Chương 98: Thương cảm
Đợt rét đậm này ập đến khiến người ta trở tay không kịp. Mấy hôm trước khu trú ẩn đã bắt đầu cấp nhiệt tập trung, nhưng vẫn có nhiều người chết vì đợt lạnh này.
Ôn Nhiên nhìn nhiệt độ báo trên điện thoại: âm hơn bảy mươi độ.
Trước đó chỉ âm hơn hai mươi độ, cộng với công trình giữ ấm của khu trú ẩn làm tốt, lại có sưởi tập trung, nhiệt độ trong nhà chỉ âm bốn, năm độ.
Vì thế nhiều người không quá để tâm, thêm nữa đợt rét này đến không có dấu hiệu báo trước, cơ quan khí tượng cũng không dự báo chính xác, nên mới có nhiều người thiệt mạng.
Nhiệt độ này với những người sống lâu năm ở vùng lạnh có lẽ có thể thích nghi, nhưng nước họ chủ yếu thuộc khí hậu cận nhiệt đới, ba tỉnh D lạnh nhất cũng chỉ âm hơn hai mươi độ.
Đột nhiên một đợt rét thấp như vậy ập đến, rất nhiều người không chịu nổi.
Ôn Nhiên thấy chú cả không sao mới yên tâm, thấy gừng mang theo còn thừa, liền cho mấy người cùng phòng với chú cả.
Gừng còn lại không nhiều, nên có người mang đi thêm chút nước nấu lại, như vậy mỗi người có thể chia được một bát.
Cũng may Ôn Nhiên nấu gừng đặc, thêm nước nấu ra uống vừa miệng.
Xác định chú cả không sao, Ôn Nhiên liền về, nửa đường lại đi xem Ôn Độ và bố mẹ, tiện thể mang theo một thùng gừng sang.
Lúc Ôn Nhiên đến thì Ôn Độ không có ở đó, đã đi làm thêm giờ. Cô xem bố mẹ, thấy tinh thần hai người tốt, liền cho họ uống gừng rồi về.
Dọc đường đều nghe tiếng khóc, Ôn Nhiên trong lòng cũng không dễ chịu.
Bất kể lúc nào, sinh ly hay tử biệt, đều là thương cảm nhất.
Về phòng, Ôn Nhiên lấy một cái chậu sắt, bỏ thêm than vào đốt.
Rồi nhìn lỗ thông gió, xác định không bị ngộ độc khí carbon monoxide, mới yên tâm ngủ.
Ngủ được nửa lại dậy, cho Đại Hắc thêm một cái chăn bông nhỏ.
Cái chăn bông nhỏ này vẫn là tã quấn hồi cô bé, được bà cất kỹ.
Lần này chuyển nhà cô mới tìm ra.
Nằm trên giường, suy nghĩ của Ôn Nhiên lại bay xa. Trong khu trú ẩn có chuẩn bị đầy đủ mà vẫn có người chết cóng, những người ở bên ngoài thì sao?
Người dần ấm lên, Ôn Nhiên nhắm mắt yên tâm ngủ.
Sáng hôm sau, Ôn Nhiên bị đánh thức. Cô nằm ườn một lúc, gọi điện cho chú cả biết chú không sao, cô mới yên tâm.
Nghe tiếng khóc bên ngoài, cô chui vào chăn, lấy điện thoại ra lướt.
Quả nhiên nhiều người đăng chuyện đợt rét đêm qua, cũng có người đăng thú nuôi bị chết cóng.
Ôn Nhiên khá mừng vì Đại Hắc không sao, bỗng nhiên, cô nhớ tới mấy con thỏ mình nuôi.
Ôn Nhiên vội xuống xem, thỏ đã cứng đờ.
Ôn Nhiên thấy tiếc, vốn cô định đợi thỏ đẻ con rồi bán thỏ con.
Hai con thỏ cô nuôi đều chết cóng, không biết thỏ ở căn cứ còn bao nhiêu.
Quả nhiên, chiều hôm đó Ôn Nhiên thấy thông báo, nói trên đó sắp bán một đợt thỏ và chuột đồng.
Trời quá lạnh, Ôn Nhiên cũng không định đi bày quán nữa, ngồi cả ngày không kiếm được tiền, còn lỗ, mới không đi chịu tội.
Ở mãi trong phòng nhỏ cũng chán, Ôn Nhiên lấy mấy củ gừng đi sang chỗ bố mẹ.
Ôn Độ và bố đi làm rồi, Ôn Nhiên đưa gừng cho mẹ rồi đi luôn.
Bây giờ cô không có gì để nói với mẹ, cứ như vậy không quấy rầy nhau là tốt nhất.
Về đường tiện qua khu giao dịch, hôm qua cô chỉ bày quán chứ chưa đi dạo.
Thực ra cũng chẳng có gì để dạo, đi đi lại lại chỉ có mấy người bày quán, bán toàn những thứ đó.
Ôn Nhiên không ngờ lại gặp cô cả, cô cả nhất định kéo cô về ngồi một lát.
Nhà cô cả ở khu hai, sáu người một nhà, chen chúc trong căn nhà container ba mươi mét vuông, nhưng đây cũng là hiện tượng phổ biến ở khu trú ẩn.
Anh họ làm việc ở căng tin chính phủ, công việc này là do bố cô cả dùng một con cá hoàng kim nhỏ đổi lấy.
Dù thời nào cũng không chết đói đầu bếp, nhưng công việc đầu bếp của anh họ muốn nuôi sống cả nhà cũng khó. Nếu không có lương thực dự trữ, chắc đã đói bụng từ lâu.
Cô cả và bố cô cả, còn có chị dâu ngày ngày thay phiên nhau đi tìm việc, có lúc may mắn tìm được việc tạm thời.
Lúc Ôn Nhiên đến, chị dâu đang ở nhà trông hai đứa trẻ.
Anh chị có một trai một gái, con trai là lớn, đã học lớp ba, con gái là em, mới vào mẫu giáo.
Hai đứa thấy Ôn Nhiên, ngoan ngoãn chào, Ôn Nhiên xoa đầu chúng, từ trong túi lấy ra hai cây kẹo mút đưa cho chúng.
Ba mươi mét vuông cả nhà ở, anh chị dùng vải nhựa ngăn ra hai phòng ngủ, phòng khách còn lại rất nhỏ, không còn bao nhiêu chỗ để đặt chân.
Ôn Nhiên ngồi một lát, uống một cốc nước nóng, rồi chào cô cả và chị dâu ra về.
Lúc đi, nhân lúc họ không để ý, cô để dưới gầm bàn một túi khoai tây, không nhiều, khoảng bốn, năm cân. Coi như cho hai đứa trẻ thêm bữa, còn lại, cũng không tiện lấy ra.
Đó là mấy củ khoai tây mini cô để lại, những củ bằng ngón tay cái cô đã luộc chín, những củ to hơn một chút thì để sang một bên.
Mấy ngày tiếp theo, Ôn Nhiên không ra ngoài, không khí bên ngoài vẫn rất ảm đạm.
Những người chết cóng trong đợt rét cũng đã được hỏa táng.
Bây giờ cũng không có gì kiêng kị, chỉ có thể dùng hộp hoặc bình đựng tro cốt, đợi đến khi thời tiết ấm lên mới hạ táng.
Ở nhà cả tuần, Ôn Nhiên cuối cùng cũng ra ngoài.
Lại mang đồ đi bày quán, vẫn là ba tích phân, lần này người bày quán ít hơn nhiều.
“Chị Nhiên?!” Ôn Nhiên đang cúi đầu bày hàng, bỗng nghe tiếng quen thuộc.
Ngẩng đầu lên, là con gái của cô út, em họ của cô.
“Yến? Sao em ở đây?” Ôn Nhiên hỏi, từ lần trước cô út đến mượn lương, Ôn Nhiên đã lâu không gặp họ.
“Em đến tìm xem có việc gì làm không.” Em họ Hải Yến ngồi xổm cạnh Ôn Nhiên nói.
Ôn Nhiên quay đầu nhìn em, người gầy chỉ còn da bọc xương, em họ trước đây mặt bánh bao, tròn tròn rất dễ thương, bây giờ…
Nghĩ đến đây cô càng ghét bố cô út, cô út cũng vậy, mềm lòng muốn chết.
Tay thò vào túi bên cạnh, từ không gian lấy ra một nắm khoai tây mini, lén nhét cho em.
Hải Yến thấy chị họ nhét đồ, lập tức nuốt nước bọt, dùng tay che lại nhét vào miệng.
“Em ăn chậm thôi, không ai giành đâu.” Ôn Nhiên vỗ lưng em nói.
“Chị, em lâu lắm rồi không được ăn ngon như vậy.” Em họ sụt sịt nói.
“Bố em vẫn còn làm anh hùng nghĩa hiệp à?” Ôn Nhiên hỏi.
“Không, bây giờ ổng muốn làm cũng không làm được, nhà em không còn bao nhiêu lương thực.” Em họ nói.
Ôn Nhiên không biết nói gì, đành im lặng.
Em họ ăn xong khoai tây, lại nói với Ôn Nhiên: “Chị, em đi trước, khi nào rảnh lại đến chơi với chị.”
Ôn Nhiên gật đầu, ra hiệu cho em lại gần, rồi nhét vào lòng em một gói khoai tây luộc, nhỏ giọng nói: “Về giấu kỹ, cùng em trai và mẹ em ăn, đừng để bố em biết.”
“Chị.” Em họ ôm khoai tây, mắt đẫm lệ.
“Thôi, đừng có làm bộ với chị, em giấu kỹ, rồi đi theo đội tuần tra về, biết chưa?” Ôn Nhiên nói.
“Ừm, biết rồi chị, vậy em về.” Em họ luyến tiếc rời đi.
