Chương 50: Rơi xuống nước
Tĩnh Vương kéo Trương Tích Niên vào lòng mình ngồi xuống: “Bổn vương biết nàng nhát gan, không màng vinh hoa phú quý, chỉ muốn ở bên cạnh bổn vương, nhìn Trường An lớn lên, sống cuộc sống nhỏ của mình.
Nhưng trên đời này, không phải mọi chuyện đều thuận buồm xuôi gió như nàng mong muốn, mà sẽ có nhiều sóng gió.
Trường An quá xuất sắc, từ khi mới sinh ra đã thu hút ánh mắt của nhiều người. Dù nàng có giấu nó trong sân này, cũng không thể bảo vệ nó mãi được. Nó nhất định sẽ bay ra ngoài.
Nếu nàng cứ dậm chân tại chỗ, thì sau này Trường An phải làm sao? Bổn vương không thể lo liệu mọi việc chu toàn, cũng không thể quá thiên vị Trường An.
Đến cuối cùng, Trường An vẫn phải dựa vào nàng.”
Trương Tích Niên cúi đầu trầm ngâm. Tĩnh Vương nói rất có lý, là nàng sợ hãi, nghĩ nhiều quá nên rơi vào ngộ nhận.
Nàng đã là nữ nhân của Tĩnh Vương, dù có muốn tranh sủng hay không, mọi sóng gió trong hậu viện, nàng đều không thể tránh khỏi.
Trường An đã sinh ra, bản thân nó sẽ thu hút ánh nhìn của người khác. Nó đứng đó, không làm gì cả, ai cũng biết nó là con trai của Tĩnh Vương, là hoàng tôn, là dòng dõi hoàng tộc.
Tình cha con trong hoàng thất vốn không thể dựa vào, chuyện anh em tương tàn lại càng nhiều. Trường An chỉ có thể dựa vào mỗi mình nàng, người mẹ ruột này.
“Nàng đừng sợ, bổn vương đã hứa với nàng, sẽ bảo vệ nàng thật tốt, tự nhiên sẽ không nuốt lời. Nhưng nàng cũng phải học cách tự đứng vững.” Tĩnh Vương nói với Trương Tích Niên.
Xem ra chuyện sinh đứa thứ hai này, là không tránh khỏi rồi.
Trương Tích Niên nghĩ thông suốt đạo lý trong đó, lòng nhẹ nhõm hơn, rồi gật đầu: “Tạ Vương gia đã che chở cho mẹ con chúng thiếp. Vương gia nói đúng, thiếp không thể chỉ biết vùi đầu vào cuộc sống của mình.
Trường An lớn dần, ba năm nữa sẽ phải chuyển ra tiền viện. Sau sáu tuổi, còn phải vào cung học ở Thượng Thư Phòng.
Thiếp thật sự phải suy nghĩ kỹ rồi.”
Thấy Trương Tích Niên đã nghĩ thông, Tĩnh Vương cúi đầu hôn lên vành tai nàng: “Đã nghĩ thông rồi, vậy còn không hảo hảo cảm tạ bổn vương?
Nàng cảm tạ ta nhiều một chút, ta sẽ càng thương nàng và Trường An.”
Trương Tích Niên cũng thật lòng cảm kích Tĩnh Vương vì đã nghĩ cho mẹ con nàng như vậy, nên không khách sáo, vòng tay ôm lấy cổ Tĩnh Vương, dâng lên đôi môi đỏ.
Vốn dĩ lịch sinh hoạt của Trường An là sáng dậy ăn cơm, trưa ngủ một lát, chiều quậy phá nửa ngày, rồi nghỉ ngơi.
Từ khi Hoàng thượng ban cho nó sư phụ dạy võ, lịch sinh hoạt của Trường An hoàn toàn thay đổi. Sáng dậy tập một bài quyền trước, rồi mới ăn cơm.
Buổi trưa ngủ một lát, rồi tiếp tục tập quyền cước.
Tất nhiên, một đứa trẻ mới một tuổi, sư phụ tự nhiên sẽ không để nó chịu khổ, phần lớn thời gian đều dẫn nó đi chơi.
Nhưng dù vậy, các nữ nhân trong hậu viện vẫn ghen tị không thôi.
Mấy lần Trương Tích Niên đến thỉnh an Vương phi, lần nào Liễu trắc phi và Chu thứ phi cũng nói bóng nói gió châm chọc Trương Tích Niên.
Tượng đất còn có ba phần hỏa khí, huống chi Trương Tích Niên là người, lại là một người mẹ.
Chịu vài lần tức giận, Trương Tích Niên cuối cùng không nhịn được, đáp trả lại, làm Liễu trắc phi và Chu thứ phi giật mình không nhẹ.
“Liễu trắc phi, Chu thứ phi, Trường An tuy chỉ là một đứa trẻ, nhưng cũng được Hoàng thượng và nương nương coi trọng.
Sao trong miệng các ngươi, nó lại thành đứa trẻ nghịch ngợm? Chẳng lẽ các ngươi đang chất vấn Hoàng thượng và nương nương?”
