Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Ai Mà Ngờ Tận Thế Thật Sự Lại Đến? > Chương 100

Chương 100

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 100: Khoai tây mới ngon

 

Ôn Nhiên nhìn mấy củ khoai tây họ mang tới, củ nào cũng to bằng quả bóng bầu dục, quan trọng là được cưa đôi bằng cưa.

 

Cô cầm một miếng khoai tây lên xem, củ này giống như quả dừa, bên ngoài một lớp vỏ cứng ngắc, bên trong trông như khoai tây thường.

 

Đây là khoai tây ngoại tình hay dừa trót lỡ sao?

 

Không biết ăn có giống dưa hấu không, cắt thành miếng, từng miếng cắn, trời ơi, một cân khoai tây nửa cân vỏ.

 

Nhưng nhanh sau đó Ôn Nhiên không có thời gian nghĩ ngợi nữa, vì việc trồng trọt bắt đầu.

 

Một người phụ trách một mẫu đất, cũng chẳng làm khó được Ôn Nhiên. Hơn nữa cũng không cần tiếp xúc nhiều với người khác, ai tự làm việc nấy.

 

Ở đây trả lương có hai cách: một là bao hai bữa ăn, mỗi tháng thêm ba mươi tích phân. Một cân lương thực ba tích phân, tức là mười cân lương thực.

 

Cách kia là không bao ăn, mỗi tháng một trăm tích phân.

 

Ôn Nhiên chọn cách thứ hai, những người khác cũng cơ bản chọn cách thứ hai. Nếu là độc thân, chọn cách thứ nhất cũng ổn.

 

Nhưng ai cũng phải nuôi gia đình, đương nhiên muốn dành dụm nhiều hơn. Ôn Nhiên dù chỉ có một mình, nhưng cô cũng không muốn ăn đồ ở đây, vì dở quá.

 

Một mẫu đất, làm hoàn toàn bằng tay, không thể một ngày xong được. Ôn Nhiên muốn đòi lại Tiểu Hắc.

 

Vì cuốc đất bằng tay mệt thật sự, không biết mấy cái máy đâu hết rồi, có phải dùng vào chỗ khác không?

 

Sau một ngày mệt mỏi, Ôn Nhiên co ro tay chân về nhà. Khu trồng trọt có sưởi, khu sinh hoạt có sưởi, nhưng hành lang giữa hai khu không có.

 

Chỉ mỗi đoạn đường đó thôi, Ôn Nhiên suýt bị đông thành chó, lạnh vãi.

 

Về phòng, Ôn Nhiên lập tức lấy chậu than ra đốt. Đại Hắc co ro trong ổ của nó, Ôn Nhiên nhìn nó, cảm giác nó sắp thành tinh rồi.

 

Nhưng từ khi đến đây, Đại Hắc chưa ra ngoài lần nào, cứ nằm trong căn phòng nhỏ xíu này, cũng hơi khổ cho chó.

 

Ôn Nhiên quyết định mai dẫn nó đi làm, cho nó đi dạo giải sầu, đừng để nó bị trầm cảm.

 

Ai ngờ hôm sau, Ôn Nhiên định dẫn nó ra ngoài, nhưng Đại Hắc không chịu, nó nằm lì trong phòng không chịu ra.

 

Ôn Nhiên hết nói nổi, đành để nó muốn sao thì sao.

 

Một mẫu đất, Ôn Nhiên mất một tuần mới trồng xong, những người khác cũng tương tự.

 

Dù sao cũng chỉ một mẫu, họ chỉ cần chăm sóc tốt là được.

 

Có việc làm, Ôn Nhiên thấy tâm trạng tốt hơn nhiều. Cô đúng là số lao động, hễ nghỉ là người cứ khó chịu.

 

Ngoài giờ làm, Ôn Nhiên cũng tranh thủ tìm hiểu công việc của dì út.

 

Dì út nói bà cụ khó hầu hạ lắm, nhưng tạm thời dì vẫn làm được.

 

Chủ yếu là nhà đó trả lương cao, dì không nỡ bỏ.

 

Ôn Nhiên càng tò mò hơn, bà cụ này rốt cuộc là thần thánh phương nào.

 

Ngày tháng trôi qua trong công việc và tu luyện của Ôn Nhiên.

 

Nói đến tu luyện, Ôn Nhiên hơi bất lực. Cô luyện lâu vậy rồi mà vẫn không có cảm giác gì, ngoại trừ ăn ít hơn, tinh thần tốt hơn, còn lại chẳng thay đổi gì.

 

Không nói đến chuyện dẫn khí nhập thể như trong tiểu thuyết, dù chỉ là sức mạnh lớn hơn một chút cũng tốt, nhưng không có.

 

Than ôi! Cũng đỡ tốn lương thực, Ôn Nhiên tự an ủi.

 

Ôn Nhiên không ngờ rằng, khoai tây chịu hàn này không chỉ trông lạ, mà còn lớn nhanh. Giống sớm cũng phải hai tháng mới thu hoạch, nhưng khoai tây chịu hàn chỉ hơn một tháng là thu hoạch được.

