Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Sống sót ngày tận thế – Thức tỉnh song năng lực niệm lực và không gian > Chương 9

Chương 9

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 9 có bản audio.

Chương 9: Tổ Sinh Quái - Tổ Kiến Hút Máu

 

Rời khỏi Đoàn xe Cuồng Phong, Lâm Xuyên lái xe về phía bắc suốt năm ngày.

 

Năm ngày này anh gần như không dừng lại. Ma Trư Chiến Xa đốt Điểm dị thường như nhiên liệu, mỗi trăm cây số tiêu hao mười điểm, nhưng lượng Điểm dị thường dự trữ của anh vẫn khá dồi dào, dọc đường săn giết Dị thường cấp một cũng có thể bù lại. Đến ngày thứ năm lên phía bắc, anh đến một huyện thành.

 

Nói là huyện thành, thực ra chỉ là một vùng phế tích. Những tòa nhà thấp nghiêng ngả, đường phố đầy vết nứt và ổ gà, biển hiệu cửa hàng bên đường rơi mất một nửa, lộ ra khung sắt gỉ sét. Dưới ánh sáng đỏ của Huyết Nguyệt, cả tòa thành như một nấm mồ.

 

Lâm Xuyên đỗ Ma Trư Chiến Xa trước cửa một tiệm kim khí, tắt máy xuống xe. Thăm dò tinh thần quét một vòng, Dị thường cấp một ở ngoại vi huyện thành không nhiều, lác đác hơn mười con. Anh tiện tay giải quyết vài con Kẻ Du Đãng cản đường, thu lõi và độ thuần thục, rồi tiếp tục đi sâu vào trong thành.

 

Anh không phải rảnh rỗi đến mức đi dạo huyện thành. Vật tư trong Không gian lưu trữ vẫn còn đủ, nhưng nước uống tiêu hao nhanh, thuốc men cũng cần bổ sung. Loại huyện thành nhỏ này khi ngày tận thế bùng nổ hẳn không trở thành chiến trường chính, may ra vẫn còn sót lại thứ gì đó.

 

Lục soát tiệm kim khí một lượt, anh tìm được mấy cái búa, cờ lê, tua vít, cùng một ít dây điện và băng keo. Anh nhặt hết vào. Không gian lưu trữ một trăm mét khối đủ rộng, thứ gì cũng nhét vừa.

 

Ra khỏi tiệm kim khí, đi tiếp hai con phố là một siêu thị nhỏ. Cửa kính đã vỡ, giá hàng đổ ngổn ngang, trên sàn vương vãi đồ ăn quá hạn và vỏ bao bì rỗng. Lâm Xuyên lục trong kho tìm được hai thùng nước khoáng và nửa thùng xúc xích, hạn sử dụng vẫn còn vài tháng.

 

Thu dọn đồ đạc xong, anh tiếp tục đi về phía trung tâm huyện thành.

 

Thăm dò tinh thần luôn bật. Đi khoảng mười phút, rìa phạm vi thăm dò bỗng bắt được một vùng dao động năng lượng dày đặc.

 

Lâm Xuyên dừng bước.

 

Anh tập trung tinh thần lực cảm nhận kỹ. Phía trước khoảng bốn trăm mét, dưới quảng trường trung tâm huyện thành, có một lượng lớn khí tức Dị thường tụ tập. Không phải vài con, vài chục con, mà là hơn trăm con, thậm chí nhiều hơn. Những dao động năng lượng đó dày đặc như ong trong tổ, chồng chất lên nhau, chen chúc.

 

Tim anh đập nhanh hơn một chút.

 

Cẩn thận tiến lại gần, vòng qua một tòa nhà dân cư sập một nửa, nhìn ra ngoài từ cửa sổ tầng hai.

 

Mặt đất quảng trường nứt ra một cái hố lớn, đường kính năm sáu mét. Xung quanh hố chất đống đất mềm và bê tông vụn, trông như được đào từ dưới lòng đất lên. Không ngừng có những con kiến đen từ trong hố ra vào, mỗi con dài bằng cánh tay người lớn, toàn thân đen tuyền, lớp giáp bóng loáng, hai cái râu trên đầu không ngừng ve vẩy.

 

Kiến hút máu.

 

Lâm Xuyên từng nghe người ta nhắc đến khi còn ở trong đoàn xe. Kiến hút máu cấp một, sức chiến đấu đơn lẻ không bằng Kẻ Du Đãng, nhưng chúng không bao giờ hành động đơn độc. Hễ xuất hiện là hàng chục hàng trăm con, tràn lên như vũ bão, có thể gặm người thành bộ xương trắng trong vài phút.

