Chương 11: Tìm anh ấy
Quả nhiên Trần Thuật Thanh nhỉnh hơn một bậc.
Ngay từ lúc vừa nhìn thấy cậu, phản ứng đầu tiên của Quan Chiếu đã là như vậy.
Cô mải viết hóa đơn, không để ý mục tiêu nhiệm vụ đến từ lúc nào.
Trần Thuật Thanh vừa xuất hiện, toàn bộ sự chú ý của Quan Chiếu lập tức bị cậu cuốn đi.
Ánh mắt cô dán chặt lên người chàng trai, không còn chia cho bất kỳ ai nữa.
Quý Hướng Thần đứng ngay trước mặt Quan Chiếu, vậy mà không nhận được thêm một ánh nhìn nào từ cô gái.
Anh siết chặt bàn tay buông bên người, quay sang nhìn Trần Thuật Thanh.
Trần Thuật Thanh nhẹ nhàng gõ ngón trỏ lên mặt quầy, làm như không thấy ánh mắt Quý Hướng Thần ném tới.
Lẽ ra cậu nên lấy cà phê rồi đi, nhưng thời điểm cậu đến quá trùng hợp, lại nghe được nội dung trò chuyện giữa Quý Hướng Thần và Quan Chiếu.
Trần Thuật Thanh vốn tưởng Quan Chiếu chỉ tiện miệng xin WeChat của cậu, không ngờ cô lại nghiêm túc.
Vậy thì lần này đúng là cậu nhìn nhầm rồi.
Từ phản ứng của Quan Chiếu mà nói, cô rất nhạt, không giống như thích cậu, mà giống như mang theo mục đích nào đó.
Trần Thuật Thanh nhìn Quan Chiếu một cái.
Nhưng cô lại còn thừa nhận trước mặt Quý Hướng Thần, với điều kiện là Quý Hướng Thần bày tỏ thiện cảm với cô.
Điều này thì cậu thật sự không ngờ.
Theo lý mà nói, Quý Hướng Thần hẳn khá được các bạn nữ yêu thích.
Dù cậu vẫn luôn không hiểu vì sao.
Ánh mắt Trần Thuật Thanh không dấu vết lướt qua bảng tên của Quan Chiếu.
Bảng tên màu bạc đang lấp lánh dưới ánh đèn.
Quan Chiếu.
Sao cậu vẫn chưa quên được hai chữ này.
Trần Thuật Thanh đứng dậy, bước đến trước mặt Quan Chiếu:
“Đặt món online, số 517.”
Quan Chiếu: “Vâng.”
Cô phát hiện so với ban ngày, Trần Thuật Thanh đã thay một bộ quần áo khác.
Chàng trai vốn ăn mặc rất đơn giản. Bây giờ cậu mặc một chiếc áo ngắn tay màu xanh đen, không nhìn kỹ sẽ tưởng là màu đen.
Chất vải mỏng, gió nhẹ lùa vào từ ống tay áo, phác ra đường nét gầy gò.
Cổ áo không rộng không chật, vừa đủ lộ ra một đoạn xương quai xanh, trắng đến chói mắt.
Bên dưới là chiếc quần dài màu đen sẫm, gấu quần dừng trên mắt cá chân, phối với đôi giày vải trắng không nhìn ra thương hiệu. Đôi giày trắng ấy lại sạch không dính chút bụi, nói là vừa mua từ trung tâm thương mại cũng không quá.
Màu trơn, đơn giản, đắt tiền.
Cả người như bước ra từ một bức ảnh đen trắng.
“Sao cậu lại thay quần áo?” Quan Chiếu đưa cà phê cho cậu.
Trần Thuật Thanh nói ngắn gọn: “Có mồ hôi.”
“Ồ.” Quan Chiếu không hiểu câu vừa rồi của Trần Thuật Thanh có ý gì, cô hỏi, “WeChat có thể thêm lại không?”
“Không.”
Quan Chiếu: Biết thế đã không hỏi.
Người đã làm mọi thứ rối tung lên bước đến trước mặt Quan Chiếu, lấy lại ly cà phê của mình, rồi không thèm để ý gì mà rời đi.
Lúc đi, Trần Thuật Thanh còn chào Quý Hướng Thần một tiếng.
“Chào buổi chiều.” Giọng thiếu niên vẫn như mọi khi.
Nhưng Quý Hướng Thần nghe thế nào cũng thấy không thoải mái, anh không thể giả vờ như không có chuyện gì mà chào lại Trần Thuật Thanh.
“Buổi tối rồi.” Giọng Quý Hướng Thần nhạt nhẽo.
Trần Thuật Thanh không phản bác, cười một cái rồi đi.
Ngay cả động tác mở cửa cũng khác Quý Hướng Thần. Quý Hướng Thần đẩy cửa mở hết cỡ, còn Trần Thuật Thanh chỉ nhẹ nhàng đẩy ra một khe vừa đủ cho cậu đi qua.
Gío đêm thổi tung một góc vạt áo cậu, mảnh vải xanh đen khẽ lật lên rồi lại rơi xuống, đuôi tóc được ánh đèn bên ngoài chiếu đến mức hơi trong suốt.
Trên tay cậu chỉ cầm một ly cà phê, ngoài ra không có gì cả.
Cửa lại nhẹ nhàng khép lại.
