Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Mau Xuyên: Sau Khi Bị Hệ Thống Trói Định, Ta Trở Thành Bạch Nguyệt Quang > Chương 38

Chương 38

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 38: Mỹ Nhân Mù Lòa Lại Là Người Qua Đường (Hết)

 

Sáng sớm, những tia sáng yếu ớt len lỏi qua khe hở của tấm rèm chưa kéo kín.

 

Hàn Cảnh Thạc bị ánh sáng nhạt làm tỉnh giấc, xuống giường kéo rèm cho thật kín, rồi quay lại giường lấy điện thoại xem giờ. Định ngủ tiếp, nhưng thấy tin nhắn của anh trai gửi tối qua, lập tức tỉnh hẳn.

 

Trả lời tin nhắn xong, Hàn Cảnh Thạc xuống lầu nhìn qua hộp giữ nhiệt đựng bữa sáng.

 

Hàn Cảnh Thạc bước đến trước cửa phòng Thân Thục gõ cửa, “Thục Thục, dậy ăn sáng thôi.”

 

【Thục Thục, dậy đi, em ngủ nữa thì họ sẽ lo đấy.】

 

Thân Thục vẫn muốn ngủ tiếp, nhưng nghe fff nói thế, cô gắng gượng cơn buồn ngủ, đáp lại Hàn Cảnh Thạc, “Em ra ngay.”

 

Ăn sáng xong, Thân Thục lại bắt đầu buồn ngủ. Để không ngủ thiếp đi, cô dắt Tiểu Bác đi qua đi lại trong phòng.

 

Hàn Cảnh Thạc chống tay lên cằm, ngồi trên sofa nhìn Thân Thục dắt Tiểu Bác đi dạo.

 

Cửa lớn lại vang lên tiếng mở cửa. Nghe tiếng mở cửa, Hàn Cảnh Thạc trợn mắt.

 

Ngụy Hồng Bác xách một đống đồ bước vào, “Tiểu Cảnh, Thục Thục.”

 

“Hồng Bác ca, anh làm thế này mất vui đấy.” Giọng Hàn Cảnh Thạc không được tốt lắm.

 

Ngụy Hồng Bác hoàn toàn không để tâm lời Hàn Cảnh Thạc, bước đến bên Thân Thục, “Thục Thục, mấy hôm nay Tiểu Bác có ngoan không?”

 

Thân Thục gật đầu, giọng mềm mại, “Tiểu Bác lúc nào cũng ngoan ạ.”

 

“Vậy em có thích Tiểu Bác không?”

 

Nghe Ngụy Hồng Bác hỏi, Thân Thục lại gật đầu, “Rất thích ạ.”

 

“Vậy em có thích…” anh không?

 

Lời Ngụy Hồng Bác chưa dứt, đã nghe tiếng Hàn Cảnh Thạc, “Khụ khụ, Hồng Bác ca, đừng quá đáng.”

 

“Tiểu Cảnh, anh muốn thử một lần. Nếu em ấy không muốn, anh… sẽ không đến quấy rầy em ấy nữa.”

 

Hàn Cảnh Thạc nghe câu đó thì sững người, đáp một cách gượng gạo, “Được rồi.”

 

Thân Thục không hiểu ý họ, lặng lẽ đứng một bên vuốt lông Tiểu Bác, không lên tiếng quấy rầy.

 

“Thục Thục, anh có chuyện muốn nói với em, ra ban công nói chuyện được không?”

 

Tuy hơi thắc mắc, nhưng Thân Thục vẫn ngoan ngoãn gật đầu.

 

Ngụy Hồng Bác bước lên nắm tay cô kéo về phía ban công.

 

Khoảnh khắc bị nắm tay, tay Thân Thục theo bản năng rụt lại, “Xin lỗi, em không quen thân thiết với người khác.”

 

Thái độ của Thân Thục khiến Ngụy Hồng Bác hiểu ra điều gì đó, nhưng anh vẫn muốn thử.

 

Trên ban công.

 

Ngụy Hồng Bác cúi đầu nhìn cô gái trước mặt, giọng rất nghiêm túc, “Thục Thục, anh thích em.”

 

Cô gái như bị lời anh dọa sợ, đôi mắt đẹp vô hồn ánh lên nước, long lanh khôn tả.