 

Phần lớn kiến ra vào hố là kiến thợ bình thường, cấp một, nhưng cũng có những con kiến lính to lớn hơn, thân dài gần một mét, hàm trên phát triển như hai lưỡi liềm - những con đó là cấp hai.

 

Sâu hơn trong tổ kiến, còn có một luồng khí tức mạnh mẽ hơn, lúc ẩn lúc hiện. Thăm dò tinh thần chỉ cảm nhận được sự tồn tại của nó, nhưng không thể xuyên qua lớp đất dưới lòng đất để nhìn rõ đó là gì.

 

Đoán được - Kiến chúa. Ít nhất là đỉnh phong cấp hai, có thể là cấp ba.

 

Lâm Xuyên thu hồi ánh mắt, lùi ra khỏi cửa sổ. Phản ứng đầu tiên là đi đường vòng, đừng chọc vào tổ ong vò vẽ này. Nhưng đi được hai bước lại dừng, bắt đầu tính toán trong đầu.

 

Anh mở bảng điều khiển xem.

 

【Ký chủ: Lâm Xuyên】

 

【Trình Tự: Niệm Lực (1240/10000)】

 

【Trình Tự: Không Gian (1150/10000)】

 

【Cấp bậc: cấp hai】

 

【Điểm dị thường: 2090】

 

Năm ngày lên phía bắc, dọc đường săn giết khoảng một trăm hai mươi con Dị thường cấp một và bảy tám con cấp hai, độ thuần thục mỗi loại tăng hơn một trăm, Điểm dị thường gom được hơn hai nghìn. Tiến độ này nói nhanh không nhanh, nói chậm không chậm, muốn lên cấp ba thì xa vời.

 

Nhưng tổ kiến này khác. Mấy trăm con cấp một cộng thêm mấy chục con cấp hai, nếu săn giết được phần lớn, độ thuần thục có thể tăng vọt một mảng lớn. Hơn nữa kiến thợ hút máu thường đi lạc đàn, dễ giết hơn Kẻ Du Đãng nhiều.

 

Rủi ro và lợi ích tỉ lệ thuận. Mấu chốt là khống chế nhịp độ, không được kinh động Kiến chúa quá sớm.

 

Lâm Xuyên hạ quyết tâm.

 

Anh tìm một tòa nhà dân cư sáu tầng gần quảng trường, leo lên tầng thượng, dọn dẹp một căn phòng hướng ra quảng trường làm căn cứ tạm thời. Từ cửa sổ có thể nhìn rõ hang kiến, khoảng cách chừng ba trăm mét, Dịch chuyển tức thời không với tới, nhưng Thăm dò tinh thần vừa đủ bao phủ toàn bộ quảng trường.

 

Kế hoạch săn giết rất đơn giản - không đánh chính diện, không đánh đàn. Dựa vào Thăm dò tinh thần khóa chặt những con kiến hút máu đi lạc, dùng Niệm Lực điều khiển Ma Trư Đoản Kiếm tấn công từ xa, giết xong lập tức thu kiếm, tuyệt đối không luyến tiếc.

 

Chiều hôm đó, Lâm Xuyên bắt đầu đợt săn giết đầu tiên.

 

Một con kiến thợ bò ra khỏi hang, hướng về một gốc cây khô phía đông quảng trường. Nó rời khỏi hang khoảng năm mươi mét thì tách khỏi đàn.

 

Lâm Xuyên đứng sau cửa sổ tầng sáu, khẽ động tâm niệm.

 

Một thanh Ma Trư Đoản Kiếm từ Không gian lưu trữ bay ra không một tiếng động, sát mặt đất bay thấp. Hoa văn mạng nhện trên thân kiếm dưới ánh Huyết Nguyệt gần như không nhìn rõ, cộng với tốc độ cực nhanh, kiến hút máu hoàn toàn không phát giác.

 

Mười mét. Năm mét. Một mét.

 

Đoản kiếm đột nhiên tăng tốc, xuyên thẳng từ bên hông vào đầu con kiến thợ. Chất lỏng màu xanh đậm phun ra, con kiến hút máu giãy giụa hai cái rồi bất động, thi thể từ từ tan biến, để lại một lõi màu xám.

 

Dùng Niệm Lực cuốn lõi về, thu vào Không gian lưu trữ.

