Chương 31: Ngượng Chín Cả Mặt
Ôn Nhiên thấy người đàn ông đưa tay về phía mình, liền né sang một bên, giơ tay đấm vào mặt hắn. Nhưng hắn chỉ cần đưa tay kia ra nắm lại, Ôn Nhiên liền không động đậy được.
Cô thấy tay hắn vừa đưa ra ném thứ gì đó sau lưng mình, không biết là gì, nhưng không ngăn cô nhân cơ hội đánh lén. Cô giơ chân phải đạp thẳng vào ngực hắn.
Nhưng cô quên mất dưới nước có lực cản, và lúc này cô không mang giày, nên cú đạp đó chẳng làm hắn nhúc nhích.
Ôn Nhiên không nản, nhân lúc hắn sơ hở, lại đạp thêm một cú, lần này trúng vào chỗ hiểm. Hắn rên lên một tiếng, buông cô ra, ôm hạ bộ khom người xuống.
Ôn Nhiên vội bò lên bờ, vừa ra khỏi nước đã thấy hai bộ quân phục rằn ri quen thuộc từ trong rừng bước ra.
Nhìn quần áo và mũ của họ, Ôn Nhiên đột nhiên lên tiếng: “Rượu ngọc dịch cung đình?”
Hai người ngẩn ra, rồi chiến sĩ bên trái đáp: “Một trăm tám một ly?”
“Búa to cộng búa nhỏ bằng bao nhiêu?”
Lần này là người bên phải trả lời: “Một trăm hai?”
Xác nhận thân phận xong, Ôn Nhiên lập tức khóc lóc: “Hai đồng chí, cứu tôi với, ở đây có thằng biến thái, nó muốn sàm sỡ tôi, còn rình tôi tắm.”
Lúc này người đàn ông dưới nước đã đứng dậy. Hai chiến sĩ nhìn rõ mặt hắn, đồng thanh kêu lên: “Bài trưởng?!”
Ôn Nhiên giật mình, quay lại nhìn người đàn ông: “Bài trưởng?????” Trong lòng nghĩ: “Úi chà, tiêu rồi.”
Bây giờ tình huống cực kỳ kỳ quặc: một người phụ nữ ngồi một bên, người ướt sũng, đang lấy khăn lau tóc; một người đàn ông đang chỉnh lại quần áo; bên cạnh còn hai chiến sĩ đang đứng nhìn.
Ôn Nhiên ngoài mặt rất bình tĩnh lau tóc, nhưng trong lòng chỉ muốn tìm cái lỗ để chui xuống. Hiện trường im lặng, không ai mở miệng.
Ôn Nhiên cũng không biết nói gì, lẽ nào nói: “Chào, tôi vừa đạp trúng trứng của bài trưởng các anh.” Hay là: “Trứng của bài trưởng các anh bị tôi đạp rồi.”
Phải làm sao đây, ba mươi năm cuộc đời cô chưa bao giờ xấu hổ đến thế.
Ai mà ngờ được, trên núi này tự dưng lại có nhiều quân nhân đến thế. Núi này chẳng có kho báu, cũng chẳng phải căn cứ quân sự gì. Mấy người lính này đến đây làm gì?
Đã đến thì đến, còn đi tắm. Tắm thì tắm, lại còn chọn đúng giờ như cô.
Cùng giờ thì cùng giờ, cái thằng bài trưởng này còn chạy đến trước mặt cô đưa tay ra làm gì?
Đã đưa tay ra thì cô phải chống cự chứ, đánh không lại thì phải nghĩ cách chạy. Chiêu này tuy hơi hèn, nhưng hiệu quả.
Khoan, lúc hắn nắm tay cô, tay kia hình như ném thứ gì sau lưng cô.
Chẳng lẽ hắn đưa tay ra vì sau lưng cô có nguy hiểm?
Nếu thật vậy, thì những gì cô làm…
Nghĩ đến đây, Ôn Nhiên chán nản bỏ khăn xuống, lẩm bẩm: “Đây gọi là chuyện gì đây!” Có chuyện gì không thể nói sao, cứ phải làm như thằng lưu manh mà đưa tay ra với cô, lại còn trong tình huống đó.
Lúc này bài trưởng đã chỉnh trang quần áo xong, Ôn Nhiên không dám ngẩng đầu, hai chiến sĩ cũng không dám nói gì.
Ôn Nhiên nghĩ, giá mà có thứ gì phá vỡ bầu không khí ngượng ngùng này thì tốt, dù là con lợn rừng chạy qua cũng được.
Không thì chết mất, cái sự ngượng này thật nghẹt thở.
“Cô là ai, đến đây làm gì?” Đột nhiên một giọng trầm vang lên.
