Chương 86: Đưa Thẩm Khởi Dương về nhà
“Cậu ơi, chúng ta về nhà ăn cơm.” Lạc Lâm Chu ngước khuôn mặt nhỏ lên, lắc lắc cánh tay Thẩm Khởi Dương làm nũng.
Cảm xúc của Thẩm Khởi Dương nhanh chóng ổn định. Anh lớn thế này rồi mà còn để đứa trẻ ba tuổi an ủi, đúng là mất mặt quá.
Nghĩ đến Thẩm Thính Vân và Thẩm Khởi Nguyệt, anh không thể gây thêm phiền phức cho Đường Đường được.
Xoa mái tóc xoăn nhỏ của Lạc Lâm Chu, “Cậu không đói, cậu còn có việc, đi trước đây.”
Nói xong, anh định đứng dậy rời đi, Lạc Đường đã kéo anh lại.
“Anh, cuộc đời rất dài, không cần thiết phải đau lòng vì những người không quan tâm đến mình. Sau này đi cùng em đến Đế Đô thì sao? Nhà họ Thẩm không cần anh, em cần anh, anh mãi mãi là anh trai em, là cậu của Chu Chu.”
Thẩm Khởi Dương khẽ động lòng, nhìn về phía Lạc Đường. Ánh trăng sáng trong trải lên người cô, để anh thấy rõ tia chân thành trong mắt cô.
“Đường Đường đã lâu không gọi anh là anh rồi.”
Lạc Đường cười, “Ừ! Lâu lắm rồi. Lâu đến nỗi anh đã thoát khỏi dây cương, chạy về phía tự do của chính mình. Thử đi! Em không sợ Thẩm Thính Vân, nên anh cũng đừng sợ, được không? Anh có thể chứng minh với họ, không có họ anh sẽ sống tốt hơn.”
“Đường Đường, anh…”
Một tiếng “ùng ục” không đúng lúc vang lên.
Mặt Thẩm Khởi Dương đỏ lên. Từ sáng nay anh mới ăn một chút bánh mì.
“Chít chít…” Con hai chân đói bụng kêu òng ọc mà còn nói dối.
Đâu Đâu nghiêng đầu, không hiểu sao con hai chân rõ ràng rất muốn ăn, lại nói mình không đói.
“Đói rồi đúng không? Vừa hay Khanh Lễ làm nhiều món, ăn no trước đã.”
“Khanh Lễ có phải là ba ruột của Chu Chu không?” Thẩm Khởi Dương hỏi.
“Phải! Trước đây anh ấy là lính đánh thuê, em còn tưởng anh ấy chết rồi.”
Thẩm Khởi Dương cười, “Đường Đường nhất định rất thích anh ấy nhỉ?”
Nếu không thì khi nói đến tên anh ấy, ánh mắt cô sẽ không tự giác mang theo một tia ý cười.
“Đâu có, mẹ thích nhất là con và Đâu Đâu.”
Lạc Đường không nói gì. Cô mười tám tuổi hình như thực sự thích Bạch Khanh Lễ.
Vì nhìn thấy anh ấy cô sẽ rất vui.
Bây giờ cô cũng không biết.
“Chít chít…” Đúng đúng, về nhà ăn cơm trước đã.
“Không nói nữa, anh về nhà trước.”
“Về nhà ư?”
“Ừm, về nhà!”
Đâu Đâu không quên nhiệm vụ Lạc Đường giao cho nó. Nó đẩy Thẩm Khởi Dương đi về phía nhà, Hắc Mạo Thán kéo ống quần Thẩm Khởi Dương, Chu Chu kéo tay Thẩm Khởi Dương.
Lại có Lạc Đường đè ép, anh ta chỉ có thể bị động bước đi.
Chờ đến khi đẩy được người vào cổng, Đâu Đâu lập tức dùng dị năng khóa cổng lại.
Vừa vào sân, mùi thơm của cơm canh lập tức quẩn quanh chóp mũi. Ngọt tươi, cay nồng, thanh mát đan xen câu lấy Thẩm Khởi Dương khiến anh nuốt nước miếng.
“Cậu ơi, hoan nghênh cậu gia nhập Nhóm vô địch.” Lạc Lâm Chu hét lên vui sướng.
Hắc Mạo Thán và Đâu Đâu còn hùa theo mấy tiếng.
Tiếng lớn đến nỗi ước chừng hàng xóm bên cạnh cũng nghe được. Lạc Đường nghi ngờ tiểu bằng hữu Lạc Lâm Chu là cố ý.
Thẩm Thính Vân còn ở trong sân quả thật đã nghe thấy.
Thẩm Khởi Nguyệt ở bên cạnh cô ta, cúi đầu, không dăm đụng vào cơn thịnh nộ của cô ta.
“Nhất định là Lạc Đường chiều nay đã nói gì đó với Thẩm Khởi Dương.” Bằng không trước chân Thẩm Khởi Dương vừa đi, sau chân cô ta đã đón người về nhà.
“Chị~”
“Cô im miệng!” Thẩm Thính Vân liếc một cái.
“Mẹ, bằng không chúng ta đổi nhà đi. Căn nhà này biệt thự số mười sáu bên cạnh nhất định muốn thuê. Lạc Đường có dị năng tinh thần lực, tổng không thể để cô ta mãi giám sát chúng ta được.” Thẩm Khởi Nguyệt cắn răng nói.