 

Khó trách cấp trên không lo họ lười biếng ăn lương, với tốc độ này, muốn lười cũng chẳng được.

 

Thu hoạch khoai tây khá tiện, không cần lo đào hỏng, vì có vỏ bọc.

 

Hôm thu hoạch xong, Ôn Nhiên mang về mấy củ, đây cũng là phúc lợi cho nhân viên nội bộ.

 

Cô gửi cho bố Ôn hai củ, mình giữ lại hai củ để nếm thử, hy vọng đừng dở như mấy thứ gạo mới.

 

Nhưng sau khi luộc chín, Ôn Nhiên bị bất ngờ. Khoai tây này không những không dở, mà còn ngon hơn khoai tây thường.

 

Nó có vị khoai tây, lại có vị ngọt của khoai lang, nhai kỹ còn hơi giống hạt dẻ.

 

Trong lòng Ôn Nhiên nhanh chóng tính toán: phải tích trữ nhiều mới được. Không biết có để giống như khoai tây thường không, nếu được thì giữ lại ít giống, sau này tự trồng.

 

Vừa ăn tối xong, cửa đã bị gõ. Mở ra, là em họ Thiên Lỗi.

 

“Chị Nhiên Nhiên, mẹ em bảo em mang đến cho chị.” Vừa vào cửa, Thiên Lỗi đã đưa một cái túi.

 

Ôn Nhiên nhận lấy xem, chính là khoai tây mới.

 

“Mẹ em lấy đâu ra?” Ôn Nhiên hỏi.

 

“Nhà mẹ em làm việc cho đấy ạ.” Thiên Lỗi đáp.

 

Quả nhiên, hôm nay vừa thu hoạch, đã có người mua được rồi.

 

Ôn Nhiên nhận khoai tây, đợi Thiên Lỗi ra ngoài, liền lấy từ không gian ra nồi thịt chuột hầm khoai tây còn thừa hôm trước, rồi mở cửa đuổi theo đưa cho cậu.

 

Chưa kịp để cậu từ chối, Ôn Nhiên đã quay về. Một lát sau, Ôn Độ lại đến.

 

Ôn Nhiên: Hẹn trước hả?

 

“Chị, công việc của chị thế nào?” Ôn Độ hỏi.

 

“Cũng tạm, chỉ là chị đang nghĩ có thể dẫn Tiểu Hắc đi cùng không.” Ôn Nhiên nói.

 

“Chị có thể bàn với chú Lão mà.” Ôn Độ nói.

 

“Mai chị hỏi thử xem.” Ôn Nhiên đáp.

 

“À đúng rồi, chị có biết hôm nay Liên Xán Thần và mọi người đi làm gì không?” Ôn Độ bỗng nhiên thần bí nói.

 

“Nói thì nói, lại gần thế làm gì.” Ôn Nhiên đẩy cậu ra.

 

Ôn Độ không để ý, tiếp tục: “Họ đi thu xác đấy.”

 

“Thu xác? Thu xác gì?” Ôn Nhiên hỏi.

 

Ôn Độ đổi tư thế ngồi, nói: “Lúc trước không phải có người không chịu dời vào khu tị nạn sao, rồi đợt rét ập tới, kết quả khỏi cần em nói rồi.”

 

“Hôm qua có người chạy đến khu tị nạn cầu cứu, kể lại tình hình bên ngoài, nên hôm nay cấp trên ra lệnh đi thu xác.”

 

Về chuyện này, Ôn Nhiên chỉ biết bất lực. Nói sao nhỉ, vẫn là câu đó: lời hay khó khuyên kẻ muốn chết.

 

“Có phải em nên về rồi không? Chị muốn ngủ.” Ôn Nhiên nhìn Ôn Độ đang lì ở đây không đi, nói. Đến giờ tu luyện của cô rồi, dù đến giờ chưa luyện ra cái gì, nhưng mỗi ngày đến giờ không luyện là thấy khó chịu.

 

“Chị, em không muốn về.” Ôn Độ bỗng nhiên mặt mày ỉu xìu nói.

 

“Sao thế?” Ôn Nhiên hỏi.

 

“Gần đây mẹ đang tìm vợ cho em.” Ôn Độ uể oải nói.

 

“Trong tình huống này, tìm vợ?” Ôn Nhiên khó khăn hỏi lại.

 

“Ừ, chị nói mẹ nghĩ gì vậy?” Ôn Độ nói.

 

“Nghĩ gì à, thấy em lớn tuổi quá rồi chứ sao!” Thời gian trôi nhanh thật, mới đó mà Ôn Độ đã hai mươi bảy rồi.

 

“Nhưng tình hình này sao mà cưới? Nhà chỉ có chừng đó diện tích, ba đứa mình ở nhà còn khó xoay người, kiếm thêm một người nữa, ở đâu?” Ôn Độ than thở.

 

Chuyện này Ôn Nhiên không quản được. Dù cô là chị, nhưng chuyện lớn cả đời, vẫn phải xem ý Ôn Độ thế nào.

 

“Nếu em thực sự không muốn tìm, mẹ cũng không ép em cưới được mà?” Ôn Nhiên nói.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Đề Xuất Cho Bạn