Chương 51: Tiệc Trung thu
Ôn Nhiên chọn một khoảng thời gian không quá nóng, chào bố Ôn một tiếng nhờ ông cho bò ăn hộ, rồi dẫn Đại Hắc lên núi.
Lúc đầu tuy có lá cây che nắng, nhưng Ôn Nhiên vẫn cảm thấy từng luồng khí nóng phả vào mặt, cô chẳng kịp nghĩ ngợi nhiều, chỉ ôm chặt chai nước ngọt có đá, thỉnh thoảng nhấp một ngụm.
Đợi khi vào sâu trong rừng thì đỡ hơn nhiều, tuy vẫn nóng nhưng có thể chịu được.
Ôn Nhiên dẫn Đại Hắc theo đường quen thuộc đến hang động, nhìn quanh một lượt, vẫn y như lần trước cô rời đi.
Vào trong dựng lều trước, Ôn Nhiên lại ra chỗ vũng nước. Vũng nước đã cạn gần hết, có mấy con thỏ rừng và vịt trời đang ở đó, Ôn Nhiên lập tức lấy nỏ bắn tới.
Đám động vật lập tức tứ tán bỏ chạy. Kết thúc, Ôn Nhiên nhặt lại số thỏ và vịt trời bắn trúng, tổng cộng bốn con thỏ, ba con vịt. Đại Hắc cũng bắt được một con thỏ, Ôn Nhiên định về làm hết cho Đại Hắc ăn.
Đi một vòng quanh vũng nước, lại nhặt được hơn hai mươi quả trứng vịt trời, hơn chục quả trứng gà rừng.
Thu dọn đồ đạc xong, Ôn Nhiên bắt đầu lấy lưới kéo cá. Lần trước ở đây kéo được khá nhiều cá, lần này cô định vớt hết, không thì để đây cũng chết khô.
Ôn Nhiên và Đại Hắc mất cả buổi chiều để bắt hết cá trong vũng nước, ước chừng ba bốn trăm cân, có con to hơn chục cân, cũng có con nhỏ bằng ngón tay.
Ôn Nhiên chẳng chê, thu hết vào.
Tối về hang, chẳng muốn nấu nướng gì, bèn cùng Đại Hắc ăn tạm mấy cái bánh bao làm sẵn hôm trước.
Hôm sau, Ôn Nhiên theo đường cũ đến chỗ hái linh chi lần trước. Nhìn quanh, chỉ thấy mọc thêm vài cây linh chi nhỏ, cô không bỏ sót, hái hết.
Lại đi loanh quanh trong rừng mấy vòng, bắn được mấy con gà rừng thỏ rừng. Ôn Nhiên không thấy dê rừng, hơi tiếc.
Vì hạn hán, hạt dẻ, quả óc chó trong rừng đều teo tóp, chỉ có mấy cây kiwi dại là ra khá nhiều quả, Ôn Nhiên hái hết.
Nghĩ đến ruộng vườn và bò có bố Ôn chăm sóc, Ôn Nhiên định ở lại núi thêm vài ngày. Ở đây mát hơn dưới nhà, tiện thể tìm xem có kiếm được dê không.
Ngọn núi này của họ đồn có tới tám mươi tám đỉnh, trong đó một đỉnh còn là khu thắng cảnh cấp 5A quốc gia, nhưng động vật hoang dã thực ra không nhiều. Loại thú lớn Ôn Nhiên biết cũng chỉ có lợn rừng và dê rừng, còn lại chỉ có thỏ, gà rừng và vịt trời.
Tuy vậy cũng tốt, như thế cô ở trong núi đỡ phải lo lắng hơn.
Nhưng Ôn Nhiên yên tâm sớm quá. Tuy không có thú lớn khác, nhưng riêng một con lợn rừng đã đủ khiến cô đau đầu, nên khi gặp lại lợn rừng, Ôn Nhiên đã tê dại rồi.
Lần này gặp ba con lợn rừng: hai lớn một nhỏ, nhìn dáng vẻ là một gia đình ba miệng. Ôn Nhiên trốn trên cây định đợi chúng đi rồi mới xuống, Đại Hắc định xông tới bị cô đuổi đi. Ba con lợn rừng, Đại Hắc không phải đối thủ. Nhưng lợn rừng rõ ràng không nghĩ vậy, chúng rất kiên nhẫn lao vào cái cây Ôn Nhiên đang trốn hết lần này đến lần khác.
Ôn Nhiên đành lấy nỏ ra, hết mũi tên này đến mũi tên khác bắn về phía lợn rừng. Đợi khi cả ba con đều ngã xuống, trên người chúng cũng bị Ôn Nhiên bắn thành tổ ong.
Ôn Nhiên trèo xuống cây, đâm thêm mỗi con một nhát, rồi thu lại các mũi tên, nhét lợn rừng vào không gian, rời khỏi chỗ đó.
Về hang, Ôn Nhiên ăn chút gì đó, nghỉ ngơi một lát, tính toán thời gian rồi dẫn Đại Hắc xuống núi.
