Chương 5: Đại Hắc và vụ cày cấy mùa xuân
Sáng hôm ấy, Ôn Nhiên vừa dậy rửa mặt xong thì cổng sân đã bị gõ.
Đợi khi cô ra mở cửa, cánh cửa đã bị đập đến rung trời. Mở ra, đúng là mẹ Ôn.
Ôn Nhiên nghiêng người nhường mẹ vào sân, chưa kịp mở miệng thì mẹ cô đã bắt đầu: “Ôn Nhiên, con định không ra ngoài nữa hả?”
“Dạ, cuối năm ngoái con nghỉ rồi.” Ôn Nhiên rót cho bà một cốc nước.
“Con nghỉ việc mà cũng không bàn với bố mẹ một tiếng, con lớn thế rồi sao làm gì cũng không nghĩ đến hậu quả thế?” Giọng mẹ Ôn dần cao lên.
“Con năm nay 28 tuổi, không phải 8 tuổi. Con làm gì con tự biết, không cần người khác chỉ tay năm ngón.” Ôn Nhiên cũng mất kiên nhẫn.
“Người khác gì, mẹ là mẹ con, chẳng lẽ mẹ còn hại con được sao? Con cũng biết con 28 rồi, nhìn người lớn hơn con, nhỏ hơn con, ai chẳng lấy chồng sinh con. Chỉ có con, đến giờ vẫn lông bông một mình.”
“Người ta cưới chồng sinh con thì con cũng phải cưới chồng sinh con? Vậy còn có người bằng tuổi con mà chết rồi, lẽ nào con cũng phải đi chết theo?”
“Con quỷ này, con nói bậy gì thế, mau phun phun phun đi.” Mẹ Ôn vội vàng kéo Ôn Nhiên.
“Mẹ, nếu không có việc gì thì mẹ về trước đi, con còn nhiều việc lắm.” Hôm nay Ôn Nhiên thực sự rất bận. Mấy hôm trước nhờ Trương Vũ Hào hỏi giúp mấy con lợn con đã xong, cô còn phải đi mua mấy con gà con và vịt con. Trước đây khi sửa sân sau, cô cũng đã làm chuồng gà, chuồng vịt, chuồng lợn, chuồng bò. Ôn Nhiên còn nhờ chú rể họ tìm giúp bê con, chú ấy có mối trong việc này.
“Nếu con thực sự không ra ngoài nữa thì về nhà mà ở. Có nhà không về, ở một mình đây như thế nào hả.” Mẹ Ôn dịu giọng.
“Con ở một mình đây rất tốt. Đây là bà để lại cho con, là nhà của con.”
“Con nhất định phải chọc tức mẹ phải không? Còn nữa, mấy hôm nữa để bố con dẫn con đến nhà cậu út, con xin lỗi cậu ấy tử tế đi. Một đứa cháu, sao có thể nói cậu như thế.”
“Mẹ, con thực sự gấp lắm, mẹ cũng về nhanh đi!” Ôn Nhiên kéo mẹ lôi ra ngoài cửa, rồi “rầm” một tiếng đóng sầm cửa lại.
“Ôn Nhiên, con làm gì thế? Mẹ là mẹ con, con muốn lật trời à?” Mẹ Ôn tức điên lên.
Trả lời bà chỉ là khói xả từ xe của Ôn Nhiên. Cô phải đi đón lợn con, gà con và vịt con về nhà.
Dưới sự dẫn dắt của Trương Vũ Hào, Ôn Nhiên mua hai con lợn con, mười lăm con gà con và năm con vịt con.
Cô gửi cho Trương Vũ Hào một bao lì xì nhưng anh từ chối, Ôn Nhiên bèn giả vờ lấy từ trong xe ra một thùng táo cô đã mua từ trước tặng anh. Lần này Trương Vũ Hào không từ chối, vì nhà anh có cậu con trai năm tuổi.
Ôn Nhiên chở một xe đầy động vật nhỏ về nhà. Giữa đường, bỗng từ phía trước lao ra một con chó nhỏ, Ôn Nhiên phanh gấp, làm lũ động vật trên xe kêu loạn xạ.
Ôn Nhiên xuống xe xem, thì ra là một con chó đen nhỏ, khoảng hai tháng tuổi, toàn thân bẩn thỉu. Nhìn là biết chó hoang đẻ ra.
Cô bế chó con lên xe. Vốn dĩ Ôn Nhiên đã định nuôi một con chó, lần này gặp được, coi như có duyên.
Về đến nhà, trước tiên cô sắp xếp gà con và vịt con vào một phòng khác, đợi chúng lớn hơn mới thả vào chuồng. Hai con lợn con cũng được xếp riêng, đợi ấm hơn sẽ chuyển ra sân sau.
Bế chó con từ trên xe xuống, bốn chân nó loạn xạ, có vẻ môi trường lạ khiến nó rất bất an.
Thời tiết vẫn còn rất lạnh. Ôn Nhiên nhóm lửa, đun nước nóng tắm cho chó con, rồi bôi thuốc trừ sâu.
Sấy khô lông chó con bằng máy sấy, Ôn Nhiên lại pha sữa cho nó uống. Nhìn chó con uống ngon lành, Ôn Nhiên nhẹ nhàng chạm vào đầu nó nói: “Đặt cho mày một cái tên nhé. Mày toàn lông đen, gọi là Đại Hắc nhé.”
