Chương 18: Gã đàn ông nhờn
Nghĩ là làm, Ôn Nhiên nhanh chóng kéo gạch và xi măng cát về, rồi bắt chước video đào móng. Nhưng cô đã quá tự tin, đào cả buổi trời, móng không lệch thì cũng xiên.
Cuối cùng Ôn Nhiên đành bỏ cuộc, ngồi bực dọc bên ruộng.
Buồn bực hai ngày, Ôn Nhiên đành đi tìm bố. Mấy cái nhà đơn giản thế này, người ở tuổi bố cô cơ bản ai cũng biết làm, dù sao ngày xưa ở quê xây nhà toàn dân làng giúp nhau.
Ông bố đến xem, rồi bảo mỗi chiều sẽ sang xây giúp cô, vì họ còn phải làm ruộng.
Ôn Nhiên lại đương nhiên kéo cả Ôn Độ và chú đến phụ giúp.
Hai căn nhà nhỏ xây nhanh lắm, chưa đầy nửa tháng đã xong.
Nhưng nhiệt độ cũng cao hơn, Ôn Nhiên lấy nhiệt kế ra, đã hơn bốn mươi độ rồi. Thời tiết thế này ban ngày ít có ai ra ngoài.
Nhưng Ôn Nhiên không thể, điều hòa trong phòng cô hỏng mất. Thời tiết thế này mà điều hòa hỏng thì thật là thử thách. Ôn Nhiên bực mình đành lại chạy lên thị trấn mua điều hòa, vẫn phải vay tiền chú.
Ôn Nhiên nghĩ, nếu đây là tiểu thuyết tận thế, chắc mình là nữ chính nghèo nhất rồi.
Mua xong điều hòa, đợi người đến lắp đặt, Ôn Nhiên lập tức bật điều hòa, lại lấy dưa hấu đã ướp lạnh ra ăn. Nhưng chưa ăn được mấy miếng thì Ôn Độ sang, rồi tự nhiên vào tủ lạnh lấy nửa quả dưa kia ra ăn.
“Chị, dưa này mua ở thị trấn à?” Ôn Độ hỏi.
Tay Ôn Nhiên khựng lại. Dưa này cô mua ở tỉnh S. Năm nay vì mùa đông quá dài, hầu như nhiều nhà đã bỏ trồng dưa hấu, có trồng cũng chỉ một ít để ăn, mà còn không lớn được. Mấy cây dưa sau vườn nhà Ôn Nhiên chỉ to bằng cái bát, còn lâu mới chín.
“Sáng đi mua điều hòa, thấy dưa này ngon nên mua một quả.” Ôn Nhiên thuận miệng đáp.
“Trời nóng quá chị nhỉ. Chị nói xem, có phải sắp tới cực nhiệt thật không?”
“Có thể đấy. Hạn hán, cực nhiệt, tiêu chuẩn tận thế mà.” Ôn Nhiên đùa.
“Ước gì tất cả chỉ là giả.” Ôn Độ lẩm bẩm.
Ôn Nhiên không để ý đến cậu, ăn xong dưa, bỏ vỏ vào chuồng gà, đợi gà ăn hết phần thừa thì cho lợn ăn, chủ trương không lãng phí.
Đã ra vườn sau, Ôn Nhiên tiện thể đội mũ rơm ra ruộng nhổ cỏ. Rau dại ăn được thì để riêng, không ăn được thì cho bò. Một lúc sau Ôn Độ cũng sang phụ. Hơn một mẫu ruộng, hai chị em nhanh chóng làm xong.
Tối hôm đó Ôn Nhiên giữ Ôn Độ ở lại ăn cơm. Làm món miến lạnh, ăn kèm với tương ớt cô tự làm, rất đã. Ăn xong, Ôn Nhiên cho Ôn Độ mang hai phần miến lạnh và một quả dưa về cho bố mẹ.
Trời nóng quá, mãi không mưa, mọi người đều bận tát nước từ sông lên tưới hoa màu. Nước sông cũng dần cạn. Giờ Ôn Nhiên chỉ có thể cùng chú đặt bẫy tôm hùm đất ở con sông lớn dưới làng. Con sông đó thông với một con sông lớn ở thượng nguồn nên tạm thời còn nước.
Ôn Nhiên nhìn nhiệt độ ngày một cao, trong lòng tính toán, không biết năm nay thu hoạch được bao nhiêu, còn phải nghĩ cách sang năm bảo bố mẹ chuyển sang trồng khoai tây và khoai lang.
Chứ sang năm trồng lúa nước thì chắc mất trắng.
Ôn Nhiên bôi một ít dầu gió lên thái dương, rồi ra vườn sau thêm thức ăn nước uống cho động vật, lại dặn Đại Hắc trông nhà, rồi lái xe lên thị trấn.