 

【Giết Dị thường cấp một Kiến hút máu, nhận được 10 Điểm dị thường】

 

【Niệm Lực Trình Tự độ thuần thục +1】

 

【Không Gian Trình Tự độ thuần thục +1】

 

“Được.”

 

Những ngày tiếp theo, anh như đánh du kích, từ sáng săn đến tối.

 

Tập tính của kiến hút máu nhanh chóng bị anh nắm rõ - khi Huyết Nguyệt sáng hơn, kiến thợ hoạt động nhiều, phụ trách ra ngoài kiếm ăn và mở rộng tổ; kiến lính chủ yếu canh gác gần cửa hang, rất ít khi rời đi. Đến khi Huyết Nguyệt tối đi, phần lớn kiến rút vào trong hang, chỉ còn một số lính gác bên ngoài tuần tra.

 

Lâm Xuyên chuyên chọn ban ngày ra tay. Kiến thợ ra khỏi hang thường tản ra khắp quảng trường tìm vật liệu xây dựng hoặc thức ăn thừa, tạo cơ hội để tiêu diệt từng con.

 

Ngày đầu, giết ba mươi con kiến thợ cấp một, một con kiến lính cấp hai.

 

Ngày thứ hai, giết bốn mươi con cấp một, hai con cấp hai.

 

Ngày thứ ba, anh liều hơn một chút, bắt đầu ra tay với lũ kiến lính gần cửa hang. Đầu tiên dùng Xung kích tinh thần làm choáng, sau đó dùng hai thanh đoản kiếm đồng thời tấn công đầu và bụng, trước khi những con kiến khác kịp phản ứng thì thu kiếm. Chiêu này khá mạo hiểm, nhưng hiệu quả tốt, hiệu suất giết kiến lính tăng lên đáng kể.

 

Năm ngày liên tiếp, ngoài ăn cơm ngủ nghỉ, Lâm Xuyên chỉ săn giết. Tám thanh Ma Trư Đoản Kiếm thay phiên nhau lên trận, Niệm Lực điều khiển càng ngày càng thuần thục, có lúc còn có thể đồng thời khống chế bốn thanh kiếm tấn công bốn mục tiêu khác nhau.

 

Chiều ngày thứ năm, anh thu công quay về tầng thượng, kiểm kê chiến quả.

 

Năm ngày, tổng cộng giết hai trăm hai mươi con kiến hút máu cấp một, mười tám con cấp hai. Tổng Điểm dị thường thu nhập: 220×10 + 18×100 = 4000 điểm. Cộng với hai nghìn không trăm chín mươi trước đó, Điểm dị thường đã lên đến sáu nghìn không trăm chín mươi.

 

Độ thuần thục tăng trưởng càng trực quan hơn.

 

Mở bảng điều khiển.

 

【Trình Tự: Niệm Lực (1240 + 220×1 + 18×5 = 1240 + 220 + 90 = 1550/10000)】

 

【Trình Tự: Không Gian (1150 + 220 + 90 = 1460/10000)】

 

【Điểm dị thường: 6090】

 

Năm ngày, độ thuần thục mỗi loại tăng hơn ba trăm điểm. Dù vẫn còn xa mốc một vạn, nhưng nhanh hơn nhiều so với việc săn giết rải rác trên đường. Theo tốc độ này, chỉ cần ở đây thêm hơn một tháng, anh có thể cày đầy độ thuần thục, sau đó dùng Điểm dị thường để thăng cấp ba.

 

Lâm Xuyên ngồi bên bậu cửa sổ, gặm một cây xúc xích, tính toán trong đầu. Tổ kiến này ít nhất vẫn còn hai phần ba số lượng, Kiến chúa chưa lộ diện, số kiến thường đủ để anh cày rất lâu. Chỉ cần không kinh động Kiến chúa, đây chính là một điểm cày cấp hoàn hảo.

 

“Cày thêm vài ngày nữa.” Anh uống một ngụm nước, nằm xuống ngủ.

 

Ngày thứ sáu, vận may đến hồi kết.

 

Buổi chiều, anh nhắm vào một con kiến lính đang tuần tra gần cửa hang. Con kiến lính này to hơn bình thường một vòng, gần đạt đỉnh phong cấp hai, giết nó ít nhất cũng được năm điểm độ thuần thục và sáu bảy mươi Điểm dị thường.

 

Chiêu cũ - Xung kích tinh thần nhắm chuẩn, đoản kiếm sẵn sàng.

 

Nhưng râu của con kiến lính đó đột nhiên run lên một cái, như cảm nhận được nguy hiểm từ trước. Nó không giống những con kiến khác đứng đờ ra, mà nhanh chóng nghiêng người, né khỏi phạm vi hình nón của Xung kích tinh thần.

 

Hai thanh đoản kiếm lao theo, chỉ trúng chân sau và bụng bên hông, không gây sát thương chí mạng.

 

Con kiến lính phát ra một tiếng rít chói tai, râu điên cuồng rung động.

 

Tín hiệu truyền về hang kiến.

 

Giây tiếp theo, cả cái hang sôi sục.

 

Kiến hút máu đen kịt từ trong hang tràn ra, không phải vài chục con mà là mấy trăm con, như thủy triều đen phủ kín cả quảng trường. Kiến thợ, kiến lính chen chúc nhau, râu điên cuồng ve vẩy, không khí tràn ngập mùi pheromone nồng nặc, xộc thẳng vào mũi.

 

Sắc mặt Lâm Xuyên thay đổi.

 

Anh không sợ lũ kiến này. Với thực lực hiện tại, cộng thêm Xung kích tinh thần và Phong tỏa không gian, vừa đánh vừa chạy có thể tiêu diệt dần. Nhưng vấn đề là số kiến tràn ra từ trong hang nhiều hơn hẳn trước, như cả cái tổ đều được huy động.

 

Phiền phức hơn là, Thăm dò tinh thần bắt được luồng khí tức lúc ẩn lúc hiện ở sâu trong hang đang nhanh chóng dâng lên.

 

Mặt đất rung chuyển ngày càng rõ rệt.

 

Lũ kiến hút máu trên quảng trường đột nhiên im lặng. Chúng không còn hoảng loạn chạy loạn xạ, mà xếp hàng ngay ngắn hai bên cửa hang, cụp râu xuống, như đang nghênh đón thứ gì đó.

 

Rồi, nó đến.

 

Từ cửa hang thò ra hai cái râu khổng lồ, mỗi cái to bằng cánh tay người, đen bóng. Tiếp theo là một cái đầu to lớn, to gấp ba đầu kiến lính, hàm trên như hai lưỡi đao cong, trên lưỡi đao chảy chất nhầy màu xanh đậm.

 

Thân mình từ trong hang chui ra, cái bụng to lớn lê phía sau, gần bằng một chiếc ô tô con. Lớp giáp không phải màu đen thuần, mà là màu đỏ sẫm, như đã bị máu ngâm vô số lần.

 

Kiến chúa hút máu cấp ba.

 

Lâm Xuyên đứng sau cửa sổ tầng sáu, bất động.

 

Luồng khí tức đó như một ngọn núi đè tới, áp lực còn mạnh hơn cả khi đối mặt với Oán Linh Oa Oa cấp ba trước đây. Thăm dò tinh thần trước luồng khí tức đó như bị bóp méo, căn bản không nhìn rõ hình dạng cụ thể của Kiến chúa, chỉ cảm nhận được một hình dáng to lớn, đen tối, đầy sát ý.

 

Râu Kiến chúa chậm rãi quét qua quảng trường, rồi đột nhiên xoay mạnh, hướng thẳng về tòa nhà dân cư nơi Lâm Xuyên ẩn nấp.

 

Nó phát hiện ra anh rồi.

 

Lâm Xuyên không chút do dự, xoay người chạy xuống cầu thang. Không phải hèn, mà là đánh không lại. Kiến chúa cấp ba cộng thêm mấy trăm đàn em, anh chỉ là hệ Niệm Lực cấp hai, đánh trực diện chính là dâng mạng.

 

Chạy đến chân tòa nhà, phía sau truyền đến một trận ầm ầm. Quay đầu nhìn lại, tường ngoài của tòa nhà dân cư sáu tầng đó đã leo kín kiến hút máu, kiến thợ và kiến lính như thác nước đen từ trên nóc đổ xuống.

 

Kiến chúa đứng giữa quảng trường, cái đầu to lớn quay về hướng anh chạy trốn, hàm trên khép mở, phát ra tiếng lách cách.

 

Ma Trư Chiến Xa đỗ trong một con hẻm ở ngoại vi huyện thành, cách đây hơn ba trăm mét. Lâm Xuyên chạy hết tốc lực, Dịch chuyển tức thời và Niệm Lực tăng tốc thay phiên nhau sử dụng, nhanh chóng luồn lách giữa đống phế tích.

 

Phía sau, đàn kiến đuổi theo không ngừng.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi