Một tia đen lóe lên, mặt dây ngọc biến mất, Lạc Đường cảm thấy ngực nóng lên, đầu óc trở nên sáng suốt.
Kéo cổ áo ra xem, ngực cô xuất hiện nụ hoa sen màu đỏ máu. Từ dưới ngực lan lên trên, bao phủ toàn bộ ngực trái.
Mắt Lạc Đường lóe sáng, trong sách, nữ chính vô tình nhỏ máu lên mặt dây ngọc, nhưng mặt dây không hề biến mất. Mặt dây ngọc này cô đeo từ nhỏ, năm sáu tuổi, mẹ nuôi phát bệnh trầm cảm, bà nội Thẩm cho rằng ngọc đen không may mắn, muốn cô vứt bỏ. Nhưng cô rất thích, nên đã giấu mặt dây ở tận đáy hộp trang sức. Nói cũng lạ, mặt dây của cô chỉ có mình cô mới tháo được.
Lạc Đường đang định dò xét dấu ấn, thì tiếng gõ cửa vang lên. Chưa kịp để Lạc Đường mở cửa, một tiếng “rầm” vang lên, cánh cửa bị một vệ sĩ mặc đồ đen đạp tung. Cánh cửa rung lên suýt đập vào mặt Lạc Đường, cô cười lạnh một tiếng: “Cửa nhà họ Thẩm chẳng lẽ là hàng kém chất lượng, yếu thế này sao?”
“Mày còn về làm gì?” Thẩm Thính Vân thấy Lạc Đường, mặt liền xám lại. Nghĩ đến việc bố và chồng lừa dối mình suốt mười bảy năm, Lạc Đường chiếm vị trí của con gái mình trọn mười bảy năm, lòng bà ta nghẹn ứ khó chịu. Nếu không phải Lạc Đường không biết giữ gìn, làm hỏng thanh danh nhà họ Thẩm, thì mẹ kế đã không vạch trần chuyện Lạc Đường là con nuôi nhà họ Thẩm.
Lạc Đường liếc qua Thẩm Thính Vãn đang đứng sau Thẩm Thính Vân, một bên má bị che, không cần nghĩ cũng biết là bị chị gái mình – Thẩm Thính Vân – đánh. Kẻ yếu đuối nếu không tự đứng lên, thì người khác mãi mãi cũng không cứu được. Từ khi cô không còn sợ mẹ nuôi, cô đã nói với dì rất nhiều lần: chị ấy không đáng sợ, khi chị ấy đánh con phải học cách phản kháng. Nhưng cô thấy mỗi lần dì gặp chị gái mình đều sợ sệt.
Lạc Đường nhìn Thẩm Thính Vân, tuổi bốn mươi lăm nhưng nhìn như ba mươi, gương mặt dịu dàng xinh đẹp lúc này lại có chút vặn vẹo. Từ nhỏ, khuôn mặt của Thẩm Thính Vân trong ký ức cô đều đáng sợ và méo mó.
Thẩm Thính Vân thấy bằng chứng trong tay Lạc Đường, giật lấy: “Không có sự bồi dưỡng của nhà họ Thẩm, mày có được những thứ này sao?” Lạc Đường vung tay tát một cái, vì mặt dây ngọc khế ước, sức lực của cô tăng lên rất nhiều. Má trái của Thẩm Thính Vân sưng đỏ với tốc độ có thể thấy rõ, mắt đầy không tin, sau đó giận dữ, định giơ tay lên. Lạc Đường lại táp vào má bên kia, rồi lấy lại bằng chứng của mình. Trong vòng một giây, trong phòng khách vang lên hai tiếng tát thanh vang.
Khóe môi Lạc Đường khẽ nhếch, nụ cười kiêu ngạo và chói mắt, một cước đạp thẳng tên vệ sĩ mặc đồ đen đang lao tới bay đi. Không thấy nữ chính Thẩm Khởi Nguyệt, có vẻ Thẩm Thính Vân biết cô về nên lao lên trước.
Bà nội Thẩm tên Thẩm Bí vừa lên cầu thang thấy cảnh này, bị dọa nhảy dựng, Lạc Đường từ khi nào sức lực lớn như vậy? Lát nữa cháu gái bà ta về, phải nhanh chóng đuổi Lạc Đường đi. Cháu gái bà ta tốt nghiệp trường đại học tốt nhất cả nước, đâu như Lạc Đường, tuổi còn nhỏ đã không biết giữ gìn, còn có đứa con riêng ba tuổi.