Đại Hắc không ý kiến, chỉ chăm chăm liếm sữa trong bát.
Đại Hắc chính thức trở thành một thành viên của gia đình này. Có Đại Hắc, Ôn Nhiên thấy cuộc sống thú vị hơn nhiều, Đại Hắc cũng thích nghi tốt.
Ôn Nhiên cũng không đặc biệt chuẩn bị thức ăn cho chó. Chó ở nông thôn, đều ăn theo người, người ăn gì nó ăn nấy. Không kiểu cách như vậy.
Mất nửa tháng, Ôn Nhiên mới xới xong mảnh đất sau vườn. Tiếp theo là ươm giống: khoai tây cần cắt miếng, khoai lang là giâm cành, cần ươm cây trước.
Một mẫu rưỡi đất, Ôn Nhiên là tay mơ, mất nửa tháng mới trồng xong.
Nhưng trồng xong không phải là xong. Nhổ cỏ, bón phân, đều là việc.
Sân trước cũng được Ôn Nhiên dọn dẹp, trồng một cây mơ, hai cây đào và một cây hồng. Chỗ còn lại trồng rau củ quả.
Cày cấy mùa xuân, thu hoạch mùa thu. Ôn Nhiên thấy cuộc sống thực sự rất vững vàng.
Cái sân nhỏ của cô cách làng một đoạn, bình thường cô cũng ít khi vào làng, nên cũng không cần giao thiệp nhiều với dân làng. Điều này khá thân thiện với người ngại giao tiếp.
Xong việc đồng áng, Ôn Nhiên rảnh là chạy lên núi. Mùa xuân đủ loại rau dại mọc lên, Ôn Nhiên đào không biết chán.
Trong núi còn có các loại nấm. Hồi nhỏ, Ôn Nhiên thích nhất là cùng bà lên núi hái nấm. Nấm hái được, bà sẽ làm một bữa nấm xào thịt ngon lành, phần còn lại ông mang ra chợ bán, đổi thành quần áo, giày dép và tiền tiêu vặt cho Ôn Nhiên.
Thời gian trôi nhanh, chớp mắt đã tháng ba. Thời tiết dần ấm lên, gà vịt và lợn cũng sớm được chuyển ra sân sau – chỗ của chúng. Chú rể họ cũng mang bê con đến, giờ nó đang làm hàng xóm với lợn. Tiền tiết kiệm của Ôn Nhiên lại vơi đi một khoản.
Hoa đào, hoa mơ ở sân trước nở rực rỡ. Các loại rau củ bên cạnh cũng bắt đầu lớn dần. Cả cái sân nhỏ tràn đầy sức sống.
Đại Hắc cũng lớn hơn một vòng, đã có dáng dấp của một con chó trưởng thành.
Ôn Nhiên bỏ bình nước và hộp cơm đã chuẩn bị vào gùi, đeo lên lưng, rồi gọi Đại Hắc ra cửa.
Hôm nay chúng định lên núi. Mấy hôm trước Ôn Nhiên phát hiện một vùng dương xỉ non trên núi, hôm nay định hái hết về.
Cùng Đại Hắc đến chỗ có dương xỉ, quả nhiên cả sườn đồi dương xỉ mọc um tùm trông rất thích mắt. Ôn Nhiên đặt gùi xuống bắt đầu hái.
Hái dương xỉ nghiện thật. Ôn Nhiên hái quên cả thời gian, mãi đến khi bụng kêu réo mới phát hiện đã hai giờ chiều. Xoa xoa cổ, cô lấy hộp cơm ra ăn. Nhìn đống dương xỉ trong không gian, Ôn Nhiên định để một nửa trong không gian, một nửa phơi khô.
Ăn xong, cô hái thêm một lát rồi dẫn Đại Hắc xuống núi về nhà.
Về nhà dọn dẹp qua loa, cho gia cầm ăn, rồi cùng Đại Hắc chuẩn bị bữa tối. Ăn xong, tắm rửa, Ôn Nhiên nằm xuống ngủ thiếp đi rất nhanh.
Mặt trời mọc thì làm, mặt trời lặn thì nghỉ. Cuộc sống như vậy thực sự rất bình thản và đầy đặn. Ôn Nhiên nghĩ, dù không có thiên tai, cô cũng chẳng muốn ra ngoài nữa. Cứ sống thế này một đời thì tốt biết bao.
Nhưng Ôn Nhiên biết thiên tai nhất định sẽ đến, nên cô chỉ có thể chuẩn bị nhiều hơn.
Xong việc đồng áng, thời gian còn lại Ôn Nhiên hầu như đều chạy lên núi. Tỏi dại, hành dại, măng, nấm, hễ ăn được là cô không bỏ qua.
Không gian của cô cũng sắp đầy. Ngoài số vật tư cô tích trữ ở tỉnh S, nhiều nhất là nước. Hồi đó cô đã mua thanh lý cả nghìn cái thùng, tất cả đều đổ đầy nước.
Nhưng Ôn Nhiên thấy chưa đủ. Cô nhớ trong giấc mơ có một khoảng thời gian rất dài thiếu nước. Cảm giác khát đến tận xương tủy thực sự rất đáng sợ.
Cô lại tiêu hơn mười nghìn tệ, mua trên mạng mấy trăm cái thùng nước gấp siêu to. Giờ Ôn Nhiên chỉ còn chưa đến mười nghìn tệ.
