Chương 10: Thời tiết lạnh bất thường
Hôm sau Ôn Nhiên dậy từ sớm. Hôm nay là Trung thu, cô định đi chợ phiên.
Lái xe về nhà một chuyến, biếu bố mẹ Ôn năm mươi cái sủi cảo, rồi đưa hai ông bà ra thị trấn. Hôm nay họ sẽ sang nhà bà ngoại ăn cơm.
Suốt dọc đường, bố mẹ Ôn rất im lặng. Chắc tối qua mẹ Ôn đã kể chuyện của Ôn Nhiên, vì cô nhận ra không chỉ mẹ mà cả bố cũng không dám nhìn cô.
Đưa bố mẹ lên xe, Ôn Nhiên gửi xe rồi đi bộ vào chợ.
Phố xá nhộn nhịp. Ôn Nhiên mua một dẻ sườn, mười cân thịt bò, lại mua hai con gà. Thấy có người bán tôm, cô mua hết sạch. Ôn Nhiên thích ăn tôm, hồi tích trữ cũng có mua, nhưng đồ này đắt, cô trữ không nhiều.
Mang đồ mua được lên xe, Ôn Nhiên lại vào siêu thị, mua mười cân kẹo sữa, năm mươi cân bánh trung thu. Ra ngoài thấy có bán kẹo kéo, cô cũng mua hết.
Xếp hết đồ vào xe, số tiền Ôn Nhiên kiếm được từ vẽ minh họa hơn hai tháng qua đã tiêu hết.
Về nhà, Ôn Nhiên bắt tay vào nấu bữa trưa. Cô làm sườn kho tàu, tôm rang muối tiêu, bò hầm cà chua, và làm dưa chuột trộn để giải ngấy.
Bữa này Ôn Nhiên ăn no căng, Đại Hắc cũng được một bữa thịnh soạn. Ăn xong, Ôn Nhiên và Đại Hắc nằm nghỉ dưới gốc hồng. Đại Hắc bây giờ đã là một con chó to, rất lanh lợi, có động tĩnh gì là biết ngay.
Ôn Nhiên nằm trên ghế xếp, nhìn lên cây hồng bắt đầu chín đỏ, thầm nghĩ đợi thêm chút nữa là có thể làm hồng khô ăn rồi.
Bỗng nhiên điện thoại reo liên hồi. Từ ngày về quê, Ôn Nhiên ít khi xem điện thoại. Có xem thì cũng chỉ lướt tin tức, mạng xã hội hầu như không mở. Cô cũng chẳng có bạn bè gì, hồi đi học thì bận học và làm thêm, ra trường đi làm thì vì không gian riêng lại càng ngại tiếp xúc.
Vậy nên từ khi nghỉ việc, ngoài mấy đồng nghiệp hay ăn cùng nhắn tin, chẳng ai gọi cho cô cả.
Cầm điện thoại lên, thì ra là trong nhóm cấp ba có bạn học tag cô. Lướt lịch sử trò chuyện lên, hóa ra có bạn học về ăn Tết Dương lịch, rồi đề nghị họp lớp. Sở dĩ tag cô là vì một người tên Đoàn Phi, hồi đi học ngồi sau Ôn Nhiên.
Một lần vì nói chuyện trong giờ tự học bị Ôn Nhiên quật lại, sau đó không hiểu sao cả lớp đồn Đoàn Phi thầm thích Ôn Nhiên.
Buổi họp lớp này do Đoàn Phi đề xuất, không hiểu sao lại có người bảo Đoàn Phi mượn cớ họp lớp để gặp ai đó.
Mà Đoàn Phi này không hiểu nghĩ gì, lại tag thẳng Ôn Nhiên, mời cô tham gia họp lớp.
Thế là cả nhóm bắt đầu xúm vào, kéo nhau tag Ôn Nhiên.
Ôn Nhiên nhìn điện thoại, trước tiên đặt tài khoản của mình thành chỉ có thể thêm bằng cách quét mã trực tiếp. Sau đó cho tất cả bạn học tham gia xúm vào danh sách đen. Cuối cùng rời nhóm.
Ôn Nhiên rất ghét kiểu xúm vào này. Một đám người chẳng biết gì, ở đó làm mấy chuyện đạo đức giả, còn tưởng mình làm việc tốt.
Qua Trung thu, Ôn Nhiên càng bận rộn hơn. Thời tiết ngày một lạnh, cô phải chặt thêm củi. Mùa đông không chỉ người dùng mà gia súc cũng cần.
Gà từ mấy tháng trước đã bắt đầu đẻ trứng, vịt cũng bắt đầu từ tháng trước. Mười lăm con gà chết một con, còn lại mười con mái và bốn con trống. Mỗi ngày Ôn Nhiên nhặt được mười quả trứng gà. Năm con vịt thì vẫn ổn, nhưng ba con mái chỉ có hai con đẻ.
