Chương 12: Bão tuyết (2)
Về đến nhà, Ôn Nhiên phát hiện mất điện, chắc là chỗ nào đó trên đường dây bị trục trặc.
Cô lấy một ít củi về, nhóm lửa trong bếp lò. Vùi hai củ khoai lang vào tro, rồi ăn một bát mì.
Ôn Nhiên ra sân, mang hết mấy cái thùng xốp mà trước đó cô xin chủ quán ở chợ ra, tổng cộng hơn chín mươi cái.
Cô rửa sạch, đổ nước vào, có sáu cái bị thủng. Lại lấy thêm hơn hai mươi cái chậu, nghĩ ngợi một lát, lại mang mấy cái thùng lớn đựng nước trước kia ra, được hơn hai trăm cái. Gộp lại đủ ba trăm cái, xếp trong sân, đổ nước vào, đợi đến sáng mai là có thể thu được đá.
Làm xong những việc này trời đã tối, Ôn Nhiên ăn hai củ khoai nướng, uống một bát cháo kê.
Mất điện chẳng có gì làm, cô lên giường ngủ sớm.
Nửa đêm lại dậy dọn tuyết một lần, sáng hôm sau thức dậy trước hết thu đá, rồi lại đổ nước vào cho đông tiếp. Ba trăm tảng đá, chỉ thu thôi cũng mất hơn hai tiếng.
Ăn trưa xong, Ôn Nhiên lại làm thịt hết mấy con gà vịt ở sân sau, chỉ để lại hai con gà mái nuôi trong phòng phía đông.
Cô làm thịt hai con gà, một con vịt, số còn lại cất đi để từ từ làm, dù sao mùa đông còn dài.
Chặt một con gà thành miếng, hầm với nấm hương.
Lại dọn tuyết ở sân trước, sân sau và trên mái nhà, cho bò thêm than sưởi, thêm thức ăn và nước uống.
Ôn Nhiên nhìn tuyết, đã gần cao đến eo người. Nhiệt độ cũng xuống âm hai mươi độ C, quê cô trước nay nhiệt độ thấp nhất không dưới âm mười độ, đây đã là mức thấp kỷ lục, nhưng có vẻ nhiệt độ còn giảm nữa.
Về nhà uống một bát canh gà, ăn một cái bánh bao to. Gà nhà nuôi thịt ngon thật, canh uống đặc biệt ngọt.
Buổi sáng có điện một lúc, chiều lại mất. Ôn Nhiên lấy điện thoại định tìm chương trình giải trí nào xem rồi ngủ, may mà lúc trước mua mấy cục sạc dự phòng dung lượng lớn, giờ điện thoại vẫn còn pin.
Nửa đêm dậy dọn tuyết, Ôn Nhiên phát hiện tuyết đã ngừng, đồng thời cô thấy nhiệt độ lại thấp hơn.
Xem ra thời tiết cực hàn thực sự đã đến. Ngồi trên giường đất uống trà gừng, Ôn Nhiên thầm nghĩ.
Hôm sau dậy, vẫn làm như thường lệ: thu đá, đổ nước. Buổi chiều, Ôn Nhiên quyết định làm kem que, để khi trời nóng lên thì có cái ăn.
Trong mơ, khi cái nóng cực độ ập đến, cảm giác như bị nướng chín, Ôn Nhiên rùng mình một cái.
Nghĩ vậy, Ôn Nhiên bắt tay vào việc. Trước hết, cô ngâm đậu đỏ và đậu xanh mỗi thứ một chậu, rồi lại mang dưa hấu, dâu tây và các loại trái cây khác ra sân. Như vậy sẽ có trái cây đông lạnh.
Lại bắt đầu làm các loại đồ uống lạnh, làm xong thì để ngoài sân, đợi đông cứng lại thì thu vào không gian.
Ngày thứ ba, loa phát thanh trong làng vang lên, là cán bộ thôn kêu gọi mọi người ra dọn tuyết trên đường.
Ôn Nhiên thu đá xong, cầm dụng cụ ra cửa, bắt đầu dọn từ trước cổng nhà mình.
Vì là ban ngày, cô không dùng không gian, nên đến tối mới dọn xong đoạn từ cổng nhà ra đường chính.
Hôm sau Ôn Nhiên không đi dọn tuyết nữa. Cô nghĩ bình thường cũng chẳng ai đến nhà mình, dọn hay không cũng thế.
Thế là cô vui vẻ làm kem que đậu đỏ, đậu xanh. Ôn Nhiên thích nhất là đậu, dù là đậu đỏ hay đậu xanh, cô đều rất thích.
Đậu đã ngâm từ hôm trước, cô cho đậu đã ngâm vào nồi nấu, đến khi đậu nhừ ra thì cho đường, rồi đổ vào khuôn kem que, mang ra ngoài trời, để đông qua đêm là thành kem que.
Làm kem que cả buổi chiều, đến khi Ôn Nhiên ăn tối thì đã gần tám giờ.
Trời quá lạnh, Ôn Nhiên ăn lẩu, vừa cay vừa nóng, ăn xong người ấm hẳn lên.
Ôn Nhiên tưởng rằng mùa đông trú đông chỉ là tập thể dục một chút, rồi nằm trên giường đọc sách xem tivi.
Thực tế, Ôn Nhiên rất bận, cực kỳ bận.
Mỗi ngày chỉ riêng việc thu đá và đổ nước đã mất ba tiếng. Đá đông cứng phải mang vào nhà cho tan ra một chút, không thì khó lấy ra khỏi khuôn. Ôn Nhiên thử thu vào không gian, nhưng nó sẽ thu luôn cả thùng đựng đá, nên chỉ còn cách mang về nhà cho tan rồi mới lấy đá ra. Thế là hết cả buổi sáng.
Buổi chiều phải làm kem que, đông trái cây, làm cả trái cây dầm. Lại đủ loại đồ uống lạnh, cả bột trà sữa cô mua cũng phải làm thành trà sữa đá.
Ôn Nhiên rất bận, nhưng cô cũng rất vui.
Cứ bận rộn như vậy gần nửa tháng, nhiệt độ đã xuống âm hơn bốn mươi độ. Tuyết trên mặt đất đông cứng lại, có thể đi lên được.
Ôn Nhiên ăn cơm xong, nhìn đồng hồ đã hơn chín giờ tối. Cô đoán lúc này dân làng đã ngủ hết, bèn lấy ra một chiếc xe kéo nhỏ, hồi trước tích trữ hàng thấy ngoài chợ người ta dùng nó để kéo hàng, Ôn Nhiên thấy thích nên cũng mua một cái, chỉ hơn một trăm tệ.
Lại lấy ra hai cái thúng tre to, bỏ vào đó ba mươi cân thịt lợn, một cái đầu lợn to, một bộ lòng lợn, hai con gà, một con vịt, mười gói gia vị lẩu đã mua, lại lấy một túi nilông nấm khô phơi trước đây, một túi đậu que khô. Đây là để cho bố mẹ, bão tuyết lâu như vậy, lương thực trong nhà chắc còn nhiều, nhưng thịt và rau chắc không còn bao nhiêu, rau ngoài vườn chắc đã chết cóng hết. Lại lấy một cái thúng tre khác, bỏ vào mười cân thịt, vài gói gia vị lẩu, một con gà, một ít nấm và rau khô, đây là để cho chú. Xếp lên xe cho gọn, thấy còn chỗ, lại lấy thêm bốn cây bắp cải to, đây là do Ôn Nhiên tự trồng, mỗi cây nặng bảy tám cân, ăn được nhiều bữa. Lại bỏ thêm một gói cà rốt sợi.
Sắp xếp đồ đạc xong, cô quấn mình thật kín, kéo xe về phía làng.
Đoạn đường từ nhà Ôn Nhiên ra đường chính là đường đất, hồi làm đường giao thông nông thôn Ôn Nhiên không ở nhà, căn nhà nhỏ này cũng không có người ở, nên không làm đường tới.
Vì vậy lúc này Ôn Nhiên kéo xe rất vất vả, cố gắng một hồi, cô đành bỏ cuộc, thu xe vào không gian, đến đường chính mới lấy ra.
Ôn Nhiên kéo xe đẩy nhỏ, vừa đi vừa trượt chân.
Đi được nửa đường, cô phát hiện phía trước có một bóng đen, chưa kịp lên tiếng, bóng đen đó đã cất giọng: “Là Nhiên Nhiên à?” Giọng của bố.
“Là con, bố, sao bố lại ở đây?”
“Bố định sang thăm con, muộn thế này sao con lại chạy sang đây?” Ôn Nhiên nhớ lại Ôn Độ từng nói bố mỗi tối đều ra ngoài vòng quanh nhà cô một vòng, không ngờ trời lạnh thế này bố vẫn không quên.
“Con mang ít đồ cho bố mẹ.”
Bố không nói gì, nhận lấy xe, hai bố con cùng đi về nhà.
Về đến nhà, mẹ vẫn chưa ngủ, đang sưởi lửa. Thấy Ôn Nhiên cũng giật mình, sau đó lại bắt đầu lải nhải: “Muộn thế này rồi, con gái một mình chạy lung tung gì, có việc gì không thể ban ngày đến, không được thì gọi điện thoại bảo bố sang. Trời lạnh thế này, con không sợ chết cóng à.”
Vừa nói vừa kéo Ôn Nhiên về phía bếp lửa.
Ôn Nhiên vừa sưởi lửa vừa nhìn bố lấy đồ cô mang ra.
“Bố, cái thúng nhỏ hơn là để cho chú.”
“Con lấy đâu ra nhiều thịt thế này, mang hết sang đây con ăn gì?” Bố hỏi.
“Đầu năm con nuôi hai con lợn, trước khi có tuyết thì làm thịt, không ngờ lại gặp đúng dịp.”
Bố mẹ không ngờ con gái còn nuôi lợn, suốt một năm nay vì mâu thuẫn, bố chưa từng bước chân vào sân nhà con gái, mẹ thì có qua hai lần, nhưng đều không vui vẻ gì. Vì thế cũng không để ý con gái nuôi những gì.