Quý Hướng Thần nhìn Quan Chiếu: “Vậy người cậu thích là Trần Thuật Thanh sao?”
Quan Chiếu gật đầu.
“Nhưng hình như cậu ấy không thích cậu.”
“Cậu ấy tạm thời từ chối tôi.”
“...... Cậu ấy từ chối cậu rồi, cậu vẫn thích cậu ấy sao?”
“Đúng vậy.” Cô là một cô gái chung thủy.
“Được.”
Quý Hướng Thần không nói gì thêm, im lặng chờ ly cappuccino vẫn chưa làm xong.
Cà phê đang chậm rãi nhỏ xuống, một giọt, lại một giọt.
Cuối cùng cũng xong.
Quan Chiếu đặt ly lên trước mặt anh, Quý Hướng Thần cúi đầu nhìn một cái, rồi bưng lên.
Anh cười nói: “Tạm biệt.”
Quan Chiếu gật đầu: “Tạm biệt.”
Quý Hướng Thần xoay người, sải bước rời đi.
Tạm biệt có nghĩa là bọn họ còn sẽ gặp lại.
Cho dù Quan Chiếu thích Trần Thuật Thanh thì đã sao? Chỉ cần anh dùng tâm theo đuổi, Quý Hướng Thần tin rằng, rồi sẽ có một ngày Quan Chiếu đồng ý.
Cô gái anh thích ngay từ cái nhìn đầu tiên, dựa vào đâu mà nhường cho người khác?
Quý Hướng Thần sờ lên vị trí trái tim mình.
Vừa rồi là lần thứ hai anh gặp Quan Chiếu.
Vừa gặp đã say, gặp lần hai càng động lòng.
Anh thích cô gái này.
......
“Ầm——”
Ngoài cửa sổ bỗng đổ mưa lớn.
Trời tháng Chín chính là như vậy, nói đổi là đổi, khiến lòng người cũng theo đó lên xuống thất thường.
Vì tiếng sấm này, Quan Chiếu nhìn ra ngoài cửa sổ.
Đèn đường vừa rồi còn sáng, lúc này đã bị màn mưa khuấy thành một vùng sáng mờ ảo, lá cây ngô đồng bị mưa đánh nghiêng ngả, người trên phố bắt đầu chạy.
Nước mưa chảy dọc theo cửa kính, từng dòng từng dòng, cắt thế giới bên ngoài thành nhiều mảnh.
Đèn đường, cây ngô đồng, bóng người đang chạy, tất cả đều méo mó lay động trong vệt nước.
Trên cửa kính phủ một lớp sương mỏng, cô gái dùng đầu ngón tay vạch một đường, hơi lạnh thấm vào đầu ngón tay, để lại một vệt rõ ràng.
“Ôi chao, sao lại mưa rồi, dự báo thời tiết không nói mà.” Giọng bà chủ truyền đến từ phía sau, Quan Chiếu xoay người.
“Chào bà chủ.”
Bà chủ đứng ở cửa, đang nhíu mày nhìn ra ngoài cửa sổ.
Bà hơn ba mươi tuổi, tóc uốn xoăn sóng lớn bồng bềnh, hôm nay mặc một chiếc váy liền màu vàng nhạt, càng làm nổi bật thỏi son đỏ tươi trên môi.
Nước mưa chảy dọc theo cửa kính, lông mày bà cũng càng nhíu chặt.
“Tiểu Quan, may mà có cháu, hôm nay Đỗ Minh Phàm không có ở đây, nếu không phải cháu đến giúp, trong tiệm chẳng có ai.” Bà thu ánh mắt lại, nhìn Quan Chiếu, “Về trường sớm đi, đừng để bị ướt. Nửa tiếng còn lại cô tính lương cho cháu, không cần cháu trông nữa.”
Quan Chiếu sững người: “Còn chưa đến giờ tan làm mà......”
“Cô bảo cháu đi thì cháu đi, đứa nhỏ này sao lại thật thà thế, ra khỏi trường bước vào xã hội phải cẩn thận kẻo bị người ta bắt nạt.” Bà chủ vẫy tay, giọng không cho phép từ chối, “Lát nữa bị cảm lạnh lại còn ảnh hưởng việc học.”
Bà vừa nói vừa đã vòng ra sau quầy, cầm chiếc ô dự phòng trong tiệm đưa tới, “Ô của tiệm, mưa thì cứ cầm dùng.”
Quan Chiếu đúng là không mang ô.
Ô trong tiệm có màu nâu cà phê, trên mặt ô in tên tiệm bằng chữ hoa trắng và một hình ly cà phê nhỏ.
Bà chủ là một người phụ nữ rất yêu đời, đến thứ nhỏ như chiếc ô cũng tìm người đặt làm riêng, chỉ vì muốn cho đẹp.
Quan Chiếu nhận ô, cúi đầu nói cảm ơn.
Bà chủ đã xoay người thu dọn quầy pha chế, không quay đầu lại còn bổ sung một câu: “Trên đường đi chậm thôi, để ý xe cộ.”
Quan Chiếu nhớ lại lúc Trần Thuật Thanh đi, cậu ấy cũng không mang ô.
Cô gái mở điện thoại, nhìn thời khóa biểu của Trần Thuật Thanh.
Cô quyết định đi tìm cậu ấy.
