Chương 82: Vai phụ trong truyện cổ tích bị ma cải biên (4)
fff im lặng một hồi, ánh mắt này nó quen mà, chẳng phải là cảnh sói thấy thịt, mắt xanh lè trong truyền thuyết sao?
Mấy tên biến thái ở mấy thế giới trước cũng nhìn Thục Thục bằng ánh mắt như vậy, chỉ có điều ánh mắt của họ kín đáo hơn thôi.
【Đừng để ý đến cô ta, có lẽ cô ta ngã hỏng đầu rồi.】
Thân Thục sợ công chúa biến thành ngốc, do dự một lát rồi tiếp tục mở miệng, “Vậy bây giờ tôi đưa cô ấy về? Nhưng tôi không biết đây là đâu…”
【Không cần đưa cô ta về, các cô cứ đợi ở đây một lát, tôi cảm thấy không bao lâu nữa sẽ có người đến tìm cô ta.】
fff vừa dứt lời, một đám kỵ sĩ cao lớn từ xa vây lại, đưa các cô về hoàng cung.
Sau khi về hoàng cung, không biết công chúa đã nói gì với nữ vương, mà nữ vương lại thăng Thân Thục lên làm cao cấp kỵ sĩ.
Theo lý, chỉ có con nhà quý tộc mới có thể làm cao cấp kỵ sĩ, còn trẻ con nhà bình dân như Thân Thục chỉ có thể làm thấp cấp kỵ sĩ.
Sau khi thăng lên cao cấp kỵ sĩ, Thân Thục trở thành kỵ sĩ thân cận của công chúa, ngoại trừ thời gian ngủ, công chúa cơ bản đều dính lấy cô.
Đáy biển
Dưới đáy biển có một tòa cung điện rất lớn và đẹp, tường cung xây bằng san hô, cửa sổ cao khảm hổ phách, mái lợp bằng vỏ sò, trong những vỏ sò đều có ngọc trai lấp lánh, theo làn nước chúng tự động đóng mở, trông rất đẹp mắt.
Tiểu Nhân Ngư buồn bực trở về cung điện của mình, các anh của cậu thấy cậu không vui, liếc nhìn nhau rồi vây lại.
Họ hỏi thăm lần đầu cậu lên mặt biển đã phát hiện ra điều gì, tại sao lại không vui?
Nhưng Tiểu Nhân Ngư không nói một lời.
Trong những ngày tiếp theo, ngày nào Tiểu Nhân Ngư cũng bơi lên mặt biển, đến chỗ trước đây cậu đã đưa Thân Thục lên bờ.
Cậu ngày ngày chờ từ sáng đến tối, nhưng vẫn không gặp lại người trong lòng.
Lại qua hai ngày, Tiểu Nhân Ngư cuối cùng không chịu nổi nữa, cậu tâm sự với tam ca của mình.
Tam Vương Tử trầm ngâm gật đầu, đem chuyện này nói với mấy người anh em còn lại.
Thật trùng hợp, Nhị Vương Tử trước đây từng gặp vị công chúa đó, cũng biết nước của cô ta ở đâu.
Kỵ sĩ là người bên cạnh công chúa, tìm được công chúa thì cũng coi như tìm được kỵ sĩ.
Tiểu Nhân Ngư biết chuyện này, liền đến lãnh địa của Nhị Vương Tử.
Tiểu Nhân Ngư dùng ánh mắt mong chờ nhìn Nhị Vương Tử, “Nhị ca, anh có thể dẫn em đi tìm cô ấy không?”
Nhị Vương Tử gật đầu, gọi mấy người anh em khác, “Đi thôi, anh dẫn em đi tìm cô ấy.”
Họ tay trong tay cùng bơi lên mặt biển, cùng bơi đến nơi có cung điện của công chúa.
Cung điện của công chúa vô cùng xa hoa hùng vĩ, xung quanh cung điện có rất nhiều cột trụ vàng, bên trong treo rèm và thảm lụa đắt tiền, trên tường trang trí những bức tranh lớn, khiến người ta thích thú.
