Chương 72: Gọi Thần Vương và Tĩnh Vương đến
Sáng sớm trời lạnh, thân thể Hằng Xương vốn yếu ớt. Mấy năm nay nhờ có Tô thứ phi quan tâm chăm sóc, điều dưỡng không ít, nhưng rốt cuộc vẫn còn yếu.
Trong giờ đọc sách buổi sáng, Hằng Xương ho khan mấy tiếng. Phu tử thấy thời gian cũng đã gần hết, bèn cho các hoàng tôn nghỉ giải lao một lát.
Phu tử vừa rời đi, Hằng Tề, hoàng tôn thứ tư của phủ Thần Vương, liền khinh thường nhìn Hằng Xương: “Ốm yếu như vậy, đọc sách cũng phải ho khan mấy tiếng. Thân thể không tốt thì cứ ở nhà đi, đừng ra ngoài nữa. Đúng là tự chuốc khổ vào thân, còn làm liên lụy đến chúng ta học hành không yên ổn.”
Sắc mặt Hằng Xương vốn đã hơi trắng, nghe Hằng Tề nói vậy, trên mặt lập tức hiện lên một tầng hồng, đó là vì tức giận.
Hằng Xương tuy thân thể không tốt, nhưng lại có thiên phú đọc sách, phu tử khen ngợi hắn không ít lần. Hằng Tề mới bị phu tử khiển trách gần đây, tự nhiên nhìn Hằng Xương không vừa mắt.
Hằng Huy nhíu mày, lên tiếng: “Hằng Tề đệ, cẩn trọng lời nói.”
Hằng Tề dù sao cũng là con vợ lẽ, Hằng Huy vừa lên tiếng, hắn chỉ hừ một tiếng rồi im bặt.
Vốn dĩ chuyện này coi như đã qua, ai ngờ trong giờ học tiếp theo, Hằng Tề vì mất tập trung nên lại bị phu tử khiển trách.
Hằng Xương không biểu cảm nhìn hắn một cái rồi dời ánh mắt đi. Chính cái nhìn đó khiến Hằng Tề lửa giận bốc lên. Đến trưa, khi phu tử tuyên bố tan học, Hằng Tề đứng dậy, đạp một cái vào bàn học của Hằng Xương.
“Vừa rồi ngươi cười nhạo ta!” Hằng Tề mặt đỏ bừng, tức giận chỉ vào Hằng Xương.
Hằng Xương nhướng mày: “Ta vì sao phải cười nhạo ngươi? Phu tử khiển trách ngươi đâu phải lần đầu, nếu muốn cười thì đã cười quen từ lâu rồi.”
Hằng Tề giận quá hóa thẹn, miệng mắng: “Ngươi nói cái gì?” Vừa nói vừa giơ nắm đấm lên định đánh.
Nắm đấm vung lên giữa không trung thì bị Trường An chặn lại. Trường An cười nói: “Nói thì nói, động tay động chân là không được.”
Hằng Huy trực tiếp đứng dậy, che Trường An và Hằng Xương ra sau lưng. Hằng Tiêu và Hằng Hiên cũng tự giác đứng sang, mấy anh em đứng thành một khối, nhìn chằm chằm Hằng Tề.
“Hằng Tề, nhị đệ ta thân thể không tốt, ho khan vài tiếng là chuyện thường. Ngươi ba lần bốn lượt lấy chuyện này ra nói, có phải không hay không? Hơn nữa, nhị đệ ta giờ học vừa rồi rất chăm chú, chúng ta ngồi gần như vậy còn không nghe thấy hắn cười, làm sao ngươi biết hắn cười nhạo ngươi?”
Ánh mắt Hằng Huy trầm xuống nhìn Hằng Tề. Hằng Huy năm nay đã mười một tuổi, chiều cao ngang với Hằng Tề, thêm tính cách ngày càng giống Tĩnh Vương. Giờ phút này sắc mặt trầm xuống, ánh mắt sắc bén nhìn Hằng Tề, khiến hắn có chút sợ hãi.
“Vừa rồi hắn tự mình thừa nhận, hắn cười nhạo ta.” Hằng Tề đương nhiên không chịu thua, gượng gạo nói một câu.
Hằng Hiên cười nói: “Chẳng lẽ nhị ca ta nói sai sao? Phu tử vốn dĩ ba lần bốn lượt khiển trách ngươi, chúng ta dù muốn cười nhạo ngươi, thì cũng đã cười quen từ lâu rồi.”
Lời này của Hằng Hiên chẳng khác nào đổ thêm dầu vào lửa, Hằng Tề lập tức nổi giận. Dù sao cũng là chuyện của hai phủ, bên Hằng Huy anh em đoàn kết. Hằng Tề bị dồn ép, anh em của hắn cũng không thể đứng nhìn, đều tụ tập lại đứng sau lưng Hằng Tề.
Hằng Hiên tính tình ngang ngược nhất, lại gan lớn, thấy Hằng Tề bọn họ vây lại, liền nói: “Sao? Nói không lại thì muốn dùng vũ lực à?”
Hằng Xương nhíu mày đứng dậy, vừa định nói thì Hằng Tiêu và Trường An một trái một phải kéo tay hắn, lắc đầu với hắn.
