Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Nữ sinh tích trữ tận thế: Từ ký túc đến chiến xa > Chương 32

Chương 32

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 32 có bản audio.

Chương 32: Thây ma kỳ dị

 

Nhưng xe của Kiều Nham sau hàng loạt sự cố vừa rồi trông đã thảm hại lắm rồi, dù vẫn chạy được nhưng hầu hết kính đều nứt vỡ. Tay anh đầy mồ hôi, nắm chặt vô lăng, nhờ chị Lâm đưa chai nước đầu tiên cho mình.

 

– Kiều cảnh sát, em và Ân Mai quyết định từ giờ sẽ đi theo anh, nếu anh thấy phiền phức thì hãy thả chúng em ở một nơi an toàn, được không ạ?

 

Chị Lâm bám vào lưng ghế lái, đầu ngón tay trắng bệch, đủ thấy chị căng thẳng thế nào, sợ đối phương vì chuyện lúc trước mà sinh hiềm khích với Ân Mai.

 

May mà Kiều Nham chỉ gật đầu, không nói gì thêm.

 

Ân Mai cúi lục tìm trong ba lô, lát sau cô lấy ra một viên kẹo cao su vị dâu tây đưa cho Kiều Nham:

– Kiều cảnh sát, cho anh này, hy vọng sẽ giúp anh tỉnh táo hơn một chút.

 

Kiều Nham lặng lẽ nhìn viên kẹo trong tay Ân Mai, vỏ màu hồng dường như khiến anh nghĩ đến điều gì, vành mắt bỗng đỏ lên. Anh nhận kẹo, bỏ vào túi ngực, khẽ gật đầu cảm ơn Ân Mai.

 

Xe phía trước lâu rồi không có động tĩnh, anh xuống xe xem tình hình.

 

– Kiều cảnh sát, Tô Vũ bảo hỏi anh định thế nào tiếp theo?

 

Kiều Nham liếc qua Lăng Khiết nhìn về phía cabin xe motorhome:

– Sao cô ấy không xuống đây?

 

Nói xong, anh không thèm trả lời câu hỏi của Lăng Khiết, cứ thế đi thẳng về phía trước, cho tới khi bắt gặp ánh mắt của Tô Vũ, anh mới dừng lại.

 

Tô Vũ vặn nắp chai nước khoáng lại, hỏi anh có chuyện gì.

 

– Các cô định đi theo đường vành đai lên đường cao tốc liên tỉnh, phải không?

– Ừm – Tô Vũ gật đầu – Có ý định đó.

 

Móc người một hồi, Kiều Nham cuối cùng cũng tìm ra một điếu thuốc nhăn nhúm, vì không có bật lửa nên anh chỉ ngậm vào miệng cho đỡ thèm.

 

– Từ đây đi tiếp, khoảng hai mươi phút nữa sẽ gặp một trạm dừng chân, đó là trạm lớn nhất trên đường cao tốc này.

 

Nhìn thấy điếu thuốc trong miệng anh, Tô Vũ hơi nhíu mày:

– Anh muốn ở lại trạm dừng chân?

– Ừ – Kiều Nham rất hài lòng vì đối phương nhanh chóng đoán được ý mình – Ngày nổ ra dịch thây ma là thứ Hai, khoảng mười giờ sáng, vừa tránh được giờ cao điểm nên lượng xe trên cao tốc chắc không lớn. Hơn nữa chỉ là đường vành đai, ít ai chọn dừng ở trạm đó.

 

Anh cho rằng có thể lấy trạm dừng chân có vị trí thuận lợi và không phải lo lương thực này làm căn cứ tạm thời, rồi từ đó triển khai tìm kiếm toàn bộ thành phố Phồn Hoa, cho tới khi tìm được gia đình mình mới tính tiếp.

 

– Anh đã nghĩ tới được thì nơi đó chắc đã có người chiếm trước rồi. Mà xe ít chỉ là tương đối, thực tế có bao nhiêu người chẳng ai biết, anh đi một mình với hai chị em, có an toàn không?