Gần cung điện là biển cả, trên mặt biển có một con tàu lớn hùng tráng, các nhân ngư nổi lơ lửng quanh con tàu nhìn về phía cung điện.
Tam Vương Tử thấy Tiểu Nhân Ngư cứ nhìn vào trong cung điện, có chút tò mò rốt cuộc người mà em út của mình thích là thần thánh phương nào.
“Tiểu Lục, em thấy tên kỵ sĩ đó chưa? Cô ấy có đẹp trai không?”
Mấy người anh khác cũng vây lại, “Đúng đúng, cô ấy có đẹp trai không?”
Tiểu Nhân Ngư mặt đỏ ửng, không chịu nói.
Cùng lúc đó, trong cung điện
Công chúa chống cằm, ngây ngốc nhìn Thân Thục, “Thân, ta bảo mẫu hậu lại đóng cho ta một con tàu lớn, ngày mai ta dẫn nàng đi chơi!”
Nghe công chúa nói, Thân Thục chợt nhớ lại vụ tai nạn trên biển mấy hôm trước, thần sắc có chút không tự nhiên, “Vâng.”
Được Thân Thục trả lời, công chúa cười híp mắt, muốn nắm tay cô đi ra ngoài cung điện, “Vậy bây giờ ta dẫn nàng đi xem tàu lớn của ta!”
Khoảnh khắc công chúa đưa tay ra, Thân Thục theo bản năng đưa tay ra sau lưng.
Thấy Thân Thục đưa tay ra sau lưng, công chúa sững sờ, nhưng không giận.
“Công chúa điện hạ, thần đi sau người là được.”
Nghe giọng Thân Thục, công chúa gật đầu, đi về phía cửa.
Thân Thục theo cô đi về phía con tàu lớn ngoài cung điện.
Trên mặt biển, các vương tử nhân ngư lại đợi một lúc, đang lúc họ nghĩ hôm nay không gặp được Thân Thục, chuẩn bị rời đi thì Tiểu Nhân Ngư chợt kêu khẽ, “Là cô ấy!”
Nghe Tiểu Nhân Ngư nói, các anh của cậu nhìn theo hướng cậu nhìn.
Đẹp… đẹp quá…
Tất cả các vương tử nhân ngư đều ngây người nhìn Thân Thục, mọi người đã hoàn toàn quên mất cô là người trong lòng của Tiểu Nhân Ngư.
“Cô ấy trông giống một người đàn ông, không, cô ấy còn đẹp hơn đàn ông!”
“Cô ấy đẹp quá, còn rực rỡ hơn cả ngọc trai mẫu hậu cất giấu!”
“Hình như ta yêu cô ấy từ cái nhìn đầu tiên rồi, ta muốn gả cho cô ấy!”
“Bọn ta cũng vậy!”
Tiểu Nhân Ngư nghe các anh nói, tức đến phát khóc, “Không được! Là em quen cô ấy trước! Chỉ có em mới được gả cho cô ấy!”
Tam Vương Tử: “Tiểu Lục, em phải biết chia sẻ.”
Đại Vương Tử: “Tiểu Lục, con người và nhân ngư chúng ta không giống nhau, giống cái của con người đều thay lòng đổi dạ, em chia sẻ với người ngoài, chi bằng để lợi cho người nhà.”
Tứ Vương Tử: “Ừ ừ, Tiểu Lục, bọn anh cũng vì tốt cho em!”
Mấy người anh khác cũng cùng ý nghĩ, Tiểu Nhân Ngư trực tiếp bị chọc tức khóc, nước mắt rơi xuống biến thành ngọc trai.
Các vương tử nhân ngư nổi trên mặt biển thấy Thân Thục và công chúa đi tới, vội nhắc nhở Tiểu Nhân Ngư, “Tiểu Lục đừng khóc nữa, các cô ấy đến kìa!”
Nghe các anh nói Thân Thục đến, Tiểu Nhân Ngư vội ngừng khóc.
Có lẽ bị ảnh hưởng bởi lời các anh vừa nói, Tiểu Nhân Ngư sợ Thân Thục sẽ để mắt tới các anh mình, nên theo bản năng kéo các anh lặn xuống biển.