Heo con lớn rất nhanh. Một con trông đã hơn trăm cân, đến cuối năm chắc được hai ba trăm cân. Bê con cũng to hơn một vòng, sang năm có thể giúp việc đồng áng rồi.
Cuộc sống của Ôn Nhiên mỗi ngày rất đầy đủ. Ngoài lên núi chặt củi, còn phải tận dụng lúc cỏ trên núi chưa úa hết mà cắt nhiều về, đó là thức ăn mùa đông cho bò.
Đến khi Ôn Nhiên chất đầy kho củi thì thời tiết bắt đầu có vấn đề. Mùa đông năm nay dường như đến sớm hơn hẳn. Khi Ôn Nhiên phát hiện ra thì đã phải mặc áo bông rồi.
Mà mọi năm vào thời điểm này, nhiều nhất chỉ cần mặc áo khoác ngoài. Phát hiện này khiến Ôn Nhiên lo lắng khôn nguôi. Cô nhớ đến giấc mơ về trận băng giá cực hạn.
Khoảng thời gian này cuộc sống điều độ, đầy đủ, không áp lực, Ôn Nhiên suýt quên mất còn có thiên tai.
Ôn Nhiên kiểm tra không gian của mình. Bên trong chất đầy ắp, ngoài đống vật tư tích trữ ở tỉnh S, chiếm diện tích nhiều nhất là nước. Hồi ở tỉnh S cô trữ hai nghìn thùng nước khoáng, còn lại là hơn một nghìn thùng nước giếng đóng can. Tiếp theo là than và củi, cùng với bếp gas mini và bình gas mua trên mạng sau đó. Rồi đến củi khô và cỏ đã cắt.
Không gian chỉ còn chưa đầy năm trăm mét vuông. Khi mùa đông đến, còn phải làm đá. Không có thùng chứa nước, thì làm nhiều đá trữ lại, đến lúc cực nóng vừa có thể giải nhiệt, đá tan ra lại có nước dùng.
Kiểm kê vật tư xong, Ôn Nhiên thấy yên tâm hơn nhiều. Nghĩ đi nghĩ lại vẫn không yên, cô gọi điện cho Ôn Độ, nhắc nhở nó thời tiết bất thường, phải chú ý.
Ôn Độ đã đi thực tập, nhờ cậu cả giúp. Khi nhận được điện thoại của Ôn Nhiên, nó đang đi mua cà phê cho người ta. Thực tập sinh thua chó, nói đúng thế.
“Chị, có chuyện gì thế?” Ôn Độ vừa cầm cà phê vừa đi vừa hỏi.
“Ôn Độ, chỗ em thời tiết thế nào?” Ôn Nhiên hỏi trước một câu.
“Chị nói mới nhớ, chỗ tụi em dạo này nhiệt độ giảm nhiều lắm, em đã mặc áo bông mỏng rồi.”
“Chỗ chị cũng giảm nhiệt.”
“Thế chị chú ý nhiều vào, đừng để bị lạnh nhé!”
“Ôn Độ, thời tiết này không ổn.” Giọng Ôn Nhiên nghiêm trọng hẳn.
“Chị, ý chị là sao?” Ôn Độ dừng lại.
“Chị lên mạng tra thử, khắp nơi trên thế giới đều có tin giảm nhiệt. Có một nước nhỏ phương Tây thậm chí chỉ một đêm đã vào đông.”
“Chị, ý chị là mùa đông năm nay sẽ đặc biệt lạnh?”
“Chị nói là cực hạn. Em có đọc tiểu thuyết tận thế chưa? Kiểu thời tiết nhiệt độ có thể xuống âm bảy tám chục độ ấy.”
“Chị, không, không phải chứ? Không đến mức đáng sợ vậy đâu?”
“Đây chỉ là suy đoán của chị thôi. Nhưng dù sao, Ôn Độ, em phải bắt đầu chuẩn bị đi.”
“Chị, em biết rồi. Tối nay về em sẽ nói chuyện lại với chị.”
Cúp máy, Ôn Nhiên suy nghĩ một lát. Cô mở trang mua sắm, tìm loại đồ hộp hồi trước mình từng mua, đặt năm thùng thịt hộp, năm thùng cá hộp. Rồi đặt thêm một bộ bếp gas mini, kèm năm thùng bình gas. Lại vào trang thuốc, mua hai hộp ibuprofen, hai hộp thuốc chống viêm, hai hộp thuốc cảm và mấy lọ vitamin tổng hợp.
Ngừng một lát, cô lại đặt hai thùng mì gói Bắc Kinh, hai thùng bánh quy nén. Điền địa chỉ của Ôn Độ, thanh toán xong mới tắt điện thoại.
May mà hồi trước nhận thiết kế bìa hộp quà Trung thu kiếm được tiền, không thì cô cũng không có tiền mua mấy thứ này.
Nhắn tin bảo Ôn Độ chú ý nhận hàng. Ôn Nhiên cũng không hiểu sao mình lại làm vậy, chỉ thấy như thế mới yên tâm hơn.