 

Tô Vũ chỉ ra chỗ còn thiếu sót trong kế hoạch của đối phương, giọng điệu bình thản.

 

– Cứ qua xem sao đã – Kiều Nham bỏ điếu thuốc xuống, lại nhét vào túi áo – Dù sao muốn ra khỏi Phồn Hoa, các cô cũng phải đi qua đó.

– Được.

 

Thương lượng xong, Kiều Nham dẫn chị Lâm và Ân Mai đi sau xe motorhome, cả đoàn lại lên đường.

 

Trên đường, anh lôi ra một cuốn sổ tay công tác và mấy cây bút, đưa hết cho hai người ngồi sau:

– Làm ơn giúp tôi một việc.

 

Chị Lâm nhận giấy bút, gật đầu:

– Nói đi.

 

Theo yêu cầu của anh, họ viết liên tiếp mấy trang giấy, rồi mở cửa kính xe, từ khe cửa ném từng tờ ra ngoài. Những tờ giấy đầy chữ quay vài vòng theo gió, bay về phía sau, chẳng mấy chốc đã biến mất.

 

Đây là cách ngu ngốc nhất mà Kiều Nham nghĩ ra để truyền tin cho gia đình, dù biết phần lớn là vô ích nhưng anh vẫn muốn thử, biết đâu được.

 

Trong xe chỉ còn ba người họ, Lộ Viên Nhã lại chen vào ngồi cùng ghế với Lăng Khiết. Họ phát hiện qua kính chiếu hậu những tờ giấy bay ra từ cửa kính xe phía sau.

 

– Để lại manh mối à? – Lăng Khiết phỏng đoán.

– Chắc vậy – Tô Vũ lặp lại kế hoạch Kiều Nham vừa nói với mình – Ân Mai và chị Lâm cũng sẽ ở lại trạm dừng chân với anh ấy.

 

Đó là chuyện tốt, nhưng Lộ Viên Nhã vẫn hơi lo:

– Nhưng như cậu nói, biết đâu chỗ đó đã có người chiếm rồi. Họ tới, người ta chưa chắc đã chấp nhận.

– Có chấp nhận hay không không phải do người ta quyết định.

 

Ngón tay Tô Vũ gõ đều đặn lên vô lăng:

– Kiều Nham có súng, lại là cảnh sát, đó chính là vốn liếng của anh ấy.

 

Dù tính đến trường hợp xấu nhất, trạm dừng chân đã bị chiếm, nhưng chỉ cần mấy người đó không có vũ khí đủ uy hiếp Kiều Nham, thì anh ấy nhanh chóng giành được quyền lên tiếng. Đến lúc đó là người ta phải xin anh ấy.

 

Trừ phi chiếm trạm dừng chân là thây ma, thì mọi kế hoạch đều bằng không.

 

Lộ Viên Nhã hạ hết cửa kính xuống, thò đầu ra ngoài nhìn quanh:

– Nói mới nhớ, cả đoạn đường này chúng ta hầu như chẳng gặp thây ma nào, chúng đi đâu hết rồi nhỉ?

– Sao, không có thây ma cậu không chịu à?

– Cô nói thế nào ý – Lộ Viên Nhã rụt đầu vào, ngồi phịch xuống cạnh Lăng Khiết – Tôi nghe chẳng thích tí nào.

 

Lăng Khiết cười khẩy:

– Không thích thì bịt tai lại.

– Cậu… Ê, phía trước tắc rồi.

 

Vừa định chửi lại, Lộ Viên Nhã chợt thấy phía trước có mấy chiếc xe chắn đường, nhìn giống như hiện trường tai nạn, ngay cả dải phân cách trung tâm cũng bị đâm thủng một lỗ.

 

Tô Vũ dừng xe, xuống xem tình hình, Lộ Viên Nhã và Lăng Khiết theo sát phía sau.

 

– Sao thế?