 

“Ha ha, anh đùa đấy, không dọa em chứ?” Ngụy Hồng Bác nhận được câu trả lời, tự giễu cười một tiếng, không nỡ để cô gái khó xử, giả vờ như đang đùa.

 

Thân Thục nghe câu đó thì thở phào, giọng nói ngọt ngào nhưng đầy nghiêm túc, “Hồng Bác ca, lần sau đừng đùa kiểu đó nữa được không ạ…”

 

Ngụy Hồng Bác cảm thấy ngực như bị nhồi đầy bông, nghẹn đến khó thở, “Được rồi, anh chợt nhớ còn có việc, phải đi đây. Lần sau anh lại đến thăm Tiểu Bác.”

 

Nhìn Ngụy Hồng Bác thất vọng rời đi, Hàn Cảnh Thạc thở phào, nhưng lại thấy lòng mình hơi nghẹn.

 

Tối đến, sau khi Hàn Mặc Ngạn về, Hàn Cảnh Thạc kể lại chuyện hôm nay cho anh nghe…

 

Hàn Mặc Ngạn không đáp lại lời em, mà đi thẳng vào phòng mình.

 

Nửa đêm, Hàn Mặc Ngạn lặng lẽ đẩy cửa phòng Thân Thục, ngồi bên giường cô nhìn một hồi lâu, mới khẽ nói một câu, “Thục Thục, có thể cho anh cơ hội chăm sóc em không?”

 

Giọng rất nhẹ, nhẹ đến mức gió thổi qua là tan.

 

Không dám tỏ tình, cũng không muốn hỏi cô khi cô còn thức, anh không muốn Thục Thục phải phiền lòng vì mình.

 

Sau khi Hàn Mặc Ngạn rời đi, fff nhìn Thân Thục đang ngủ say trên giường, lại nghĩ đến người đàn ông vừa rồi, trong mắt đầy phức tạp.

 

Những ngày tiếp theo, thái độ của Hàn Mặc Ngạn với Thân Thục vẫn như thường, như thể cảnh tượng đêm đó fff thấy chỉ là ảo giác.

 

Đại học thành phố C.

 

Tiếng chuông tan học vang lên, Hàn Mặc Ngạn thu dọn tài liệu trên bục giảng chuẩn bị về văn phòng.

 

Điền Như Manh đi theo sau gọi anh một tiếng, “Thầy Hàn.”

 

Hàn Mặc Ngạn ngạc nhiên quay lại, nhìn cô gái nhỏ xa lạ trước mặt, giọng ấm áp, “Em học sinh này, có việc gì không?”

 

Không dám nhìn thẳng vào người đàn ông nho nhã ôn hòa trước mặt, Điền Như Manh đỏ mặt cúi đầu, “Em, em muốn cảm ơn thầy. Lần trước em suýt ngã, là thầy đã kéo em lại.”

 

“Không có gì. Nếu không còn việc gì khác, thầy đi trước.”

 

Thấy người đàn ông sắp đi, Điền Như Manh lấy hết can đảm bước lên, “Thầy Hàn, em muốn hỏi, thầy có người mình thích chưa ạ? Em thế nào?”

 

Câu nói của cô gái khiến Hàn Mặc Ngạn sững lại, rồi nhanh chóng lấy lại tinh thần, “Xin lỗi, thầy có người mình thích rồi.”

 

Nhìn bóng lưng Hàn Mặc Ngạn rời đi, Điền Như Manh ủ rũ cúi đầu.

 

Nhà họ Hàn.

 

Hàn Trọng Lâm cẩn thận dìu Dương Hân Thái vào phòng.

 

“Thục Thục, mẹ về rồi.” Nghe tiếng Dương Hân Thái, Thân Thục chống gậy dẫn đường đi về phía phát ra âm thanh.

 

Dương Hân Thái buông tay Hàn Trọng Lâm, cũng bước tới đón, nhẹ nhàng ôm lấy cô, “Thục Thục, mẹ nhớ con quá.”

 

“Mẹ ơi, cẩn thận em bé trong bụng.” Bị ôm, Thân Thục không dám động đậy, sợ chạm vào đứa bé trong bụng Dương Hân Thái.

