Chương 43: Bí thư thôn trú
Cô y tá nhỏ mặt đỏ bừng, nói cảm ơn rồi từ từ ăn cái bánh bao.
Ôn Nhiên cười, cũng cầm một cái lên ăn.
Có lẽ thái độ của Ôn Nhiên đã làm cô y tá cảm động, sau khi ăn hết một cái bánh bao, cô y tá nói chuyện rõ ràng nhiều hơn.
Ôn Nhiên vừa lái xe vừa nghe cô y tá kể chuyện trong bệnh viện.
Đợi ăn hết bánh bao, Ôn Nhiên lại đưa cho cô ấy một hộp sữa chua, lần này cô y tá không từ chối, nói cảm ơn rồi uống.
Về đến bệnh viện, cô y tá không để Ôn Nhiên xuống xe, gọi bảo vệ đến khiêng thuốc xuống, rồi bảo Ôn Nhiên đợi một lát, sau đó chạy nhanh vào trong.
Một lát sau lại chạy ra, ném một gói nhỏ vào xe Ôn Nhiên rồi chạy vào.
Ôn Nhiên mở ra xem, là mấy chai dầu gió và một chai nước hoa xịt muỗi.
Ôn Nhiên cười, cất đi rồi lái xe đi. Trên đường gọi cho Chung Noãn, nói đã làm xong việc.
Chung Noãn bảo cô đến sảnh chính quyền. Ôn Nhiên đến cửa, cũng không xuống xe, Chung Noãn nhanh chóng ra, đưa cho cô một gói đồ, nói là tiền lương. Lại sai người khiêng nhiều thứ để vào xe cô, nói là quà thăm hỏi cho Ôn Độ.
Ôn Nhiên không từ chối, Chung Noãn không nói nhiều với cô, vội vàng đi làm.
Ôn Nhiên quay xe đến cơ sở chăn nuôi, định đi xem chú.
Cơ sở chăn nuôi ở phía tây thị trấn, vốn dĩ là trại gà, bây giờ Chung Noãn cho người sửa lại, thành cơ sở chăn nuôi chính quyền.
Nói với bảo vệ, bảo vệ gọi chú ra.
Chú làm ở bộ phận thủy sản, cũng khá hợp với công việc trước đây của chú, chú đã làm việc với cá hơn hai mươi năm rồi.
Ôn Nhiên đưa cho chú ít nước hoa xịt muỗi và thuốc, lại lấy một hộp cơm sủi cảo và một hộp bánh bao. Chú bảo cô xuống xe, dẫn cô đi tham quan cơ sở.
Đầu tiên dẫn cô đến chỗ ở, là một phòng đơn, khoảng hơn mười mét vuông. Chú chuyển hai bao gạo, hai thùng dầu và mấy gói muối.
“Mấy thứ này đều là lương phát, chú ăn ở căng tin, không dùng đến, cháu mang về đi.” Nói rồi đưa chìa khóa cho Ôn Nhiên, nói: “Lúc cháu về thì dọn đồ ở nhà chú đi, chú không về thường xuyên, đồ để ở nhà không an toàn.”
Ôn Nhiên nhận chìa khóa, cùng chú khiêng đồ lên xe, lại lấy mấy gói sữa chua khô và thịt bò khô đưa cho chú, bảo chú ăn thêm.
Về nhà, Ôn Độ vẫn còn ngủ, Ôn Nhiên không làm phiền anh, khiêng đồ vào nhà, lại đến nhà chú, thu hết đồ của chú vào không gian.
Đang nấu cơm thì Ôn Độ tỉnh dậy. Ôn Nhiên chỉ vào đống đồ trong nhà chính, nói: “Đó là quà thăm hỏi đơn vị cậu gửi đấy.”
Ôn Độ vào nhà chính, lục lọi, có một bao gạo năm mươi cân, hai bao bột mì hai mươi cân, một thùng đồ hộp trái cây, một thùng thịt hộp.
“Chị, đồ này để ở chỗ chị nhé?” Ôn Độ gọi với vào bếp.
“Thế cậu để đấy, lát chị chuyển vào phòng chứa.” Ôn Nhiên bưng thức ăn đi ra.
Ôn Độ bị thương cần dinh dưỡng, nên bây giờ Ôn Nhiên ngày nào cũng nấu cơm đúng giờ ba bữa, không như trước đây làm qua loa.
“Chị, vụ đó xử lý thế nào?” Lúc ăn cơm, Ôn Độ hỏi.
“Chị không thèm để ý đến họ, kệ họ vài hôm đã, đợi mấy ngày nữa rồi nói.” Ôn Nhiên nói.
Ôn Độ gật đầu, nhận bát canh chị đưa.
“Không biết họ có làm xuể không.” Ôn Độ uống một ngụm canh nói.
“Anh yên tâm, trái đất thiếu ai thì cũng quay.” Ôn Nhiên trợn mắt nói.
Ôn Độ mím môi, không dám nói gì.
Ăn cơm xong, Ôn Nhiên lại ra ruộng. Lần này trồng mấy thứ tuy khá dễ sống, nhưng cũng không thể hoàn toàn mặc kệ.
Nhìn cây cối, thấy phát triển khá tốt, Ôn Nhiên yên tâm.
Quay về lấy thùng, định đến đội sản xuất lấy nước. Đến nơi mới biết, định lượng nước đã giảm.
Vốn mỗi người mỗi ngày mười lít nước, bây giờ chỉ còn năm lít. Nghe nhân viên trực nói, nước ngầm không thể hút nhiều quá, nếu không dễ gây sụt lún đất.
Người đến lấy nước xôn xao bàn tán, nhưng không ai dám làm loạn, vì bên cạnh có các chú bộ đội.
Lấy nước về nhà, Chung Noãn nhắn tin, bảo mấy ngày nữa sẽ có một đợt người đến chỗ cô.
Ôn Nhiên hỏi thì biết đó là đợt người từ thành phố ven biển, có một đợt chọn về nông thôn trồng trọt, Chung Noãn sắp xếp đến đội của cô.
Mà vị trí cụ thể, sắp xếp ở phía sau đội sản xuất, giáp với khu tiểu học. Và sau này sẽ bố trí chuyên viên thôn trú, thống nhất công việc ở khu đó.
Ôn Nhiên hiểu ý, chuyên viên thôn trú này, chắc là Ôn Độ rồi.
Chỉ là Ôn Nhiên không biết, ngoài Ôn Độ ra, còn có một người cô không muốn gặp.
Thời gian Ôn Độ bị thương, ở chỗ chị ăn ngon ngủ ngon, làm anh ta không muốn đi, chỉ mong vết thương trên đầu lành chậm một chút.
Nhưng Ôn Nhiên không vui, cô chăm Ôn Độ kỹ như vậy, là mong anh ta khỏi nhanh rồi cút.
Không thì có anh ta ở đây, làm gì cũng bất tiện, nhất là lúc mất điện, đến đá lạnh cũng không dám lấy, không thì khó giải thích.
Vết thương của Ôn Độ chưa lành hẳn thì thông báo của Chung Noãn đã đến, bảo Ôn Độ làm bí thư thôn trú ở thôn Tiền Sơn.
Cùng đến còn có một đội dân quân, dẫn đầu là Kiều Niên.
Nhìn thấy Kiều Niên đang cười hở lợi ngoài cửa, Ôn Nhiên suýt trợn trắng mắt.
Nhưng Kiều Niên nói là đến thăm Ôn Độ, Ôn Nhiên không thể không cho vào.
Ôn Độ thấy Kiều Niên rất vui, kéo Kiều Niên nói chuyện công việc. Không có gì bất ngờ thì hai người này sau này sẽ cùng làm việc.
Ôn Nhiên rót cho Kiều Niên cốc nước rồi vào phòng. Kiều Niên muốn nói lại thôi, nhưng Ôn Độ không nhìn ra sắc mặt của cậu ta.
Ôn Nhiên nghi ngờ Chung Noãn điều Ôn Độ về làng cô là sợ anh ta bị người ta tính kế ở đó, dù sao EQ của Ôn Độ cũng thật khiến người ta bó tay. Thôn Tiền Sơn dù sao cũng là nhà anh ta, có người nhà ở đây, sẽ không xảy ra chuyện gì.
Ôn Nhiên không hề có ý định giữ Kiều Niên ăn cơm. Kiều Niên lề mề cả buổi, cuối cùng bị điện thoại gọi đi.
Lúc đi, Ôn Nhiên tiễn cậu ta. Kiều Niên lấy hết can đảm định tỏ tình, nhưng bị Ôn Nhiên chặn họng: “Chị biết em định nói gì, nhưng tốt nhất em đừng nói. Cả đời này chị không định kết hôn đâu, chuyện này bố mẹ chị đều biết, em đừng phí thời gian vào chị.”
“Không phải, chị Ôn Nhiên, em…” Kiều Niên vội muốn mở miệng, nhưng lại bị Ôn Nhiên cắt lời: “Chị nói rồi, tốt nhất em đừng nói ra. Em không nói thì chị coi như không biết gì, sau này cứ thế mà sống. Nếu em nói ra, thì sẽ gây phiền phức cho chị, sau này chị chỉ có thể coi như không quen em.” Ôn Nhiên nói xong không đợi cậu ta trả lời liền đóng cửa.
Trái tim Kiều Niên lạnh ngắt. Cậu ta cảm nhận được Ôn Nhiên thật sự không có một chút ý nghĩ gì với mình. Một mối tình, còn chưa kịp mở lời đã chết yểu.
Đứng ở cửa rất lâu, Kiều Niên mới hồn vía lên mây trở về chỗ làm.
Bên này Ôn Nhiên tiễn Kiều Niên xong, mặc kệ cậu ta nghĩ gì, thu dọn đồ rồi ra ruộng. Bây giờ ngủ ngày cày đêm, lại không thể lên núi, chỉ có thể dồn sức vào mấy mẫu ruộng đó.
Vừa đến ruộng, Chung Noãn đã gọi điện, bảo ngày mai đưa Ôn Độ đến ăn cơm, dù sao Ôn Độ cũng vì cứu cô ấy mà bị thương.
Ôn Nhiên nhận lời thay Ôn Độ, nhưng cô nằm mơ cũng không ngờ, ở nhà Chung Noãn sẽ gặp một người mà cô cả đời này không muốn gặp.
