Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Cứ Ngỡ Ba Năm Hôn Nhân Là Hạnh Phúc, Nào Ngờ Tất Cả Chỉ Là Một Màn Trả Thù - Lâm Dao > Chương 87

Chương 87

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 87 có bản audio.

Chương 87: Gặp lại là có duyên

 

Chuyện nhỏ ngoài thang máy không ảnh hưởng đến công việc.

 

Trải qua hai năm rèn luyện, Lâm Dao sớm đã luyện được bản lĩnh bình tĩnh trước mọi biến cố. Với cô, không gì quan trọng hơn công việc và Seven.

 

Ngược lại, Tạ Cảnh Xuyên vốn đã thâm sâu khó lường, lúc này càng khiến người ta không dò ra nửa phần cảm xúc.

 

Quản lý cảm xúc của cả hai đều xuất sắc đến mức ngay cả David, một con cáo già thương trường, cũng chẳng phát hiện ra điều bất thường giữa họ.

 

Trong cuộc họp, Lâm Dao giải thích cặn kẽ những chỗ cần sửa; khi Tạ Cảnh Xuyên đặt câu hỏi về những điểm nghi vấn trong bản thiết kế, cô chỉ coi anh như khách hàng bình thường, trả lời chuyên nghiệp từng câu một.

 

Cuộc họp nhìn chung suôn sẻ, kết thúc buổi họp David nhiệt tình mời Lâm Dao và Tạ Cảnh Xuyên cùng ăn tối.

 

Lâm Dao từ chối không được đành phải nhận lời; thấy cô đồng ý, Tạ Cảnh Xuyên cũng không chối từ.

 

Lúc này Peter từ văn phòng bước ra, vừa nghe nói đi ăn liền như cái đuôi bám theo.

 

Mọi người xuống bãi đỗ xe, nhìn Lâm Dao đã ngồi vào xe trước, Peter ghé sát tai Tạ Cảnh Xuyên thì thầm:

 

“Vợ cũ của cậu hôm nay lạ lắm, họp không suôn sẻ à? Tớ vừa chào, cô ấy chỉ liếc mắt lên, chẳng thèm nhìn thẳng.”

 

“Việc không liên quan đến cậu thì đừng hỏi.” Tạ Cảnh Xuyên lạnh nhạt đáp rồi khom người ngồi vào xe.

 

Peter nhanh chóng vòng sang bên kia mở cửa chui vào:

 

“Hỏi thử thôi mà, cậu lạnh quá vầy. Tớ đàn ông còn chịu không nổi, huống hồ Lucy xinh đẹp thế kia?”

 

Tạ Cảnh Xuyên quay đầu nhìn anh ta một cái sâu xa, nói ngắn gọn: “Chịu không nổi thì xuống xe ngay.”

 

Peter lập tức cười xuề: “Đừng đừng, tớ im!”

 

Anh ta đâu dám xuống – anh trai David không biết bị ma ám thế nào, hôm nay đóng băng toàn bộ thẻ ngân hàng dưới tên anh ta, giờ anh ta đến tiền đổ xăng cũng không có.

 

Mà điều kiện để mở khóa chính là phải xem biểu hiện công việc của anh ta trong thời gian này.

 

Peter chợt sáng mắt, lại gần Tạ Cảnh Xuyên:

 

“Xuyên, cho tớ mượn tạm ít tiền được không? Khi nào thẻ được mở khóa, tớ sẽ trả ngay!”

 

Tạ Cảnh Xuyên liếc nhạt, giọng mang vài phần chế nhạo: “Lớn thế này rồi còn bị đóng băng thẻ.”

 

“Ai, khó nói lắm!” Peter bực bội phàn nàn,

 

“Không biết thằng khốn nào cho anh tớ cái ý tồi này. Trước kia còn chỉ cảnh cáo miệng, giờ ra tay thật rồi.”

 

Nghe hai chữ “thằng khốn”, mặt đẹp của Tạ Cảnh Xuyên lạnh thêm mấy phần, dứt khoát thốt ra hai chữ: “Không có.”

 

“Gì cơ?”

 

Peter suýt nhảy dựng lên, lại cố kìm xuống:

 

“Xuyên, cậu nói không có tiền? Trò đùa này không vui đâu.”

 

Tạ Cảnh Xuyên chẳng thèm quay đầu: “Có tiền, cũng không cho cậu vay.”

 

Peter lập tức đổi bộ mặt khác, ghé sát hơn:

 

“Đừng thế mà Xuyên, thế này được không? Sau này cậu không ở Thụy Sĩ, tớ sẽ giúp cậu theo dõi Lucy! Hễ có người theo đuổi, tớ phá hết, đảm bảo không ai đến gần được cô ấy!”

 

Tạ Cảnh Xuyên không đáp, Peter cứ như không thấy, vẫn ba hoa không ngừng.

 

Đúng lúc này, trong xe bỗng vang lên giọng trầm thấp của Tạ Cảnh Xuyên: “Phạm sai lầm rồi, làm thế nào để cô ấy tha thứ?”