 

Kiều Nham phía sau chạy lên, thấy cảnh tượng trước mặt, anh nhíu chặt mày:

– Tai nạn nặng thế này, may mà không gây hỏa hoạn, không thì mấy chiếc xe này đã không nguyên vẹn thế này.

– Nguyên vẹn? – Lộ Viên Nhã suýt nghi ngờ mắt mình có vấn đề, nếu không thì mấy cái xe biến dạng thảm hại trước mặt sao gọi là nguyên vẹn được?

 

Nhưng Kiều Nham không giải thích cho cô, mà rút súng ra, thận trọng tiến lên kiểm tra từng chiếc xe. Ân Mai và chị Lâm đến chậm lúc này cũng tới bên mọi người.

 

– Vũ Vũ, chúng ta không đi à? – Nhìn bóng lưng Kiều Nham, trong đầu Lộ Viên Nhã hiện ra cảnh đầu của phim The Walking Dead – Kiều cảnh sát một mình, hơi nguy hiểm nhỉ.

 

Vụ tai nạn này liên quan tới ít nhất mười chiếc xe, nếu có thây ma ẩn nấp trong đó, một mình Kiều Nham đúng là có thể không phản ứng kịp.

 

Tô Vũ đồng ý với đề nghị này, nhưng cô dẫn Lăng Khiết đi, để Lộ Viên Nhã ở lại trông chừng Ân Mai và chị Lâm.

 

Lúc đầu Lộ Viên Nhã còn hơi bất phục, nhưng khi thấy Lăng Khiết mang theo dao găm và súng, cô phục rồi, còn hối hận vì nghĩ không nguy hiểm nên đã để vũ khí phòng thân trên xe.

 

Kiều Nham đi không nhanh, và những xe anh đã kiểm tra đều không có thây ma, nên dần dần anh hơi lơi lỏng cảnh giác.

 

Nhưng khi vừa quay người, một tiếng gầm trầm thấp ẩn nấp bao lâu bỗng vang lên. Anh chưa kịp hiểu chuyện gì đã bị một con vật to lớn đánh ngã xuống đất.

 

Lăn mấy vòng trên đất, Kiều Nham đứng bật dậy, đưa mắt lên nhìn, bắt gặp ánh mắt của một con thây ma cách mình chưa tới hai bước. Khóe mắt anh giật mạnh, không chút do dự giơ súng bắn.

 

Thần kinh bị dồn ép khiến anh không biết mình đã bóp cò bao nhiêu lần, cho tới khi con thây ma đối diện ngã ập xuống, anh mới nhận ra hai tay mình đang run rẩy không ngừng. Ánh nắng trên đầu quá chói chang, mồ hôi chảy vào mắt, cay xè, nhưng anh không dám chớp.

 

Kinh khủng quá. Kiều Nham thở hổn hển, ngay cả khi bị thây ma vây quanh anh cũng chưa từng có cảm giác như vậy.

 

Chỉ vỏn vẹn hơn mười giây, Tô Vũ và Lăng Khiết đã chạy tới. Nhìn con thây ma nát bươm dưới đất, Lăng Khiết theo phản xạ bụm miệng, mới kìm được tiếng thét suýt bật ra.

 

Tô Vũ sững sờ một lát.

 

– Thứ này, hơi vượt quá nhận thức thông thường của mình rồi.

 

Con thây ma nằm dưới đất, tuy bị đạn bắn trúng ở cự ly gần, thịt nát không thành hình, nhưng vẫn có thể thấy ngay thể hình khác người, cùng với tay chân không thuộc về cơ thể ban đầu, và những cổ có mỡ chồng chất rõ ràng khác giới tính nhưng lại cùng dồn lên đó.

 

Giống như, những người khác nhau, trải qua quá trình mà người thường không thể hiểu nổi, rồi "hòa trộn" lại với nhau, biến thành quái vật có thể tích gấp hai ba lần người trưởng thành.

 

– Thật kinh tởm – Kiều Nham lau mồ hôi trên mặt, nhổ một bãi nước bọt sang bên – Như một giống dị dạng, đây là kết quả của virus và thây ma tiến hóa sao?

