Chương 38: Dựng nhà kính
Vụ mùa chưa thu hoạch xong, cô và dì đã liên tục gọi điện bảo họ đến ăn cơm, Ôn Nhiên mới nhớ ra, bây giờ vẫn đang trong kỳ nghỉ Tết, phải đi thăm họ hàng.
Tuy đã cạch mặt với dì và cậu, nhưng cô và dì vẫn đối xử tốt với cô, Ôn Nhiên chẳng có lý do gì để từ chối.
Hỏi giờ giấc xong, Ôn Nhiên thu dọn đồ đạc rồi dẫn bố mẹ và chú đến nhà cô làm khách, còn Ôn Độ, cậu ấy không về được nên không đi.
Nhà cô không xa, lái xe hai mươi phút là tới.
Lúc Ôn Nhiên họ đến, bác và dì đều đã có mặt. Kể từ hai năm trước, Tết Ôn Nhiên đến nhà bác chúc Tết, lúc về mang hết đồ đã biếu đi, thì cô không bao giờ đến nhà bác nữa. Dù ở cùng một làng, nhưng cũng chẳng gặp mặt.
Lần này gặp, Ôn Nhiên chỉ hờ hững chào hỏi.
Anh họ bên nhà cô mở một quán cơm nhỏ, nhưng hai năm nay kinh tế khó khăn, chẳng có khách, năm nay đành đóng cửa.
Cô vốn có hai con trai, nhưng anh họ cả mấy năm trước bị u não mất rồi, giờ chỉ còn anh họ hai.
Anh họ cả hồi nhỏ hay đến nhà bà, nên Ôn Nhiên và anh ấy thân nhất. Lúc anh ấy mất, Ôn Nhiên thức suốt ba ngày không ăn không ngủ, cuối cùng không chịu nổi mới ngất đi.
Ăn cơm ở nhà cô xong, Ôn Nhiên dẫn bố mẹ về, hôm sau lại đến nhà dì chúc Tết.
Về nhà, Ôn Nhiên nghỉ một ngày, rồi bắt đầu thu hoạch vụ mùa.
Ôn Độ không có nhà, mấy mẫu ruộng, Ôn Nhiên chỉ có thể một mình từ từ thu hoạch.
Bận rộn hơn nửa tháng, mới thu hết khoai tây và khoai lang về.
Ba mẫu rưỡi đất, khoai tây và khoai lang cộng lại chỉ thu được hơn ba nghìn cân, năng suất này đúng là thấp đến thảm hại.
Nhưng cũng chẳng có cách nào, thời tiết thế này, có thu hoạch là tốt rồi. Gọi điện cho bố, biết ông bà cũng đang thu hoạch, Ôn Nhiên mới yên tâm.
Nhưng nghĩ đến bố mẹ khó bảo quản nhiều khoai tây khoai lang như vậy, Ôn Nhiên lại bảo bố làm thành miến hoặc bột, để để được lâu hơn.
Còn cô, thì chọn mấy củ khoai lang nhỏ vừa phải, làm thành khoai lang sấy, đây đúng là món ăn vặt ngon, vừa ngon vừa no.
Lúc Ôn Độ về, còn bảo cậu ấy mang cho Chung Noãn một ít.
Thu hoạch xong vụ mùa, Ôn Nhiên hoàn toàn rảnh rỗi.
Lúc này nhiệt độ bên ngoài đã lên gần sáu mươi độ, ban ngày không thể ra ngoài được nữa, mọi người bắt đầu chuyển sang ra ngoài buổi tối, ngủ ban ngày.
Giếng nhà nào nhà nấy cũng bắt đầu cạn nước, ba giếng sâu của đội sản xuất bắt đầu phát huy tác dụng, nhưng mỗi ngày phải chạy xa như vậy xếp hàng lấy nước, đúng là phiền phức.
Nhưng phiền cũng chẳng có cách, dù sao ăn uống cũng cần nước.
Ba cái giếng đó có người phụ trách, lấy nước không phải muốn lấy là lấy, phải mang sổ hộ khẩu, một người lấy một xô nước, tính ra một người một ngày mười lít nước.
Cũng không ít, nhưng Ôn Nhiên biết đây chỉ là tạm thời, đợi đến khi nước cạn dần, suất này sẽ dần giảm xuống, cuối cùng chỉ đủ sống cơ bản.
Ôn Nhiên trực tiếp lấy hết sổ hộ khẩu của bố mẹ và chú, mỗi ngày cô lái xe đi lấy nước.
Ôn Nhiên bảo bố, số nước trước đây cô và Ôn Độ mua, cùng với số nước tích trữ sau này, nhất định phải giấu kỹ, sau này có thể dùng để cứu mạng.
Ông Ôn cũng biết bây giờ khác trước, hứa với cô nhất định sẽ cất kỹ, không để mẹ cô phá phách.
Ôn Nhiên lại nghĩ đến nước tích trữ trong không gian và nước nén mua sau này, mới yên tâm.
