Chương 88: Siêu Phong Hàn
Ôn Nhiên nhìn con chó đen nằm trong chuồng bò, đá nó một cái rồi quay người rời đi.
Về đến nhà, Ôn Nhiên quyết định đốt lò sưởi lên, thời tiết này đã lạnh đến nỗi không dám thò tay ra ngoài.
Mẻ rượu ủ sau đó cũng đã xong, Ôn Nhiên không định bán nữa. Thời tiết thế này, rượu là thứ tốt, để dành sau này chắc chắn sẽ tăng giá.
Trời lạnh, ông cụ Đường bên cạnh cũng không ra ngoài. Ban đầu Ôn Nhiên còn lo ông một mình ở nhà không ổn, ai ngờ lúc xây nhà, ông cụ đã đục một lò sưởi trong phòng khách, lúc không dùng thì lấy tủ chắn lại. Giờ trời lạnh, chỉ cần dời tủ ra, đốt than lên, trong nhà ấm áp hẳn.
Bố Ôn cũng ở nhà đắp giường lò, xem video và nghiên cứu với Ôn Độ mấy ngày, cuối cùng cũng làm xong.
Nhìn thấy Tần Tinh Tinh xuất hiện ở cửa, Ôn Nhiên đau đầu. Cô không hiểu nổi, rõ ràng đã nói rõ với nó rồi, sao con bé này vẫn cứ chạy đến chỗ cô thế?
Trước kia còn tốt, chỉ đứng ở cửa không vào, nhưng từ khi biết cô là nữ, nó chẳng còn kiêng dè gì nữa, thẳng tiến vào nhà luôn.
Vào nhà cũng không rảnh rỗi, liền giúp Ôn Nhiên quét dọn vệ sinh, làm việc nhà, đến cả cái bàn đá ngoài sân cũng bị nó lau đến bóng loáng.
Ôn Nhiên bảo nó đừng làm, kết quả con bé lại mếu máo nhìn Ôn Nhiên nói: “Chị, em chỉ muốn giúp chị làm chút việc thôi, làm việc một chút lòng em mới dễ chịu được. Chị đừng ghét em, được không?”
Ôn Nhiên thực sự đau đầu. Nếu muốn cứng rắn, cô có thể đánh nó ra ngoài, nhưng cái mặt nhỏ này căng ra, nước mắt chảy xuống, cô thực sự không biết làm sao.
Đành phải cứng mặt nhìn Tần Tinh Tinh quét dọn cho mình. Không chỉ vậy, mỗi lần đến con bé đều mang theo một bó củi, làm xong việc cũng không bao giờ ở lại ăn cơm, lập tức đi ngay.
Đau đầu, Ôn Nhiên chạy đến đại đội, mắng Liên Xán Thần và Kiều Niên một trận, vì chính hai thằng này đã dẫn người đến.
Tội nghiệp Kiều Niên và Liên Xán Thần bị mắng đến mơ hồ, còn không dám cãi lại.
Ngược lại Ôn Độ biết chuyện này, nhìn Ôn Nhiên cười một cách dâm đãng, bị Ôn Nhiên tát mấy cái mới yên.
“Chị, chị bây giờ lực càng ngày càng lớn, đầu em bị chị tát đến ong ong cả lên.” Ôn Độ xoa đầu nói.
“Đáng đời mày, sau này không có việc gì đừng cười dâm đãng như thế.” Ôn Nhiên nói.
“Biết rồi. Nhưng mà chị, ông cụ ở bên cạnh chị có phải là thầy lang già không?” Ôn Độ bỗng nhiên hỏi.
“Mày muốn làm gì?” Ôn Nhiên cảnh giác hỏi.
“Thời tiết này giảm nhiệt độ dữ dội quá, nhiều người ở chỗ chúng em bị bệnh, mà bệnh này mãi không khỏi, không nói đến, có mấy người già, nằm liệt giường rồi.” Ôn Độ nói.
Ôn Nhiên giật mình, hỏi: “Không phải lại là virus mới đấy chứ? Không đến bệnh viện khám à?”
“Chị không xem tin tức à? Bệnh viện đầy rồi, hành lang cũng nằm đầy người.” Ôn Độ nói.
Ôn Nhiên lấy điện thoại ra mở tin tức, trên đó quả nhiên đang bàn luận về chuyện bệnh tật lần này, nhưng chính quyền đã ra tuyên bố, nói rằng đây chỉ là siêu phong hàn do thời tiết gây ra, không lây nhiễm, yêu cầu người dân yên tâm.
Nhưng có tiền lệ trước đó, ai dám thực sự tin rằng nó không lây? Vì vậy trên mạng người ta hoang mang lo lắng.
Ôn Nhiên cau mày, gần đây cô không xem điện thoại nhiều, thực sự không biết chuyện này.
Không trách được Tần Tinh Tinh hai ngày rồi không đến, chẳng lẽ nó cũng bị bệnh rồi?
“Em muốn nhờ ông cụ giúp?” Ôn Nhiên hỏi.
“Ừ, bây giờ em dù sao cũng là bí thư thôn, không thể nhắm mắt làm ngơ nhìn họ chết được.” Ôn Độ nói.
“Đợi đấy, tối nay chị đi hỏi ông cụ xem sao.” Ôn Nhiên nói.
