Chương 21: Kẻ hạ độc là ai
An ma ma nhanh chóng rời đi, Trương Tích Niên nhìn theo bóng bà khuất dạng, rồi sợ hãi đưa tay sờ lên bụng mình. Nếu không phải khứu giác và vị giác của nàng nhạy bén, thì chén sữa bò này e rằng đã vào bụng rồi.
Rốt cuộc là ai muốn hại nàng?
Vương phi? Liễu trắc phi? Hay là Lý Vũ Vy, Y Linh Tuyên? Hoặc là Trịnh thứ phi?
Trương Tích Niên nghĩ mãi mà không ra manh mối. Đồ ăn từ phòng bếp đưa tới trải qua quá nhiều bàn tay, căn bản không thể tra ra được.
“Chủ tử, nô tài đi lấy sữa bò, lúc đến nơi thì hộp cơm đã được đóng sẵn. Nô tài có mở ra xem, còn dùng ngân châm thử độc rồi mới mang về.” Nguyên Bảo quỳ dưới đất, vẻ mặt đầy hối hận.
Suýt chút nữa đã để chủ tử ăn phải thứ có độc. Vạn nhất tiểu hoàng tôn trong bụng có mệnh hệ gì, hắn thật đáng chết vạn lần cũng khó thoát tội.
Ngân châm thử độc không phải lúc nào cũng hiệu quả, có nhiều loại độc mà ngân châm không thể phát hiện ra.
“Ngươi đứng dậy đi, ta không trách ngươi. Chỉ muốn ngươi đi dò hỏi xem, ngoài ngươi ra, còn ai đã động vào chén sữa bò của ta.” Trương Tích Niên nói.
Kẻ hạ độc hại nàng đang ẩn trong bóng tối, Trương Tích Niên phải tìm ra rốt cuộc là ai đang hại mình.
Nguyên Bảo đi chưa được bao lâu thì An ma ma vội vã trở về, sắc mặt tái nhợt, trên trán đầy mồ hôi lạnh. Có thể thấy chén sữa bò kia có vấn đề lớn.
“Chủ tử, là bột trúc đào. Trong sữa bò đã bị bỏ bột trúc đào. Trúc đào có độc, nếu người có thể chất hơi yếu, uống vài lần sẽ thấy dấu hiệu động thai, thậm chí có thể sảy thai.”
Trương Tích Niên ôm bụng, rồi hỏi An ma ma: “Ma ma, vậy bây giờ chúng ta phải làm sao? Có nên báo chuyện này với Vương gia và Vương phi không?”
Thôi thì cứ làm to chuyện lên, bằng không cứ bị hại lén lút thế này, nàng sợ không phòng được hết.
An ma ma vỗ tay Trương Tích Niên: “Chủ tử yên tâm, nô tì vừa tìm đại phu, là thái y chuyên phụ trách sức khỏe của Vương gia. Biết có người hạ bột trúc đào cho chủ tử, nô tì đã lập tức báo với Vương gia rồi.”
Chuyện con nối dõi quá quan trọng, huống hồ An ma ma trước kia vốn là tâm phúc của Vương gia. Chuyện này liên quan đến hài tử của Vương gia, An ma ma đương nhiên phải nói.
Trương Tích Niên không trách An ma ma tự tiện, ngược lại còn thấy yên tâm phần nào, chờ xem Tĩnh Vương hành động.
Tĩnh Vương rất nhanh đã đến. Trương Tích Niên vừa nhìn thấy hắn, dưới tác động của hormone thai kỳ, miệng liền méo xệch, tủi thân bật khóc.
“Đừng sợ, bổn vương nhất định sẽ bắt được kẻ hạ độc sau lưng. Đừng sợ, hài tử không sao, bổn vương nhất định sẽ bảo vệ tốt cho hai mẹ con nàng.”
Tĩnh Vương thấy Trương Tích Niên dựa dẫm vào mình như vậy, lòng mềm nhũn, ôm nàng dỗ dành một hồi lâu.
Trương Tích Niên vừa mới ngừng khóc, bên ngoài Vương Phúc An đột nhiên gõ cửa gấp gáp: “Vương gia, không xong rồi, bên Trần thị thiếp xảy ra chuyện. Y thứ phi vừa rồi cũng thấy đau bụng, đặc biệt sai người mời Vương gia qua đó.”
Tĩnh Vương và Trương Tích Niên đều sững sờ. Trương Tích Niên nói: “Chẳng lẽ cả nồi sữa bò đó đều bị hạ độc sao? Trần tỷ tỷ và Y tỷ tỷ có phải cũng trúng độc trúc đào không? Còn Lý tỷ tỷ thì sao? Vương gia, người mau sai phủ y đến xem cho các tỷ tỷ đang mang thai đi.”
Bốn người phụ nữ mang thai, giờ đã có ba người xảy chuyện, có thể thấy sự việc nghiêm trọng đến mức nào.
Tĩnh Vương mặt mày âm trầm bước ra khỏi viện của Trương Tích Niên, bước chân khựng lại một chút, rồi đi về phía Lý Vũ Vy.
“Ta còn tưởng là nhằm vào ta, không ngờ lại là tấn công vô tội vạ. Chuyện lần này xem ra không chết vài người thì không thể kết thúc được.” Trương Tích Niên nhíu mày.
An ma ma đứng bên cạnh không nói gì, chỉ vẻ mặt đầy suy tư.
Lúc này, trong lòng chủ tớ hai người đều hiện lên một cái tên hung thủ – Vương phi.
Trương Tích Niên và An ma ma nhìn nhau, đều hiểu ý từ ánh mắt đối phương.
Trương Tích Niên lại lắc đầu: “Ta thấy không thể là Vương phi. Nếu thật là Vương phi, thì chuyện này làm quá lộ liễu. Hơn nữa, người được lợi nhiều nhất chưa chắc đã là hung thủ, có thể là kẻ khác muốn dẫn dắt kết quả theo hướng đó.”
An ma ma mỉm cười nhìn Trương Tích Niên. Vị chủ tử hiện tại của bà tuy thích lười biếng, không có tâm tư tranh sủng, nhưng lại là người nhìn sự việc rất rõ ràng.
“Vương phi không phải hạng tầm thường. Muốn kéo Vương phi xuống nước, cũng phải xem Vương phi có đồng ý hay không. Chúng ta không cần làm gì cả, chỉ cần ngồi xem kịch hay là được.”
Lý Vũ Vy gần đây kén ăn, nghén nặng, nên chén sữa bò chiều nay mang tới nàng không ăn, vì vậy tránh được một kiếp nạn.
Trần thị thiếp và Y Linh Tuyên thì ăn hết sạch chén sữa bò.
Bất quá thể chất Y Linh Tuyên tốt hơn một chút, tuy đã ăn, nhưng ngoài đau bụng ra thì không có phản ứng gì quá lớn.
Trần thị thiếp thì không được như vậy, vì thể chất yếu, lúc này đã thấy dấu hiệu động thai. May mà thai nhi vẫn còn giữ được.
Nhưng phải nằm trên giường dưỡng thai. Nếu không thấy khá hơn, e rằng đứa bé khó mà giữ được.
Bốn người phụ nữ mang thai ở hậu viện, đồ ăn đều bị hạ độc. Chuyện này khiến Tĩnh Vương nổi trận lôi đình, công khai khiển trách Vương phi quản lý gia đình không nghiêm.
Sau đó ra lệnh cho Vương phi trong vòng ba ngày phải bắt được kẻ hạ độc.
“Vương phi, lần này chúng ta gặp họa vô đơn chí. Không biết kẻ chết tiệt nào lại làm ra chuyện như vậy, còn muốn để Vương phi làm vật thế tội!”
Ngô ma ma nhìn Vương phi sắc mặt tái nhợt, nghiến răng nghiến lợi chửi rủa.
Vừa rồi Tĩnh Vương chẳng nể nang gì Vương phi, trước mặt đám nha hoàn và Đại quận chúa, quát mắng Vương phi một trận.
Đại quận chúa bị dọa khóc, lúc này mới được nhũ mẫu dỗ dành cho ngủ rồi bế xuống.
“Vương gia quở trách phải. Trong phủ xảy ra chuyện lớn như vậy, ta là chủ mẫu, đích xác có trách nhiệm. Ngô ma ma, ngươi tự mình đến phòng bếp, thẩm vấn cho kỹ. Ta muốn xem, kẻ hạ độc sau màn rốt cuộc là ai.”
Ánh mắt Vương phi lóe lên tia sáng tinh anh, không biết đang suy nghĩ điều gì.
Trong viện của Lý Vũ Vy, nàng đang nằm trên chiếc ghế xích đu dưới gốc cây, ngẩn ngơ nhìn những vì sao trên bầu trời.
“Chủ tử, đêm khuya sương xuống nặng, hay là chúng ta về phòng đi.” Phương Thảo khuyên nhủ.
Lý Vũ Vy lắc đầu, rồi đưa tay sờ lên chiếc bụng đã nhô lên của mình, trên mặt tràn đầy vẻ dịu dàng.
Phương Thảo thở dài, đi lấy một tấm chăn mỏng đắp cho Lý Vũ Vy, rồi ngồi xuống bên cạnh, cùng ngước nhìn những vì sao trên trời.
“Chủ tử, chuyện hôm nay người thấy thế nào? Người nghĩ kẻ hạ độc là ai?” Phương Thảo hỏi Lý Vũ Vy.
Lý Vũ Vy nói: “Bất kể kẻ hạ độc là ai, cuối cùng tra ra cũng sẽ là trắc phi.”
Vô luận là Vương phi hay Y Linh Tuyên, kẻ mà họ muốn lật đổ nhất chắc chắn là vị trắc phi có con trai, lại có gia thế vững chắc này.
Kiếp trước, chuyện này rơi xuống đầu Liễu trắc phi, khiến nàng ta trăm miệng không thể chối cãi. Kiếp này, không biết sẽ ra sao.