Một cái mũ chụp xuống, Liễu trắc phi và Chu thứ phi lập tức im như hến. Phí lời, ai dám phản bác lời Hoàng thượng chứ.
Vương phi ánh mắt chớp động nhìn Trương Tích Niên, hơi nheo mắt. Từ lần sinh nở trước, Vương phi đã ghi nhớ Trương Tích Niên trong lòng.
Trước đây thấy Trương Tích Niên thật thà sợ việc, nên cũng không để ý đến nàng. Giờ thấy bộ dáng này của nàng, Vương phi bỗng nhiên cảnh giác trở lại.
Vương gia quá để tâm đến nàng, nếu nuông chiều nàng sinh ra chút tính khí và dã tâm, thì không thể giữ nàng lại được nữa.
Y Linh Tuyên và Lương trắc phi thì lại có cái nhìn khác về Trương Tích Niên.
Hai người này, Y Linh Tuyên tự cho mình là người xuyên việt, lại là mẹ của hoàng đế tương lai, nên có chút tự cao tự đại, khó chịu nhất với kiểu người thật thà như Trương Tích Niên, cứ để người ta bắt nạt.
Lương trắc phi là con gái nhà tướng, ai mạo phạm nàng, dù có thiệt thòi cũng phải trả lại.
Bọn họ vẫn luôn cho rằng Trương Tích Niên là người bù nhìn, mặc người đánh chửi. Thời gian này thấy nàng nhẫn nhịn như vậy, cũng đều có chút khinh thường.
Giờ thấy nàng tự đứng lên, lại thấy Trương Tích Niên cũng có chút tính khí.
Chỉ có Lý Vũ Vy là có chút hiểu Trương Tích Niên. Khi chỉ có một mình, chịu chút ấm ức cũng không sao, chủ yếu là không thể để con chịu ấm ức.
Đã làm mẹ, nhất định sẽ hướng về con mình. Trương Tích Niên nổi giận, nàng ta một chút cũng không cảm thấy bất ngờ.
Sau chuyện này, Liễu trắc phi và Chu thứ phi khi gặp lại Trương Tích Niên, vẫn vênh mặt hất hàm.
Nhưng lại không bao giờ mở miệng kiếm chuyện nữa.
Trương Tích Niên cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm. Nàng vẫn như thường lệ, nếu không cần thiết thì không ra khỏi cửa, nhưng không nhịn được Trường An không yên phận, cứ muốn chạy khắp sân chơi.
Trương Tích Niên cũng không ngăn nó ra ngoài, mỗi lần đều để sư phụ võ nghệ Hoàng thượng ban cho và tiểu thái giám lần trước Chiêu phi nương nương phái đến, cùng đi với Trường An.
Cho đến nay, cũng không thấy nữ nhân nào không có mắt đến gây chuyện, thời gian Trường An chạy loanh quanh trong sân càng ngày càng dài.
Ngày này, Trương Tích Niên đang ngồi trước bàn vẽ mẫu cho cửa hàng của mình, bỗng nhiên Ngọc Cầm hớt hải chạy vào.
“Chủ tử, không xong rồi. Tứ hoàng tôn và Nhị hoàng tôn rơi xuống nước. Lương trắc phi nhảy xuống cứu, ai ngờ nàng ấy lại có thai, lúc này đã thấy đỏ rồi.”
Trương Tích Niên nghe vậy, cây bút chì trên tay đâm thẳng vào tờ giấy: “Cái gì? Vậy Trường An bây giờ thế nào? Lương trắc phi có sao không?”
Không kịp nghĩ ngợi gì khác, Trương Tích Niên vội vàng để Ngọc Cầm dẫn mình ra ngoài.
Trường An mới có một tuổi, nhất định không thể xảy ra chuyện gì được. Trương Tích Niên càng nghĩ càng sốt ruột, không nhịn được vén váy chạy về phía ao sen.
Ao sen trong vương phủ cách Thanh Y viện không xa lắm, Trương Tích Niên đến còn nhanh hơn cả đại phu trong phủ.
Bên bờ ao sen, hiện trường hỗn loạn. Nhị hoàng tôn nằm trên mặt đất, mặt mày tái nhợt. Trương Tích Niên giật mình, may là ngực Nhị hoàng tôn vẫn còn phập phồng, chứng tỏ vẫn còn sống.
Trường An cũng ướt sũng, nhưng tinh thần thì không tệ. Mãi đến khi nhìn thấy Trương Tích Niên, nó mới nhếch miệng khóc, gọi một tiếng “Mẹ”.
Trương Tích Niên đau lòng không chịu nổi, vội vàng ôm Trường An vào lòng dỗ dành.
Lương trắc phi hơi nhíu mày ôm bụng, dựa vào người ma ma tâm phúc, vạt váy phía dưới dính một chút máu. Trương Tích Niên nhìn một cái, trong lòng hơi thả lỏng, máu chảy không nhiều, chắc là đứa bé không sao.
“Lương trắc phi, hay là đến Thanh Y viện trước đã. Tình trạng của tỷ thế này, không thích hợp đi lại nhiều.” Trương Tích Niên không vội hỏi chuyện gì đã xảy ra, mà trước tiên mời Lương trắc phi đến viện của mình.