 

Thấy dáng vẻ thận trọng của Thân Thục, Dương Hân Thái bật cười, cầm tay cô đặt lên bụng mình, “Đứa nhỏ trong này khỏe lắm, con sờ thử xem.”

 

Thân Thục nhẹ nhàng sờ qua lớp da bụng, rồi nhanh chóng bỏ tay xuống.

 

Thời gian thấm thoát thoi đưa, chớp mắt đã đến ngày dự sinh của Dương Hân Thái.

 

Khoảng thời gian này, Thân Thục càng ngày càng buồn ngủ. Để gia đình khỏi lo lắng, mỗi lần cô đều nhờ fff giám sát, không cho mình ngủ.

 

“fff, trong cửa hàng hệ thống của cậu có thuốc nào giúp mẹ tròn con vuông không? Tớ có thể xài tạm được không?” Thân Thục sợ Dương Hân Thái sinh con ở tuổi này sẽ gặp nguy hiểm.

 

fff nhìn điểm tích lũy của mình, trực tiếp dùng 500 điểm đổi một viên Bình An Mẫu Tử trong cửa hàng.

 

【Thục Thục không cần xài tạm đâu! Tớ vừa hay có một viên Bình An Mẫu Tử nè.】

 

“fff cậu giỏi quá!”

 

【Tớ để thuốc vào túi áo của cậu rồi, lát nữa cậu đưa cho mẹ cậu uống đi. Uống xong là mẹ tròn con vuông đó~】

 

Thân Thục cho tay vào túi, mò mẫm tìm viên thuốc.

 

“Mẹ ơi, mẹ ăn đi ạ.” Dương Hân Thái nhìn viên kẹo Thân Thục đưa, không do dự há miệng, “A.”

 

Thuốc vào bụng, Dương Hân Thái cảm thấy một dòng ấm áp dâng lên ở bụng dưới, rất dễ chịu. Bà dịu dàng xoa đầu Thân Thục, “Kẹo ngon lắm, cảm ơn Thục Thục nhé.”

 

Thân Thục mỉm cười ngượng ngùng, thẹn thùng nói, “Mẹ thích là được ạ~”

 

“A” Dương Hân Thái cảm thấy nước ối như vỡ ra, khẽ kêu lên.

 

Hàn Trọng Lâm vội vàng chạy tới, bế bà lên đưa vào bệnh viện…

 

Hàn Mặc Ngạn sợ Thân Thục lo lắng, nên luôn ở bên an ủi cô.

 

Tám tiếng trôi qua, đứa bé đã chào đời, là một bé gái. Hàn Trọng Lâm vội gọi điện báo tin cho Hàn Mặc Ngạn.

 

Khoảnh khắc đứa bé chào đời, fff đã thấy dòng chữ nhiệm vụ hoàn thành trên màn hình.

 

【Thục Thục, nhiệm vụ xong rồi, chúng ta thoát bây giờ?】

 

Thân Thục cảm nhận hơi ấm từ người bên cạnh truyền sang, do dự một lúc, “Có thể ở lại một thời gian không? Em muốn đợi thêm, muốn nhìn em bé một chút.”

 

fff im lặng một lúc.

 

【Tớ có thể xin ở lại ba tháng. Di chứng của nguyên chủ thế giới này đã phát tác một thời gian rồi, chậm nhất ba tháng, cơ thể này sẽ thành trạng thái thực vật.】

 

“fff, cảm ơn cậu nhé. Ba tháng là đủ rồi!”

 

Sau khi em bé chào đời, Thân Thục càng ngày càng buồn ngủ. Hàn Mặc Ngạn đưa cô đi kiểm tra ở nhiều bệnh viện lớn, nhưng không tìm ra vấn đề gì.

 

Ba tháng sau, Hàn Mặc Ngạn nhìn Thân Thục trên giường bệnh như đang ngủ, nắm chặt tay cô, cúi xuống nhẹ nhàng hôn lên môi cô.

 

Nước mắt lăn dài từ khóe mắt, giọng nói ấm áp pha chút nghẹn ngào, “Anh đã nói muốn chăm sóc em. Đã em không trả lời, vậy anh coi như em đồng ý rồi… Anh sẽ chăm sóc em cả đời.”

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Đề Xuất Cho Bạn