Trước đó còn có thể coi là chuyện xích mích nhỏ giữa anh em họ, nhưng bây giờ mâu thuẫn đã leo thang thành chuyện giữa phủ Thần Vương và phủ Tĩnh Vương. Bất luận thế nào, lúc này bọn họ tuyệt đối không thể tỏ ra yếu thế.
“Các ngươi thật quá đáng, hôm nay không dạy dỗ các ngươi một trận, ta nuốt không trôi cục tức này.” Hằng Tề hét lớn một tiếng, giơ chân đá tới.
Hằng Huy tuy võ công không bằng Trường An, nhưng cũng học được vài chiêu, một cái xoay người đã tránh được cú đá của Hằng Tề.
Trường An thế chỗ Hằng Huy, đối đầu với Hằng Tề, xoay người một cú đá, đá mạnh vào đùi Hằng Tề.
Vừa mở màn, hai bên lập tức lao vào đánh nhau. Hằng Tiêu rất biết nhìn tình thế, kéo nhị ca thân thể yếu ớt ra khỏi chiến trường, để hắn đứng sang một bên, còn mình thì xắn tay áo, lại xông lên.
Các hoàng tôn phủ khác phần lớn giữ thái độ đứng xem, đối với hai phe đại chiến, bọn họ đều đứng nhìn, thỉnh thoảng còn có vài người vỗ tay khen hay.
Phu tử nhận được tin vội vàng chạy về, cả lớp học đã loạn thành một nồi cháo. Phu tử tức giận không nhẹ, sắc mặt khó coi đi tìm Hoàng thượng cáo trạng.
Cuối cùng vẫn là Hoàng thượng đích thân đến, mới chấm dứt trận hỗn chiến này.
Phía phủ Tĩnh Vương, Hằng Xương không hề hấn gì, chỉ là hơi thở có chút không ổn định. Hắn tuy không thể xông lên đánh nhau, nhưng lại có thể quấy rối bên ngoài. Thỉnh thoảng nhặt cái nghiên mực, cái trấn giấy gì đó, thừa cơ ra vài chiêu ám hại.
Ngoài hắn ra, những người khác trên mặt trên người đều có chút thương tích.
Phía phủ Thần Vương thì có chút thảm không nỡ nhìn, dù sao đối thủ của bọn họ có một Trường An chiến lực bạo phát, mà Trường An lại hay lẫn vào đám lính túc vệ, học được không ít thứ từ bọn họ. Ra tay đều là những chiêu trò hạ lưu, cơ bản đều một đòn trúng chỗ hiểm. Hiện tại hoàng tôn phủ Thần Vương, có không ít kẻ nằm dưới đất ôm ngực kêu la thảm thiết.
Hoàng thượng nhìn lớp học bừa bộn, gân xanh trên trán giật giật: “Lâm Đức Lương! Đi gọi Thần Vương và Tĩnh Vương đến đây cho trẫm. Để bọn họ quản lý con trai của mình cho tốt, chúng nó định phá tan cả Thượng thư phòng hay sao!”
Lâm Đức Lương cúi người hành lễ, lập tức nhanh chân chạy đi, không dám ở lại dù chỉ một chút, sợ chậm một chút sẽ bị vạ lây.
Hai bên đánh nhau lúc này đều tỉnh táo lại, nhìn thấy Hoàng thượng đang giận dữ, mọi người chỉ cảm thấy mông mình đang âm ỉ đau. Xong đời rồi!
Khóe miệng Trường An bị rách một chút da, trên mặt không biết bị móng tay ai cào, chảy một chút máu, nhưng bản thân hắn lại không để bụng.
“Hoàng gia gia! Kẻ gây sự không phải chúng cháu! Là Hằng Tề ca ca ở phủ Thần Vương, hắn nói nhị ca cháu ốm yếu, thân thể không tốt thì đừng đi học nữa. Còn kiếm chuyện với nhị ca cháu, nói nhị ca cháu cười nhạo hắn, nhưng nhị ca cháu căn bản không thèm nhìn hắn!”
Trường An chẳng hề sợ khuôn mặt đen thui của Hoàng thượng, còn mạnh dạn tiến lại gần, quỳ xuống bên chân Hoàng thượng, ôm lấy đùi ông.
Nhìn vết thương trên mặt Trường An, Hoàng thượng có chút xót xa, nhưng không hề biểu hiện ra ngoài, mà chỉ nhìn Hằng Tề một cái.
Hằng Tề cứng đờ người, hắn tuy dám ngang ngược giữa đám hoàng tôn, nhưng lại sợ Hoàng thượng nhất. Bây giờ bị nhìn một cái như vậy, suýt nữa thì tè ra quần.
“Hoàng, hoàng gia gia, Hằng Tề không có, là Hằng Vũ nói bậy.”
“Sao lại không phải ngươi? Rõ ràng là ngươi, dám làm không dám nhận, đồ nhát gan!” Hằng Hiên mặt mũi bầm dập, đau đến mức khóe miệng co giật, vẻ mặt bất mãn nói.
Trường An hừ hừ hai tiếng: “Hoàng gia gia biết rõ nhất Trường An, Trường An chưa bao giờ nói dối. Nếu hoàng gia gia không tin, có thể hỏi các ca ca khác. Hỏi bọn họ xem, chuyện này có phải Hằng Tề ca ca gây sự trước không.”