“Hả?” Ôn Nhiên chưa kịp phản ứng, ngẩng đầu thấy bài trưởng nhìn mình, mặt không cảm xúc.
Ôn Nhiên cúi xuống lườm một cái, rồi đáp: “Tôi là dân làng dưới chân núi, lên đây tìm ít đồ rừng thôi.”
“Không có việc gì thì về sớm đi, ở đây nguy hiểm.”
Ôn Nhiên ngẩng lên nhìn hắn: “Từ lúc biết đi tôi đã chạy trong núi này, trong núi có bao nhiêu cây, bao nhiêu thỏ tôi đều biết. Có nguy hiểm hay không tôi còn không biết sao?”
Bài trưởng không nói gì, quay người bỏ đi. Hai chiến sĩ chào Ôn Nhiên một cái, rồi cũng đi theo.
Nhìn ba người rời đi, Ôn Nhiên thở phào. Cô xách giỏ về lại hang động.
Chui vào lều thay quần áo, rồi lấy bếp ga ra nấu cơm. Vì trên núi có người lạ, Ôn Nhiên không làm gì cầu kỳ, chỉ nấu một gói mì ăn liền.
Vừa ăn vừa suy nghĩ, tại sao mấy người lính này lại xuất hiện ở đây? Từ nhỏ đến lớn cô chưa từng nghe nói trong núi có quân đội đóng quân.
Ăn hết bát mì vẫn chưa nghĩ ra, nghĩ không ra thì thôi. Dọn dẹp một chút, Ôn Nhiên đi ngủ luôn, sáng mai về.
Vì trên núi có quân đội, cô không thích hợp ở lại nữa.
Sáng hôm sau, Ôn Nhiên thu dọn đồ đạc xuống núi.
Vì chuyện trên núi, Ôn Nhiên quyết định thời gian tới không lên núi nữa, ở nhà cho yên. Lỡ thấy thứ không nên thấy thì phiền phức.
Nhưng Ôn Nhiên không rảnh rỗi, cô bắt đầu tăng cường tập luyện. Cảm giác bị người ta nắm tay là không thể động đậy thật tệ. Vốn tưởng võ công của mình đủ tự vệ, nhưng cô quên mất núi cao còn có núi cao.
Đúng là quá tự tin, mấy chiêu vớ vẩn của cô trước mặt người thực sự có bản lĩnh chẳng đáng gì.
Ngoài ra, mấy con gà ở sân sau cũng nên làm thịt. Không đẻ trứng, mà còn chết nóng mấy con. Nuôi tiếp chắc chết hết.
Giết gà thì Ôn Nhiên làm rất nhanh, giết sạch không chừa con nào. Dù sao trong không gian còn nhiều trứng có phôi, sau này có thể ấp lại.
Gà làm xong, Ôn Nhiên gọi điện cho Ôn Độ đến lấy hai con về. Ôn Độ còn mang cho Ôn Nhiên một tin.
Thị trấn có người đến, đang khoan giếng ở đại đội, là giếng nước sâu.
Ôn Nhiên biết, đây là chuẩn bị cho hạn hán thiếu nước sau này. Cô cũng từng nghe Chung Noãn nói, trên đó đang sản xuất hàng loạt nước nén, nước ở nhiều hồ chứa đã bị hút đi.
Ôn Nhiên nhìn Ôn Độ, nói: “Em nói với bố, từ giờ phải tích trữ nhiều nước.”
Ôn Độ gật đầu, chị không nói anh cũng sẽ làm. Bây giờ ao hồ khắp nơi đều cạn, giếng nhà tuy còn ra nước, nhưng không biết còn chịu được bao lâu.
Ôn Nhiên nhìn trời, thời tiết thế này, không biết không có nước thì trồng trọt kiểu gì.
Thôi, không nghĩ nữa, đến lúc đó tính tiếp.
Nghĩ đến ruộng vườn, Ôn Nhiên nhớ ra mấy cây trồng ở sân sau, chạy ra xem. Ngô đã ăn được, nhưng vì trời hạn, bắp ngô đều thiếu hạt.
Ôn Nhiên không chê, bẻ mấy bắp đem về luộc ăn.
Vừa nhai ngô, Ôn Nhiên nhớ đến Chung Noãn, không biết dạo này cô ấy bận gì. Lấy điện thoại nhắn tin cho Chung Noãn, nhưng không thấy trả lời, chắc đang bận.
Không biết cái thị trấn nhỏ này có việc gì mà khiến cô ấy bận đến vậy.
Ôn Nhiên không ngờ, cô sẽ sớm gặp lại Chung Noãn, và cũng biết được vì sao công việc của cô ấy lại bận rộn đến thế.
