng lúc người khác khó khăn.
Lúc đó Thiệu Dã bị bệnh nên mới như vậy…
Nhưng lòng anh kiên định, còn thằng nhóc Thiệu Dã này thì không ngoan ngoãn chút nào. Cậu nghiêng người, khẽ dịch lại gần Vương Chấn Phong, ôm anh qua lớp chăn.
Đây cũng là lần đầu tiên Vương Chấn Phong thấy cái chăn này vướng víu.
Sáng hôm sau Thiệu Dã thức dậy, chỉ thấy mọi người có gì đó là lạ. Quan Sơn nằm sấp bên giường nhìn cậu, Vương Chấn Phong ngồi thẳng dậy với vẻ mặt đầy bất lực.
Dù họ không nói gì, Thiệu Dã vẫn cảm thấy không ổn.
Cậu ho nhẹ hai tiếng: “Tôi đi mua bữa sáng!”
Kéo quần lên, Thiệu Dã tiện tay vơ lấy một cái áo rồi chạy ra ngoài. Ngày nào cũng thế, sao địa vị trong đội càng ngày càng thấp vậy không biết.
Làm đội trưởng mà ấm ức thế này!
Thiệu Dã mặc vội chiếc áo, áo này rộng hơn một cỡ, chắc là lấy nhầm của Vương Chấn Phong.
Ngáp một cái, Thiệu Dã ngồi xuống tầng hai. Hôm nay dậy sớm, nhà ăn không có mấy người.
“Ngoài kia trời càng ngày càng âm u, quần áo phơi mãi không khô.”
“Không còn cách nào, quần áo của đội chúng ta chẳng mấy khi giặt, nghe nói bây giờ dùng nước cũng phải trả điểm cống hiến.”
“Bây giờ chỉ có đội hạng C là đỡ hơn thôi, thật ngưỡng mộ.”
Nghe mọi người tán gẫu, Thiệu Dã thấy cũng khá thú vị. Hôm qua ra ngoài không để ý, rõ ràng là giữa trưa mà trên trời đã kín mây đen.
Hình như từ sau cơn mưa thứ hai, trời chưa bao giờ quang đãng.
“Ơ, Thiệu Dã.”
Dương Trường Lâm bưng một lồng hấp bánh bao và một bát sữa đậu nành, vừa ngồi xuống: “Lại ăn cùng đi.”
“Anh Dương, ăn thịnh soạn thế!” Thiệu Dã gọi vài món rồi ngồi xuống đối diện Dương Trường Lâm.
“Ngày nào cũng làm việc nặng, không ăn ngon một chút thì không được.” Dương Trường Lâm gắp cho Thiệu Dã hai cái bánh bao to: “À, viên đạn độc lần trước dùng chưa, thế nào?”
Thiệu Dã cũng không khách sáo, bánh bao tầng hai ăn cũng khá ngon: “Ừ, một phát nổ đầu thây ma biến dị, chỉ là độ giật hơi lớn.”
Đây cũng là điều Vương Chấn Phong nói sau đó, nếu đổi người không quen với súng mà bắn, e là tay sẽ gãy.
“Cũng bình thường thôi, ăn xong đi theo tôi, tôi cho cậu một thứ tốt.”
