Chương 16: Năm mới một mình
Ôn Nhiên nằm ở nhà hơn một tuần, cảm giác xương cốt rã rời. Cánh tay bị thương trước đó cũng gần khỏi hẳn.
Nhìn vào không gian, Ôn Nhiên thấy có nhiều việc chưa làm.
Ngồi cả buổi chiều, Ôn Nhiên quyết định tự bù cho mình một cái Tết.
Tết thì phải làm gì? À, làm bánh trôi nếp. Mẹ trước Tết có gửi ít sang, nhưng Ôn Nhiên thích ăn nên quyết định làm thêm nhiều, để sau này ăn dần.
Đầu tiên, cô nấu một nồi cơm nếp thật đầy, rồi băm nhỏ hành, gừng, tỏi, thêm một nắm ớt bột. Giữa thịt tươi và thịt xông khói, Ôn Nhiên chọn thịt xông khói, băm nhỏ hết trộn vào cơm nếp, thêm gia vị đảo đều.
Lại đậy vung om thêm mười mấy phút, rồi xới cơm nếp ra một cái thau to sạch. Đợi khi nguội bớt thì bắt tay vào nắn thành từng viên tròn đều nhau, cuối cùng thả vào chảo dầu chiên vàng, vớt ra, đứa trẻ nhà bên thèm đến khóc.
Cả buổi chiều, Ôn Nhiên làm được ba chậu rửa mặt đầy, bỏ vào không gian, có thể ăn khá lâu.
Làm xong bánh trôi nếp, Ôn Nhiên lại bắt đầu tính làm bánh cuốn, nhưng món này cần chế biến, thời tiết thế này, xưởng chắc chắn không mở cửa.
Cuối cùng, Ôn Nhiên tìm trong phòng đồ tạp ra một cái cối đá, đồ cổ rồi, cô chỉ nhớ hồi bé bà nội dùng nó xay sữa đậu nành.
Ôn Nhiên rửa sạch, xay một bát sữa đậu nành, khá ngon.
Có dụng cụ rồi, Ôn Nhiên chuẩn bị làm bánh cuốn.
Cô ngâm đậu nành và gạo theo tỉ lệ, ngâm qua một đêm. Hôm sau, Ôn Nhiên ngồi bên cối đá bắt đầu xay, mất cả một ngày mới xay xong chỗ gạo và đậu đã ngâm, mệt đến nỗi tay cô không nhấc lên nổi.
Hôm sau Ôn Nhiên chẳng làm gì, nghỉ cả ngày.
Đến ngày thứ ba mới lấy bột đã xay ra, lấy cái chảo gang to, đặt lên bếp lửa, múc một muỗng bột đổ vào chảo tráng mỏng, đợi chín đều thì xúc ra đặt vào cái nia to bên cạnh.
Tráng hết chỗ bột, rồi cuộn từng miếng bánh đã tráng lại, cắt thành sợi dài mảnh, phơi khô là thành bánh cuốn, cách ăn giống như nấu mì sợi.
Lúc này không có nắng, phơi không khô, Ôn Nhiên liền cất vào không gian. Mấy miếng bánh cuốn mới làm, phết tương, cuộn khoai tây sợi và các loại nhân, ăn như bánh cuốn nhân. Ôn Nhiên ăn một cái, Đại Hắc ăn ba cái. Nửa số bánh còn lại Ôn Nhiên quyết định không cắt, cất vào không gian để sau ăn như bánh cuốn.
Làm xong bánh cuốn, Ôn Nhiên lại bắt đầu gói sủi cảo. Nhiệt độ thấp thế này, cô gói luôn mấy trăm cái để ngoài trời đông lạnh. Gói sủi cảo xong, bánh bao cũng không thể thiếu, dù sao cũng tiện tay.
Làm xong bánh bao, Ôn Nhiên nghĩ Tết Nguyên tiêu sắp đến, vậy làm luôn bánh trôi tàu.
Ôn Nhiên bận rộn suốt hơn nửa tháng, đến khi làm xong hết mọi thứ thì tháng Giêng cũng sắp hết.
Hôm ấy, Ôn Nhiên làm một mâm đầy ắp, có một con cua hoàng đế to, đây là đồ tích trữ hồi trước, chỉ có vài con, đắt quá, Ôn Nhiên không nỡ ăn.
Một đĩa sườn non kho, một đĩa bò kho, khoai tây sợi chua cay, súp lơ xào tỏi, một đĩa cá kho, một đĩa bánh trôi nếp, một đĩa sủi cảo. Cuối cùng còn một nồi gà hầm. Đây là bữa cơm tất niên Ôn Nhiên tự thưởng cho mình.
Cuối cùng, Ôn Nhiên và Đại Hắc đều ăn no căng, cất đồ ăn thừa vào không gian, dẫn Đại Hắc ra ngoài sân đi dạo tiêu thực.
Hôm sau, Ôn Nhiên lại về làng một chuyến, gửi cho bố, mẹ và chú ít bánh bao, sủi cảo và bánh cuốn. Còn tặng thêm ít rau khô và thịt.