Ôn Nhiên đi lấy bưu phẩm. Cô đặt mua trên mạng một ít đồ lặt vặt như kim chỉ, mấy thứ này trước đây cô tích trữ quên mất. Nhiều thứ bạn nghĩ không dùng đến, nhưng khi cần mà không có cũng phiền phức.
Lấy xong bưu phẩm, cả một thùng to. Đúng lúc Ôn Nhiên chuẩn bị bỏ thùng lên xe thì bên cạnh có một người đàn ông đến, nói với cô: “Chị đẹp, cần giúp không?”
Ôn Nhiên quay đầu nhìn anh ta một cái, nói: “Không cần, tôi tự làm được.”
Nhưng người đàn ông không buông tha, nói tiếp: “Cái thùng to thế này, cô bê nổi à?”
Ôn Nhiên không thèm để ý, trực tiếp bỏ thùng lên xe.
Nhưng người đàn ông lại bắt đầu nói: “Chắc cô không biết tôi, tôi tên Trần Hạo, ở thôn Hạ Hà. Tết năm trước có nhờ thím Xuân đến nhà cô nói chuyện mai mối.”
Nghe vậy Ôn Nhiên nhớ ra. Hắn chính là gã tái hôn. Ôn Nhiên ngước lên đánh giá hắn: cao khoảng một mét bảy lăm, nặng chắc hơn tám mươi ký, vì béo nên hai mắt trên mặt híp lại thành một đường chỉ.
Ôn Nhiên lười để ý, chuẩn bị lên xe. Trần Hạo thấy Ôn Nhiên không thèm để ý mình, vội nói: “Ôn Nhiên, cô kiêu cái gì? Cô ba mươi tuổi rồi, lớn thế mà chưa lấy chồng, nguyên nhân gì ai cũng rõ. Bây giờ tôi không chê, vẫn chịu lấy cô, cô nên…” Chưa nói hết câu đã bị Ôn Nhiên một cú quật ngã xuống đất, rồi cô đạp một phát vào hạ bộ hắn, hét to: “Bắt côn đồ!”
Lập tức từ tứ phía nhiều người chạy đến, chỉ trỏ Ôn Nhiên xem náo nhiệt.
Ôn Nhiên nhìn Trần Hạo đang lăn lộn dưới đất, lấy điện thoại ra gọi cảnh sát. Trong lúc chờ cảnh sát, cô chạy đến chỗ ông lão bán hoa quả bên cạnh, dùng hai trăm tệ mua hết hoa quả của ông.
Ông lão bán loại lê chua thường thấy ở nông thôn, cùng một ít táo. Lê chua này chua nhiều ngọt ít, ít người thích nên khó bán. Ông lão thấy Ôn Nhiên mua hết lê thì rất vui.
Lúc này Ôn Nhiên đề nghị nhờ ông lão lát nữa làm chứng cho cảnh sát, ông lão đồng ý ngay, dù sao ông cũng thấy rõ là thằng đàn ông này quấy rối cô gái.
Ôn Nhiên lại xin ông lão mấy cái túi ni lông, đóng vài túi táo, tặng cho mấy bác gái, bác trai bán hàng rong bên cạnh, nhờ họ cũng làm chứng giúp.
Các bác vui vẻ nhận lời, mấy câu nói chuyện, được một túi táo miễn phí, quá lời. Huống hồ thằng đàn ông đó nói năng khó nghe thế, bị đánh cũng đáng. Nếu là con gái nhà họ bị người ta nói thế, họ còn đánh mạnh hơn.
Ôn Nhiên vừa xong thì cảnh sát đến, tổng cộng ba người, một người lớn tuổi, hai người trẻ hơn.
Người cảnh sát lớn tuổi hỏi: “Ai báo án?”
“Tôi.” Ôn Nhiên trả lời.
“Cô nói tình hình đi.”
Ôn Nhiên chưa kịp mở miệng, mấy bác gái bác trai bên cạnh đã chen vào, người nói: “Đồng chí, thằng đàn ông này là côn đồ, bắt nó đi.” “Tôi thấy rõ mồn một, thằng côn đồ này định sàm sỡ cô gái.” “Phải, may mà cô gái nhanh trí, không để nó được đằng chân lân đằng đầu.” “Có chúng tôi ở đây, nó cũng không làm gì được.”
Người cảnh sát bị một đám bác trai bác gái vây quanh, người nói người chen, ồn ào đến đau cả đầu, anh ta day day ấn đường nói: “Các chú các bác, im lặng một chút được không ạ? Để chúng tôi tìm hiểu sự việc trước, rồi mọi người nói sau được không?”