Chớp mắt, Ôn Độ đi làm đã gần một tháng rồi. Hôm ấy Ôn Độ nghỉ, cậu ta thần thần bí bí đến tìm Ôn Nhiên, đưa cho cô một cái hộp sắt.
Ôn Nhiên cầm lấy xem, bao bì quen thuộc. Ôn Độ nói: “Chị, chị biết đây là gì không?”
Ôn Nhiên trợn mắt: “Là gì?”
“Nước nén đấy chị, em nói chị nghe, chỉ một hộp nhỏ thế này thôi, bên trong có bao nhiêu nước, chị đoán đi.” Ôn Độ nói.
“500 lít.”
“Chị, sao chị biết hay vậy?” Ôn Độ ngạc nhiên hỏi.
Ôn Nhiên bất lực nhìn cậu ta. Ôn Độ chợt hiểu ra, chị cậu ta và Trưởng trấn Chung là bạn thân, chị ấy biết cái này là quá bình thường, chắc Trưởng trấn Chung đã đưa thứ này đến trước mặt chị cậu ta rồi.
Không thể không nói Ôn Độ đoán đúng. Ôn Nhiên đưa lại cái hộp nhỏ, hỏi: “Lương của các cậu phát cái này à?”
Ôn Độ vừa gật vừa lắc: “Tụi em mỗi tháng phát mười hộp này, làm nước sinh hoạt cơ bản, lương thì phát riêng.” Rồi lại hào hứng nói: “Chị, chị đoán xem tháng này em lĩnh lương gì?”
“Chẳng lẽ không phải tiền?” Ôn Nhiên thắc mắc.
“Không phải, bây giờ tiền không mua được gì, tụi em phát vật tư. Em lĩnh được hai bao gạo, hai bao bột mì, với một can dầu năm lít và hai gói muối.” Ôn Độ nói.
Ôn Nhiên hơi choáng váng, chẳng trách ai cũng muốn ăn lương nhà nước, nhìn xem, đây chính là nguyên nhân. Thời trước thì chẳng là gì, nhưng bây giờ là thời kỳ đặc biệt mà.
Nhiều đồ như vậy, đủ cho một gia đình ba người ăn ngon lành cả tháng rồi.
Chỉ không biết sau này có phát tiếp thế này không, chắc là không, đây cũng chỉ là lúc đầu lương thực còn dư, sau này dần thiếu lương, sẽ không hào phóng thế này nữa.
Ôn Độ ngoài mang cho Ôn Nhiên hai hộp nước nén, còn mang một bao gạo một bao bột mì. Công việc này nếu không nhờ chị cậu ta, cũng không đến lượt cậu ta.
Ôn Nhiên không khách sáo, cất hết đi, dù sao thằng nhỏ này cũng hay đến đây ăn chực, ăn còn nhiều hơn cô và Đại Hắc.
Ăn cơm xong, Ôn Nhiên lấy mấy bộ quần áo và giày mùa hè đã mua từ trước, đưa cho Ôn Độ mang về.
Gần đây Ôn Nhiên định trồng ít rau trong nhà. Bên ngoài bây giờ không thể trồng được gì nữa, trồng ít thứ trong nhà giết thời gian cũng tốt.
Đất của họ không thể trồng, nhưng mấy thửa đất bị thu hồi kia, trên đó lại bắt đầu trồng trọt. Ôn Nhiên đến xem thử, trên đất đã dựng nhà kính, bên trong lắp thiết bị điều chỉnh nhiệt độ, còn có ống tưới phun sương.
Quả nhiên là trồng trọt khoa học, nhưng trên cũng có thông báo, nói nếu nông dân có nhu cầu dựng nhà kính, trên có thể giúp, nhưng phải lấy bốn phần mười thu nhập ba năm làm thù lao.
Ôn Nhiên tính toán, quyết định cũng lắp cho mảnh đất của mình. Những người khác trong làng cũng khá động lòng, bao gồm cả bố mẹ Ôn Nhiên. Với nông dân, đất là mạng sống, bây giờ thời tiết không thể trồng trọt, nhưng có thiết bị nhà kính này thì không sợ nữa.
Tuy cần bốn phần mười thu nhập ba năm, nhưng ít ra có thu hoạch, và sau ba năm thì tất cả đều là của mình.
Đa số người trong làng đều đăng ký lắp nhà kính, bố mẹ Ôn Nhiên cũng lắp.
Ôn Nhiên cũng đăng ký, nếu không đất bỏ không thì phí quá.
Ôn Nhiên tìm người lắp nhà kính, hỏi xem mảnh đất sau nhà cô có lắp được không. Người phụ trách nói lắp thì được, nhưng mảnh đất đó không có trong sổ đăng ký, nên không thể trả góp, phải thanh toán một lần.
Ôn Nhiên từ bỏ luôn, thanh toán một lần cũng không phải không trả nổi, nhưng cô không muốn.
Nghĩ đến trong không gian còn màng phủ nông nghiệp, đến lúc đó thử trồng ở sân sau bằng màng phủ xem sao, nếu thành công thì cũng là thu hoạch.