 

Tô Vũ lắc đầu, mặt đầy trầm trọng:

– Không rõ, tụi mình cũng lần đầu gặp.

 

– Có khả năng con thây ma này đã ăn thịt người khác, rồi mới biến thành thế này? – Nói xong, Lăng Khiết không nhịn nổi cơn buồn nôn dâng lên, bụm miệng vẫy vẫy tay, rồi chạy ra một bên, lát sau, tiếng nôn khan vang lên liên hồi.

 

– Cô ấy nói rất có thể – Vẻ mặt Kiều Nham cũng không dễ coi, nhưng anh vẫn nhịn được – Cô nghĩ sao?

 

Tô Vũ đi vòng quanh con thây ma dưới đất. Trạng thái của nó tốt hơn nhiều so với thây ma thường, trên người ít có vết thối rữa, thi thoảng xuất hiện chỉ là phần thừa ra. "Thể gốc" của nó vẫn giữ nguyên vẹn như lúc còn sống, thậm chí lấy dao găm chọt vào vẫn cảm thấy sự mềm mại của cơ thể người.

 

Khó hiểu.

 

Tình hình bên này đương nhiên cũng truyền tới bên Lộ Viên Nhã ba người, nhưng Ân Mai sợ không dám theo lại, cô đành ở lại. Một lúc sau, Lăng Khiết mặt tái mét quay lại.

 

– Oa, sao đây? – Lộ Viên Nhã vội chạy qua đỡ cô – Cậu thấy gì mà sợ tới nỗi thành thế này?

 

Cô không nhắc tới thì thôi, câu này lại khiến Lăng Khiết nhớ lại cảnh vừa rồi, vội vàng chạy sang bên nôn thêm. Lộ Viên Nhã bị dọa hết hồn, chạy lên xe lấy chai nước khoáng rồi đuổi theo.

 

Ân Mai bị phản ứng của Lăng Khiết làm cho giật mình, lùi lại mấy bước, bám chặt gấu áo sau của chị Lâm.

 

– Chúng ta lên xe đi, lên xe an toàn hơn – Cô năn nỉ nhỏ giọng.

– Ừm.

 

Lo lắng nhìn về hướng Lăng Khiết và Lộ Viên Nhã, chị Lâm quay người, cùng Ân Mai lên xe.

 

– À, chị Lâm – khi đi ngang xe motorhome, bỗng nhiên Ân Mai hỏi một câu chẳng đầu chẳng cuối – Em nhớ chị biết lái xe đúng không ạ?

 

Chị Lâm khựng bước, rồi cứ như không có gì tiếp tục dìu Ân Mai đi:

– Có bằng lái, nhưng từ đó tới giờ chưa đụng tới xe nữa, quên gần hết rồi.

– Vậy à, tiếc thật nhỉ – Dường như nhắc tới chuyện này chỉ là một đoạn nhỏ, Ân Mai không tỏ ra thất vọng như lời nói.

 

Chị Lâm không nhịn được liếc nhìn Ân Mai thêm hai lần, không thấy gì lạ, chị cũng không tiện hỏi nhiều.

 

Bên kia, Tô Vũ và Kiều Nham đã kiểm tra hết số xe còn lại, xác nhận ngoài con thây ma nằm dưới đất ra thì không còn gì nữa.

 

– Không loại trừ khả năng những thây ma khác đã bị ăn và hòa trộn.

 

Lúc này, Kiều Nham thực sự muốn châm một điếu thuốc. Vì vậy sau khi xác định an toàn, anh đạp cửa chiếc xe gần nhất, lục tung lên. Tới chiếc thứ ba, anh tìm được một bao thuốc chưa bóc, và một cái bật lửa chỉ còn một phần ba.

 

Châm một điếu, lửa đỏ lập lòe, nhả khói.

 

Tô Vũ không thích mùi khói thuốc, thấy Kiều Nham tìm thấy bật lửa, cô liền quay lưng bỏ đi về phía Lộ Viên Nhã và Lăng Khiết.