Cô ta cũng không ngờ sự việc lại phát triển đến mức này, Thẩm Khởi Dương lại thực sự đi rồi.
Quan trọng nhất là cái người phụ nữ Lạc Đường đó rõ ràng đã đoạn tuyệt với nhà họ Thẩm, vẫn còn tiếp nhận người nhà họ Thẩm, có biết xấu hổ không.
Người có dị năng tinh thần lực quý hiếm như vậy, cô ta đi đâu tìm.
Giá mà có bảo bối nào có thể thức tỉnh tinh thần lực thì tốt!
Như vậy cô ta căn bản không cần dị năng của Thẩm Khởi Dương.
“Nhóm vô địch?” Thẩm Khởi Dương quay sang nhìn Lạc Đường.
Lạc Đường phủ trán, “Cái tên này không phải em đặt đâu.”
Thẩm Khởi Dương cười cười, Bạch Khanh Lễ bưng thức ăn đi ra.
“Đường Đường, gọi anh trai em vào ăn cơm.”
Thẩm Khởi Dương liếc anh ta một cái. Người đàn ông cao lớn lúc này quấn một cái tạp dề nấu ăn, rõ ràng là tư thế của nam chủ nhà đón khách.
“Cậu ơi, chúng ta đi ăn cơm.”
Trên bàn tròn lớn treo một cái đèn, bên cạnh bàn đặt một bình ắc quy lớn.
Trên bày đầy thức ăn, thơm nức mũi: vịt om nồi sắt, cá hấp thanh khiết, một tô lớn tôm hấp hấp dẫn, cuộn bướm mới lạ, cá phi lê gừng trong veo, móng giò hầm đậu nành mặn thơm, thịt kho tàu, cá chép chua ngọt.
Một tô lớn rau xanh thanh mát ngon miệng, gà xào ớt, thịt bò ngò, canh sườn non sen.
Bên cạnh còn hai cái bàn nhỏ, một bàn bày điểm tâm và hoa quả.
Bàn kia để thức ăn của Hắc Mạo Thán, có ba cái ghế nhỏ, một con thỏ lớn lông trắng đen ngồi xổm trên ghế gặm cà rốt.
Đại long miêu Đâu Đâu cũng đứng trên ghế bắt đầu ăn.
Ánh đèn màu ấm rơi lên người anh ấy, ấm áp đến nỗi anh ấy cảm giác mình đang nằm mơ.
Trước tận thế, nhà anh ấy cũng không thể xuất hiện cảnh tượng này.
Động vật nhỏ không được phép mang về nhà.
“Trời ơi~ cũng phong phú quá đi!” Mộ Dung Nhan kích động muốn khóc.
Tự nhiên như quen thân vỗ vai Thẩm Khởi Dương, “Anh bạn, đi rửa tay rồi chúng ta ăn cơm.”
Chu Chu trèo lên ghế trẻ em, kêu một tiếng ngạc nhiên.
“Mẹ ơi, mẹ hầm vịt mà không lột da, lại đổi thành nhổ lông.”
“Món ăn hôm nay nhìn tư thế hấp dẫn, mẹ nhất định đã dùng rất nhiều thời gian, tốn nhiều tâm tư.”
“Mẹ, hôm nay mẹ vất vả rồi, đợi Chu Chu học nấu ăn, ngày ngày nấu cho mẹ ăn ngon.” Chu Chu vui vẻ nói.
“Chu Chu, món tối nay cơ bản đều do chú Bạch của con làm, mẹ chỉ hấp một con tôm, xào một rau xanh.”
Bạch Khanh Lễ nghe lời Lạc Đường, tâm trạng vui vẻ.
Nhìn tiểu gia hỏa bé tí, “Ngày mai ta sẽ dạy con, sau này không có việc gì làm thì chăm chỉ nấu cơm.”
Lạc Lâm Chu bĩu môi, “Cái gì gọi là không có việc gì làm thì chăm chỉ nấu cơm.”
May mà lúc nãy nó không nói: “Mẹ, món hôm nay của mẹ đẹp hơn mọi lần.” Bằng không không phải làm cho chú Bạch đắc ý chết.
“Ta thấy cái miệng nhỏ của con ngày ngày ba ba không ngừng, muốn tìm việc cho con làm. Sáng mai dậy sớm, ba dạy con luyện võ.”
“Thật ạ, luyện xong sẽ lợi hại như ba không?” Từ khi chiều nay nhìn thấy võ công của Bạch Khanh Lễ, nó thực sự rất muốn học.
Bạch Khanh Lễ cười nói: “Chỉ cần con mỗi ngày kiên trì, đến lúc thuần thục tự nhiên sẽ lợi hại như ba.”
“Anh, không cần câu nệ, sau này anh cứ coi đây là nhà mình, em là em gái anh mà. Ăn nhiều một chút, chúng ta không thiếu thức ăn.” Lạc Đường thấy Thẩm Khởi Dương ngẩn người liền cười nói.
Mộ Dung Nhan đang ăn ngon lành quay đầu nhìn, Thẩm Khởi Dương vẫn chưa động đậy.