Thấy tháng Hai sắp kết thúc, nhiệt độ chẳng có dấu hiệu tăng lên, Ôn Nhiên nhìn mạ non và đậu tương, cuối cùng hết hy vọng.
Trời lạnh kéo dài thế này, nhiều nhà trong làng chắc đã dùng gần hết củi. Ôn Nhiên tích trữ nhiều, lại có than đá và than củi làm nền, nên không lo.
Nhưng cô đoán củi của bố mẹ không còn nhiều, một phần củi trong nhà họ vẫn do cô chặt từ hồi còn ấm. Ôn Nhiên lại gửi thêm ba trăm cân than đá, hai trăm cân than củi.
Bên này Ôn Nhiên sống khá ổn, bên kia Ôn Độ thì sắp phát điên.
Thời tiết chẳng có dấu hiệu ấm lên, đồ tích trữ ngày một vơi, tình nguyện viên có thể giúp mua đồ cũng ngày càng hạn chế. Hàng cứu trợ chính phủ phát thì khỏi nói.
Ôn Độ ngày nào cũng gọi điện cho Ôn Nhiên, nhưng Ôn Nhiên cũng không có cách nào hơn. Chỉ có thể bảo anh, hãy tiết kiệm một chút, cố gắng thêm chút nữa.
Thời tiết bất thường, Ôn Nhiên cũng chẳng có việc gì làm, bèn nhớ mấy con lợn rừng trong không gian.
Mấy con lợn rừng này nằm trong không gian mãi chưa có dịp xử lý, lúc này Ôn Nhiên lôi ra một con. Con lợn này nặng khoảng một trăm cân, vùng Ôn Nhiên lợn rừng không to, lớn nhất cũng chỉ hai trăm cân. Hơn một trăm cân là lợn rừng to rồi.
Thịt lợn rừng thực ra có mùi, nếu làm không khéo sẽ rất khó ăn, Ôn Nhiên không thích, nhưng chú bảo cô, có thể làm thịt lợn rừng hun khói, sẽ ngon hơn nhiều.
Mất cả buổi chiều mới xử lý xong con lợn rừng. Ôn Nhiên để lại cái dạ dày lợn, chú bảo có người chuyên thu mua, nghe nói ăn vào chữa được bệnh dạ dày. Ôn Nhiên định nhờ chú bán giúp, dạo này cô rất thiếu tiền.
Xông hết chỗ thịt lợn rừng xong đã gần mười giờ, Ôn Nhiên dẫn Đại Hắc nấu ít sủi cảo ăn, đặt chậu than cho con bò, lại cho nó ăn uống.
Ôn Nhiên nằm trên giường ấm sực thiếp đi.
Thời tiết lạnh giá này kéo dài đến tận giữa tháng Tư âm lịch, khi băng trong sân Ôn Nhiên tan bớt, cô mới nhận ra nhiệt độ bắt đầu tăng.
Một khi nhiệt độ bắt đầu tăng, thời tiết ấm lên rất nhanh. Ôn Nhiên vừa đào một cái rãnh ở khu đồi sau nhà để thoát nước, tuyết đã bắt đầu tan nhanh.
Đã ấm lên rồi, Ôn Nhiên cũng bắt đầu bận rộn. Một mùa đông dài và lạnh giá, mạ non và đậu tương Ôn Nhiên trồng ở sân sau đều chết cóng.
Ôn Nhiên dọn đất xong thì bắt đầu trồng khoai tây và khoai lang. Hai thứ này năng suất cao, vừa có thể làm cơm vừa làm thức ăn.
Khoai lang dùng dây để lại từ năm trước, mỗi thứ trồng bảy phần đất. Đất còn lại, Ôn Nhiên chuẩn bị trồng vài cây dưa hấu và dưa lưới.
Xong sân sau, Ôn Nhiên bắt đầu lo sân trước. Sân trước Ôn Nhiên định trồng đơn giản hơn, trồng ớt xanh, cà chua, cà tím và rau muống, còn trồng bí đỏ, bí xanh và su su. Trồng xong thấy còn một khoảnh, lại trồng thêm đậu cô ve.
Đến khi nhiệt độ lên hai mươi độ, Ôn Nhiên phát hiện hai con gà mái còn lại trong nhà bắt đầu ấp trứng.
Cô lấy một trăm quả trứng gà đẻ trước đó trong không gian, nhờ một cụ già trong làng chọn giúp bốn mươi quả trứng có phôi.
Ôn Nhiên cho mỗi con gà mái hai mươi quả, có ấp được bao nhiêu gà con thì tùy vào số phận của chúng.
Khi đồi bắt đầu xanh trở lại, Ôn Nhiên bận tối tăm mặt mũi, vì năm nay cô tự tăng thêm nhiều nhiệm vụ, trong đó quan trọng nhất là đi theo chú để bẫy tôm hùm đất.
Chú không làm ruộng, chú thích lên rừng xuống suối. Trước đây chú lên rừng nhiều, đặt bẫy được khá nhiều gà rừng, thỏ rừng, cả lợn rừng. Sau này Luật Bảo vệ Động vật ngày càng nhiều, chú chuyên xuống nước, tôm cá là nguồn thu nhập chính.