 

Peter sửng sốt, rồi cười nhìn anh:

 

“Tớ còn chẳng biết cậu phạm lỗi gì, làm sao phân tích được. Nhưng lỗi có lớn có nhỏ, chỉ cần thái độ đủ thành khẩn, chủ động nhận sai, rồi sửa chữa tử tế, chắc… vấn đề không lớn.”

 

Bốn chữ cuối nói chẳng có chút tự tin nào – đã đến mức ly hôn rồi, có thể là vấn đề nhỏ sao?

 

Tạ Cảnh Xuyên không đáp, chỉ nhạt nhẽo ném một câu: “Tiền, lát nữa có.”

 

Mọi người đến nhà hàng, Lâm Dao cầm túi xách đi trước vào nhà vệ sinh.

 

Ra ngoài, cô không vội về phòng mà đứng bên cửa sổ, nhìn ra khung cảnh đêm thả lỏng tâm trí.

 

Tiếng bước chân phía sau vọng tới, Tạ Cảnh Xuyên không biết từ lúc nào đã đi tới: “Lừa em, giam cầm em, là lỗi của anh. Em hận anh, trách anh, anh đều chấp nhận.”

 

Lâm Dao nhíu mày, giọng lạnh lùng: “Không cần nữa, chậm rồi.”

 

Nói xong quay người định đi, nhưng bị Tạ Cảnh Xuyên giơ tay chặn lại.

 

“Anh phải làm thế nào?” Giọng anh mang chút vội vàng khó nhận ra.

 

Lâm Dao khẽ nhếch môi, nhấn từng chữ: “Anh, tránh, xa, em, ra.”

 

“Sau ly hôn, anh quyết không quấy rầy em, nhưng em lại xuất hiện trước mặt anh.” Giọng Tạ Cảnh Xuyên trầm xuống.

 

“Đây là trách em?” Lâm Dao khẽ cười khẩy, mặt lạnh như băng,

 

“Tạ Cảnh Xuyên, nếu được, em mong cả đời này chúng ta đừng gặp lại nhau.”

 

Ánh mắt Tạ Cảnh Xuyên ảm đạm: “Gặp lại, chứng tỏ có duyên.”

 

“Ha ha…” Lâm Dao bật cười, đầy châm biếm,

 

“Người có duyên với em nhiều lắm, anh Tạ Cảnh Xuyên, đứng thứ mấy?”

 

Cô lười vạy vã, giơ mũi giày cao gót, đạp mạnh lên mu bàn chân Tạ Cảnh Xuyên.

 

Nhân lúc anh đau nhíu mày, Lâm Dao quay người bỏ đi, thầm nghĩ: Lần sau ra ngoài phải mang chút “vũ khí”, không phải chống biến thái, mà là chuyên để đối phó với loại người như Tạ Cảnh Xuyên!

 

Cú đạp này nặng hơn lần trước, Tạ Cảnh Xuyên đau đến hít hà một hơi lạnh, chân mày nhíu chặt thành chữ xuyên, chỉ nhìn theo bóng Lâm Dao với ánh mắt phức tạp.

 

Lâm Dao bình thản bước về phòng, Peter lập tức hỏi: “Lucy, Xuyên cũng ra ngoài, cô thấy anh ấy không?”

 

“Không thấy.” Giọng Lâm Dao nhạt nhẽo, chẳng có vẻ gì khác thường.

 

Lúc này David cũng ngước mắt nhìn cô, hỏi như vô tình: “Cô và Xuyên rất thân?”

 

Lâm Dao nặn ra một nụ cười công thức: “Không thân, nếu không phải hợp tác lần này, căn bản không biết anh ta.”

 

Peter nghe vậy thầm thở dài – Tạ Cảnh Xuyên đúng là đắc tội người ta đến nơi rồi, trước kia ít nhất còn được gọi là “chồng cũ”, bây giờ tên cũng chẳng đáng để cô ấy để vào mắt.

 

David ngược lại chẳng nghĩ nhiều, thuận miệng tiếp: “Xuyên vốn dĩ kín đáo lạnh lùng, lại không gần nữ sắc, không biết cũng bình thường.”

 

Lâm Dao không đáp.

 

Trong mắt cô, nhắc thêm một câu về Tạ Cảnh Xuyên cũng là không tôn trọng chính mình.

 

Một lát sau, Tạ Cảnh Xuyên bước vào, mặt không biến sắc.

 

David thấy vậy, cười đùa: “Xuyên, ra ngoài lâu thế, bị mỹ nữ nào quấn chân à?”

 

Ánh mắt Tạ Cảnh Xuyên nhẹ lướt qua Lâm Dao, giọng bình thản: “Lucy biết.”

 

Lâm Dao vẫn giữ nụ cười nhẹ nhàng, nhưng lời nói đầy gai: “Tổng giám đốc Tạ nói quá. Tôi vừa nãy chẳng thấy anh, chỉ thấy một tên cặn bã cứ bám lấy phụ nữ thôi.”

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi