Chương 46: Dọn dẹp đồ đểu
Ôn Nhiên cũng không nói gì nữa, cô không hiểu Lưu Như Như nghĩ gì, về từ trước Tết, lâu như vậy, đủ để mua một mảnh đất ở quê xây nhà rồi chứ nhỉ.
Cả một gia đình đông đúc thế này, cứ bám rịt lấy nhà mẹ đẻ? Mẹ cô ấy nghiệp chướng gì, nuôi con gái chưa đủ, còn phải nuôi luôn cả nhà chồng nó.
Nghĩ xong lại tự chửi bản thân, nhiều chuyện như thế mà mình không phải người đầu tiên ăn dưa. Có lẽ im lặng hơi lâu, Lưu Như Như tìm chủ đề: “Còn cậu, chưa tính tìm một người à?”
Ôn Nhiên vội xua tay: “Không tìm không tìm, không có ý định, không có suy nghĩ.”
“Chẳng lẽ cậu định sống độc thân cả đời?” Lưu Như Như hỏi.
“Ừ, đúng vậy.” Ôn Nhiên nói.
“Thế già rồi làm sao, già rồi không con không cái.” Lưu Như Như khuyên.
“Không sao không sao, con cái có phúc của con, không con ta hưởng phúc.” Ôn Nhiên nói như thể đó là điều hiển nhiên.
Lưu Như Như bị cô làm nghẹn họng, một lúc sau lại mở miệng: “Thực ra phụ nữ lấy chồng vẫn tốt hơn.”
Ôn Nhiên trong lòng lăn một vòng mắt trắng, nói: “Đúng vậy, kỹ năng làm osin tăng vọt.”
Lưu Như Như mặt tối sầm, hơi tức giận, nghĩ đến mục đích lần này, lại nhịn xuống, nói: “Thực ra nếu có người phù hợp thì cũng có thể thử, biết đâu gặp rồi lại muốn kết hôn.”
Ôn Nhiên nheo mắt, nói sao hôm nay người này lại đến nhà mình chơi, hóa ra là đợi ở đây.
Cô biết Lưu Như Như có một người em chồng, hình như chưa kết hôn, xem ra hôm nay Lưu Như Như đến là vì em chồng cô ta.
Còn vì coi trọng con người cô, hay coi trọng căn nhà của cô, Ôn Nhiên nghĩ, rất có thể là coi trọng cái sân nhỏ của cô.
Nghĩ đến đây, Ôn Nhiên bắt đầu xót cốc nước và khoai lang khô của mình, biết trước con hàng này mang tâm tư như vậy, cô đã hất thẳng cho nó một bát nước tiểu rồi.
Ôn Nhiên mặt lạnh xuống không nói thêm lời nào, Lưu Như Như đợi một lúc, thấy Ôn Nhiên không có ý mở miệng, đành nói: “Em chồng tớ năm nay hai mươi tám, tuổi tác xấp xỉ cậu, Ôn Nhiên, hay là tớ giới thiệu hai người tìm hiểu nhau, nếu thành, chúng ta thành người một nhà.”
Ôn Nhiên cười lạnh nói: “Em chồng cậu lấy được bao nhiêu sính lễ?”
Lưu Như Như ngẩn ra, hỏi: “Sính lễ gì cơ?”
“Sính lễ cưới vợ, tớ tìm đối tượng có một điều kiện, là xem sính lễ trước, nếu hợp ý tớ thì gặp, không hợp thì thôi.” Ôn Nhiên nói.
Lưu Như Như sững sờ, lúc cô ta kết hôn không lấy một đồng sính lễ nào, cô ta cho rằng đàn bà đòi sính lễ chính là gái hám tiền, như cô ta mới là tình yêu đích thực.
Bây giờ nghe Ôn Nhiên nhắc đến chuyện sính lễ, Lưu Như Như theo bản năng nói: “Kết hôn là chuyện của hai người, cần gì sính lễ, phụ nữ chúng ta không thể hám tiền như vậy.”
Lần này Ôn Nhiên không còn cười lạnh nữa, trực tiếp lạnh lùng nói: “Cậu muốn trả tiền ngược nuôi chồng là chuyện của cậu, đừng nghĩ ai cũng như cậu. Tớ thấy em chồng cậu cũng đừng tìm vợ làm gì, cậu tự lên đi, hai anh em dùng chung một vợ, đỡ tốn thời gian công sức, tốt biết bao.”
Lưu Như Như nghe câu này mặt đỏ bừng, the thé nói: “Ôn Nhiên cậu có ý gì, tớ tử tế giới thiệu bạn trai cho cậu, cậu lại vu khống tớ!” Đứa con gái trong lòng cô ta bị mẹ nó dọa khóc ré lên.
Ôn Nhiên cầm cốc nước uống một lần trên bàn ném xuống đất, nói với cô bé đang khóc to: “Mày khóc nữa thì vứt mày ra ngoài cho sói ăn.”
Cô bé sợ quá lập tức nín bặt, Ôn Nhiên không đợi Lưu Như Như mở miệng, đã nắm lấy cánh tay cô ta lôi ra khỏi cổng, nói với cô ta: “Các người đánh ý đồ gì, tớ biết rõ. Từ nay về sau cậu không được đi qua trước cửa nhà tớ, tớ chê cậu bẩn!”
Nói xong giật lại miếng khoai lang khô trong tay đứa bé, “rầm” một tiếng đóng sập cổng. Lưu Như Như phản ứng lại, lập tức đứng ngoài cổng chửi ầm lên.
Ôn Nhiên ra sau nhà xách một thùng nước tiểu bò đi ra ngoài, mở cổng, Lưu Như Như đang chửi hăng say, còn đứa bé trong lòng cũng khóc đỏ mặt.
Nhìn cô bé, Ôn Nhiên hơi do dự, nhưng Lưu Như Như lúc này chửi rất bẩn, Ôn Nhiên xách thùng hất về phía cô ta.
Lưu Như Như muốn tránh đã không kịp, phần lớn thùng nước tiểu đổ lên người cô ta, đứa bé trong lòng vì được cô ta che nên không bị dính bao nhiêu.
Lưu Như Như nhận ra đó là nước tiểu, tiếng thét chói tai lập tức xuyên qua núi rừng.
Ôn Nhiên đứng xa ra hét: “Mày còn hôi miệng nữa, lần sau tao nhét phân bò vào mồm mày. Bây giờ mày tốt nhất tự cút, không thì tao ra tay mày càng khó coi.”
Lưu Như Như nhìn Ôn Nhiên lạnh lùng nhìn mình, kêu la một hồi, cuối cùng không dám làm gì, chạy về nhà.
Ôn Nhiên lấy xẻng xúc hết chỗ đất trước cổng bị dính nước tiểu, lát nữa mang ra vườn sau. Nếu không dọn sạch nước tiểu, lát nữa sẽ có một đám ruồi xanh kéo đến.
Xúc xong, Ôn Nhiên lại lấy một bó ngải cứu ra hun một lúc, càng hun càng tức, nếu không phải Lưu Như Như, cô có phải chịu khổ thế này không.
Hun xong ngải cứu, Ôn Nhiên về nhà dọn dẹp một chút, lấy điện thoại ra lướt.
Nhưng càng lướt càng tức, cô thấy Lưu Như Như làm cô buồn nôn, nếu cô không buồn nôn lại, hôm nay cô không ngủ nổi.
Nghĩ đến đây, cô cầm chìa khóa, ra khỏi cổng, đi về phía trong làng.
Đến nhà mẹ đẻ Lưu Như Như, trước cửa vây quanh một vòng người, Lưu Như Như đang ôm con gái, khóc thảm thiết.
Ôn Nhiên thấy cô ta thậm chí chưa tắm, đã ngồi dưới đất vừa khóc vừa tố cáo cô, liền hơi không muốn lại gần. Mùi nước tiểu bò rất nặng, Lưu Như Như cũng thật chẳng biết ý tứ.
Cau mày, Ôn Nhiên vẫn bước tới. Lưu Như Như vừa ngẩng đầu, thấy Ôn Nhiên đi tới, lập tức the thé: “Ôn Nhiên, mày còn dám đến!”
“Sao tao không dám đến, không đến sao để mọi người biết bộ mặt ghê tởm của cả nhà mày.” Ôn Nhiên thờ ơ nói.
Lúc này, mẹ Lưu Như Như đến trước mặt Ôn Nhiên, hỏi: “Tiểu Nhiên, rốt cuộc chuyện gì thế?”
Mẹ Lưu Như Như có quan hệ họ hàng xa với nhà Ôn Nhiên, Ôn Nhiên phải gọi bà là dì: “Dì ơi, con gái dì hôm nay oai lắm, đường hoàng vào nhà con, nói muốn làm mối em chồng cho con, còn bảo em chồng là nhân tài hiếm có, coi trọng con là phúc của con, nên bảo con mau thu dọn đồ đạc đón cả nhà họ sang.” Ôn Nhiên tiện miệng bịa chuyện.
“Mày nói bậy, tao bao giờ nói thế!” Lưu Như Như gào lên.
Ôn Nhiên quét một vòng, không thấy người nhà chồng Lưu Như Như, chắc là ngại mất mặt, đều trốn cả rồi.
Ôn Nhiên cười lạnh một tiếng, Lưu Như Như này đúng là đồ ngu, loại người như thế mà còn cam tâm tình nguyện làm trâu làm ngựa.
Mẹ Lưu Như Như ngượng ngùng kéo khóe miệng, lời Ôn Nhiên nói, con gái bà thật sự có thể làm ra. Thời gian này ở nhà, bà tận mắt thấy con gái mình bị nhà chồng nắm trong tay sai bảo thế nào.
Nhưng đằng ấy con gái bà còn thấy ngọt ngào, cũng không biết kiếp trước bà tạo nghiệt gì, mà gặp phải đứa con gái này.