 

– … Súc miệng đi – Lộ Viên Nhã nhẹ vỗ lưng Lăng Khiết – Có đỡ hơn chút nào không?

 

Dùng hết cả chai nước khoáng, Lăng Khiết cuối cùng cũng thấy dễ chịu hơn. Cô đứng dậy, gật đầu chào Tô Vũ đang tới:

– Giờ tôi ổn rồi. Tiếp theo làm thế nào? Xe còn tắc, có phải đi đường vòng không?

 

– Không cần đường vòng – Tô Vũ vuốt mấy sợi tóc rối dính mồ hôi trên má Lăng Khiết ra sau tai, bỗng cười một tiếng – Bây giờ là lúc thử thách các cậu đấy.

 

Lăng Khiết: ???

 

– Ha ha – Lộ Viên Nhã cười to – Vũ Vũ hay thật!

 

Cái gọi là thử thách, chính là lợi dụng hai lực sĩ Lộ Viên Nhã và Lăng Khiết đẩy mấy chiếc xe này sang lề đường. Nhìn hai người nhẹ nhàng đẩy một chiếc ô tô, Kiều Nham kinh ngạc tới nỗi điếu thuốc trên miệng rơi xuống đất.

 

Dùng đế giày dập tắt điếu, anh bước tới bên Tô Vũ, hỏi:

– Trường các cô có nhiều lực sĩ thế?

– Không phải – Tô Vũ khoanh tay thảnh thơi – Sức mạnh của họ bắt đầu tăng đột ngột sau khi dịch thây ma bùng phát. Lúc trước tôi định hỏi anh có cảm giác tương tự không, nhưng tiếc là hình như không.

– Đúng là không – Kiều Nham nắm chặt nắm đấm, thử vung nhanh về phía trước, rồi lắc đầu.

 

Tô Vũ liếc anh một cái, đáp:

– Ừm, cũng có thể trước đây tôi từng xếp cho họ tập thể lực, từ đó đẩy nhanh quá trình xuất hiện hiện tượng này. Sau này anh cũng có thể thử xem.

 

Kiều Nham nhìn hiện trường tai nạn trước mặt đã nhanh chóng được dọn ra một con đường, anh lại giơ nắm đấm lên:

– Ừm, tôi sẽ.

 

Đợi Lộ Viên Nhã và Lăng Khiết hoàn thành nhiệm vụ trở về xe, lần này Kiều Nham nổ máy trước, chạy lên phía trước xe motorhome. Khi đi ngang, anh lớn tiếng gọi:

– Xe motorhome cao quá, che tầm nhìn, tôi đi dẫn đường nhé.

 

Tô Vũ không ý kiến, để anh đi trước.

 

Trong xe, Ân Mai hỏi Kiều Nham còn cần viết những dòng vừa nãy lên giấy nữa không, Kiều Nham gật đầu:

– Làm phiền các cô thêm chút nữa.

 

Chỉ là chuyện nhỏ, chị Lâm và Ân Mai đều không thấy phiền, ngược lại còn thấy vui vì giúp được anh.

 

Bên trong xe motorhome đầy không khí phấn khích, Lộ Viên Nhã còn đang nhâm nhi chiến tích vừa rồi:

– Tôi đúng là siêu nhân, có thể một mình đẩy cả ô tô, nếu là trước đây, tôi đã có thể xin kỷ lục Guinness rồi.

– Lại bắt đầu à – Lăng Khiết nằm bên cửa sổ, có vẻ ảnh hưởng vừa rồi chưa hết hẳn, lời trêu Lộ Viên Nhã cũng kém sinh khí – Cứ gọi là cậu từng quan tâm tới kỷ lục Guinness, đều biết chỉ đẩy ô tô là chẳng đáng là bao.

 

Lộ Viên Nhã không tin:

– Thật hay giả đấy, cậu chắc không phải chỉ để chọc tôi mới nói thế chứ?

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Đề Xuất Cho Bạn