Lần lên núi này thu hoạch khá tốt: hơn bốn trăm cân cá, ba con lợn rừng, hơn chục con thỏ, mấy con vịt trời gà rừng, mấy chục quả trứng vịt trời gà rừng, thêm mấy rổ kiwi dại.
Cô lấy một con thỏ rừng, một con gà rừng, thêm mười quả trứng vịt trời, xách đến nhà chú. Mai chú làm tiệc Trung thu mời khách, nhưng đồ dự trữ của chú đều ở chỗ Ôn Nhiên, cô định hỏi chú cần gì.
Nhưng chú bảo không cần gì, có thú rừng Ôn Nhiên mang đến với đồ chú mua từ thị trấn về là đủ rồi.
Suy nghĩ một lát, Ôn Nhiên lại về lấy ít măng khô, nấm khô và cà rốt sợi. Mấy thứ này cô có nhiều nhất, mang ra cũng không gây chú ý, đưa cho chú thêm món là vừa.
Chiều hôm sau Ôn Nhiên dậy sớm. Chú một mình làm cơm cho nhiều người thế, cô định đến giúp một tay. Nhưng lúc Ôn Nhiên tới, cô cả và cô út đã đến từ sớm, đang giúp nấu nướng.
Ôn Nhiên không vào phụ nữa, lấy mấy quả kiwi hái hôm qua ra, rửa sạch, bày lên bàn.
Em họ bên cô út mắt sáng lên, cầm một quả hỏi: “Chị Nhiên Nhiên, thứ này ở đâu thế?”
Ôn Nhiên cầm một quả bắt đầu bóc vỏ: “Hôm qua lên núi hái đấy.”
“Thế còn không ạ?” Thằng bé hỏi.
Ôn Nhiên lắc đầu: “Hết rồi, nóng quá, cây cối không ra quả, mấy cây mới được từng này.”
“Chuẩn rồi, em không thấy năm nay cây ăn quả nhà mình chẳng ra quả à, có vài quả cũng méo quéo.” Chị dâu cả họ hàng bên bác nói.
“Thế anh Ôn Độ đâu ạ, sao không thấy anh ấy?” Em gái họ bên cô út hỏi.
“Anh ấy có chút việc, lát về ăn cơm.” Ôn Nhiên đáp.
“Ôn Nhiên, nghe nói cháu học cùng lớp với trấn trưởng bọn chị hả?” Chị dâu cả bỗng nhiên hỏi.
Ôn Nhiên gật đầu: “Từng học cùng một năm.”
“Thế tình cảm hai đứa chắc tốt lắm nhỉ?” Chị dâu nói.
Ôn Nhiên mặt lạnh tanh: “Cũng chẳng tốt hay không, cái chỗ bé tẹo này của bọn mình, có ba trường tiểu học, hai trường cấp hai, ném một viên gạch xuống cũng trúng mấy đứa cùng trường ấy chứ.”
“Ha ha, thế cũng là người quen mà, có người quen dễ làm việc.” Chị dâu nói một cách đầy ẩn ý.
Ôn Nhiên lười để ý đến chị ta, quay vào bếp. Bếp rất nóng, cô đứng một lát rồi ra ngoài, đi sang chỗ bố Ôn và mẹ Ôn.
Bố Ôn đang làm cỏ ngô ngoài sân, mẹ Ôn đang xới vườn rau. Họ dành ra một mảnh nhỏ bên cạnh ngô để trồng rau, rau mọc còn tốt hơn cả ở nhà Ôn Nhiên.
Thấy Ôn Nhiên đến, mẹ Ôn hái một quả dưa chuột đưa cho cô. Ôn Nhiên lấy áo lau qua rồi cắn luôn.
Dưa chuột nhà trồng ngon hơn ngoài hàng nhiều, vừa thơm vừa giòn, lại hơi ngọt.
“Nhiên Nhiên, bà ngoại con bảo ngày mai chúng ta sang ăn cơm.” Mẹ Ôn thận trọng nói với Ôn Nhiên.
“Mấy giờ ạ, con đưa bố mẹ đi.” Ôn Nhiên không để ý lắm.
“Con… con không đi à?” Mẹ Ôn hỏi.
“Con? Mẹ nghĩ họ muốn con đi à?” Ôn Nhiên mỉa mai.
“Thực ra đều là người một nhà, có gì mà…” Mẹ Ôn chưa nói hết đã bị Ôn Nhiên ngắt lời: “Thôi thôi, họ hàng thì là họ hàng, đừng kéo vào chuyện một nhà. Mẹ à, nếu mẹ muốn sống yên ổn thì đừng có mơ mộng đưa con về phía nhà ngoại. Không thì con dám chắc, mẹ và cả lũ nhà ngoại đó, tuyệt đối chẳng ai được sống yên đâu.”
Nói xong cô hái thêm hai quả dưa chuột rồi đi thẳng. Mẹ cô là loại người như thế, bình thường thì ổn, nhưng hễ động đến nhà ngoại là như mất trí. Lần này muốn cô sang ăn cơm, chắc cũng cùng mục đích với chị dâu cả. Còn họ biết được bằng cách nào, chắc chắn là do bà mẹ tốt của cô đã nói gì đó.