“Ừ.”
Tối đến, Ôn Nhiên làm mấy món ông cụ thích ăn, mời ông sang.
“Cháu vì vụ siêu phong hàn mà đến đúng không?” Ông cụ nhấp một ngụm rượu, hỏi.
“Gì cũng không giấu được ông.” Ôn Nhiên rót đầy rượu cho ông nói.
“Loại virus này không phải không lây, mà là tốc độ lây chậm, hơn nữa cần nhiệt độ đặc biệt, quá nóng hoặc quá lạnh đều không được.” Ông cụ nói.
“Ý ông là virus này đã xuất hiện từ lâu, chỉ là thời tiết bây giờ thích hợp cho nó lây lan?” Ôn Nhiên hỏi.
“Năm ngoái có tin tức đưa tin, nước J ở bên kia xuất hiện virus chưa biết, chỉ là lúc đó bị người có tâm đè xuống, không gây chú ý.” Ông cụ nói.
“Vậy virus này từ đâu mà ra?” Ôn Nhiên hỏi.
“Mấy năm nay dưới ảnh hưởng của thời tiết cực nóng, băng tan ở hai cực, khiến mực nước biển dâng cao, nhưng trong lớp băng đó có loại virus cổ đại nào, ai mà biết được. Những virus này lây nhiễm sinh vật dưới biển, rồi người ăn hải sản.” Ông cụ nói.
Ôn Nhiên nghe mà sống lưng lạnh toát. Cô biết trong băng ở hai cực có virus cổ đại, nhưng chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ trực tiếp đối mặt với những virus này.
“Vậy virus này, con đường lây truyền của nó là gì?” Ôn Nhiên khó khăn hỏi.
“Lây qua dịch cơ thể.” Ông cụ nói.
“Vậy ông đã biết từ lâu rồi phải không, nếu không sao ông hiểu rõ như vậy?” Ôn Nhiên hỏi.
“Không lâu đâu, chỉ sớm hơn cháu nửa năm thôi.” Ông cụ nói.
Nửa năm? Vậy không phải là lúc cô đến tỉnh X đón ông sao?
Hóa ra ông cụ về đây, còn có nguyên nhân này nữa à?
“Vậy lâu như thế, không nghiên cứu ra thuốc được à?” Ôn Nhiên hỏi.
“Tây y của họ tôi không biết, nhưng tôi có đơn thuốc.” Ông cụ nói.
Thấy Ôn Nhiên mở to mắt nhìn mình, ông cụ lại nói: “Trong đơn thuốc này, có một vị thuốc khá khó tìm, dù có trồng nhân tạo, cũng cần điều kiện rất khắt khe, mà sản lượng cực thấp, nên thuốc này không thể sản xuất hàng loạt được.”
Nghe đến đây, Ôn Nhiên bỗng đứng dậy, bắt đầu nhiệt tình gắp thức ăn rót rượu cho ông cụ.
“Thôi, con bé này đừng có lăng xăng nữa, thuốc của cháu, ta đã chuẩn bị từ lâu rồi.” Ông cụ trợn mắt nhìn cô một cái, rồi đứng dậy về nhà. Lát sau quay lại, trên tay đã cầm thêm một cái lọ sứ nhỏ.
“Trong này có hai mươi viên, một người chỉ cần ăn ba viên là khỏi. Cháu cất kỹ, đừng làm mất, mất là không có nữa đâu.” Ông cụ đưa lọ cho cô.
“Ông cứ yên tâm, cháu có mất thuốc cũng không dám mất cái này. Ơn lớn không dám nói lời cảm tạ, từ nay về sau ba bữa cơm của ông cháu bao hết.” Ôn Nhiên nhận lấy thuốc, cẩn thận bỏ vào túi, chuyển vào không gian, vỗ ngực nói.
“Ừ, thế mới ra dáng.” Ông cụ gật đầu.
“Nhưng mà ông, đơn thuốc này ông đã nộp lên chưa?” Ôn Nhiên hỏi.
“Ừ, nếu tính theo thời gian thì chắc họ cũng đã nghiên cứu ra thành quả rồi.” Ông cụ nói.
Ý của ông cụ, Ôn Nhiên hiểu, đại khái là đơn thuốc của ông cụ là bản chính, hiệu quả tốt nhất, nhưng vì trong đó có một vị thuốc rất khó kiếm, nên chỉ có thể nghiên cứu bản thay thế.
Bản chính này là những ai đang dùng, Ôn Nhiên nghĩ bằng chân cũng biết.
Ông cụ tuy nói sẽ ăn ở chỗ Ôn Nhiên, nhưng ông cũng không định ăn không, nên ăn xong liền bảo Ôn Nhiên đi lấy lương thực trong nhà ông mang sang.
Ôn Nhiên gọi điện thoại, chọn lọc thông tin nhận được từ ông cụ kể lại cho Ôn Độ, và dặn dò nó, bảo bố mẹ không có việc gì thì đừng ra ngoài lung tung.
Phía Ôn Độ cũng vừa nhận được văn bản từ trên gửi xuống, nội dung cũng giống như Ôn Nhiên nói, đều yêu cầu tránh tụ tập đông người, đồng thời chú ý vệ sinh cá nhân.
Nhưng bây giờ đang thiếu nước, vệ sinh kiểu gì đây?