Lạc Đường nhẹ nhàng ngồi xuống ghế sofa trong phòng khách, đặt bằng chứng lên bàn trà, ngón tay lướt qua bắp chân, nơi có vết sẹo xấu xí dài mười centimet, khiến đôi chân trắng mịn thon thả của cô trở nên đáng sợ.
“Năm tôi lên bốn, tôi và Thẩm Khởi Dương nhặt được một con mèo con mang về nhà, bà phát bệnh, cầm dao gọt hoa quả suýt khiến tôi và Thẩm Khởi Dương thành tàn tật suốt đời.” Ánh mắt Lạc Đường mang theo chút giễu cợt rơi trên mặt tái xanh của Thẩm Thính Vân. Thẩm Thính Vân nhíu mày, dường như đang cố nhớ lại. Lạc Đường nhếch môi: “Không nhớ à? Tôi giúp bà nhớ lại. Bà đã mổ bụng con mèo ngay trước mặt hai đứa trẻ bốn tuổi, Thẩm Khởi Dương nằm viện một tháng, tôi nằm viện ba tháng.”
Sắc mặt Thẩm Thính Vân biến đổi, bà chỉ nhớ lúc Lạc Đường và Dương Dương bốn tuổi bị thương phải nhập viện. Sau đó Dương Dương được bố mang về bên mình. Lạc Đường nói tiếp: “Năm tôi sáu tuổi, bà đẩy tôi từ cầu thang xuống, tôi nằm viện nửa năm.” Sắc mặt Thẩm Thính Vân càng khó coi, không phải bố nói Lạc Đường lỡ tay tự ngã xuống cầu thang sao? Lạc Đường biết người bệnh thần kinh có bệnh: “Còn năm tôi tám tuổi, mùa đông lạnh giá bà đẩy tôi xuống hồ, suýt chết đuối.” Thân thể Thẩm Thính Vân cứng đờ.
“Tôi mạng lớn chưa chết, cũng không biết đứa con gái báu bở của bà ở nhà họ Thẩm có đủ mạng chịu đựng sự ngược đãi của kẻ điên không.” Sắc mặt Lạc Đường tĩnh lặng như mặt hồ chết, đôi mắt đen không gợn sóng. Như thể nhân vật chính trong câu chuyện không phải cô.
Thấy mặt Thẩm Thính Vân như bảng màu, Lạc Đường lại thờ ơ nói: “Bà một kẻ điên không nhớ, nhưng tôi có video, đến lúc đó có thể cho cả thành phố S xem phu nhân Thẩm Thính Vân rốt cuộc là một con chó điên như thế nào.” May nhờ lúc đó ông nội Thẩm vì muốn theo dõi tình hình bệnh của Thẩm Thính Vân, đã lắp camera khắp nơi.
Thẩm Thính Vãn không ngờ trước khi cô về nhà họ Thẩm, Lạc Đường từng chịu tổn thương như vậy, khó trách mỗi lần cô hỏi vết sẹo trên chân cô ấy thế nào, cô ấy đều im lặng.
Thẩm Khởi Nguyệt và anh trai Thẩm Khởi Dương vừa lúc đi đến đầu cầu thang, giọng Lạc Đường to rõ, chữ rõ ràng, cô ta nghe được từng chữ. Chẳng lẽ kiếp trước ở căn cứ Dư Huy, đại tiểu thư nhà họ Thẩm hào nhoáng kia cũng có quá khứ như thế này sao? Dị năng của Lạc Đường rất phế, nhưng con trai cô lại là người có dị năng trị liệu cấp cao. Cô ta nhìn sang Thẩm Khởi Dương, mắt anh ta lóe lên một tia không vui, bước chân dài lên cầu thang. Nhìn thấy Lạc Đường ngồi trên sofa, trong đôi mắt sâu thẳm lóe lên một tia thú vị, em gái dường như có chút khác lạ. Thẩm Khởi Nguyệt cảm nhận được sự không thích của anh trai song sinh dành cho mình, nhưng nghĩ đến dị năng mạnh mẽ của Thẩm Khởi Dương sau thời đại tận thế, cô ta lặng lẽ cắn môi bước nhanh theo.
