Chương 74: Hướng đi và căn cứ Phồn Hoa
Anh ta coi như đã nhìn ra, thực ra nói đi nói lại, Tô Vũ chỉ là không muốn nhận ý tốt của anh ta mà thôi.
Nhưng Bùi Mạc không hiểu ý nghĩa của việc này: "Sao cơ? Có người tốt với cô, cô không vui à?"
"Tôi chỉ không thích ý nghĩa đằng sau hành động này của anh."
Tô Vũ từ chối rất dứt khoát: "Bùi Mạc, tôi đại khái có thể đoán được suy nghĩ của anh, nhưng rất tiếc, tạm thời tôi không có ý định này. Để khỏi làm lỡ anh, anh cũng có thể coi là để không ảnh hưởng đến anh, dừng lại đi."
Lời nói không đến nỗi tình tuyệt, nhưng ai có tai đều nghe ra, cô chỉ đơn thuần là không có ý gì với Bùi Mạc thôi.
Tưởng nói vậy là Bùi Mạc sẽ từ bỏ, không ngờ não của gã này khác người thường, hắn chỉ nghe được chữ "tạm thời" vốn chẳng quan trọng chút nào trong lời Tô Vũ.
Rồi thầm mừng rỡ: Cô ấy chỉ nói tạm thời, ý là đợi khi cuộc khủng hoảng này qua đi, hoặc khi những người xung quanh đã ổn định, không cần phải lo lắng nữa, thì cô ấy sẽ cân nhắc chuyện này.
Vậy chẳng phải mình vẫn còn cơ hội sao.
"Không sao," Bùi Mạc vỗ vai Tô Vũ như anh em, "chuyện này không gấp, đợi chúng ta giải quyết xong việc trước mắt, tôi sẽ tỏ tình lại với cô."
Tô Vũ: ???
Cô nói sai câu nào à?
"Nói mới nhớ, bố mẹ cô có đến trường đại học Phồn Hoa tìm cô không?" Bùi Mạc chú ý đường đi dưới chân, bỗng nhiên trong đầu nảy ra một ý nghĩ.
"Không thể nào." Nghĩ cũng không nghĩ, Tô Vũ thẳng thừng phủ nhận khả năng này. Chuyện Lộ Viên Nhã và Lăng Khiết trọng sinh, cô chưa từng nhắc đến với ai, lời nói với bố mẹ cũng chỉ bảo họ ngoan ngoãn ở nhà, đừng ra ngoài đi lại.
Hơn nữa còn có bức thư để lại trong nhà, Tô Vũ nghi ngờ là kẻ thù cũ đã bắt cóc họ.
Nhưng kẻ thù này là ai, nhất thời trong đầu cô thực sự không có ứng viên cụ thể.
Hai người dưới sự che chở của lớp băng, vòng qua phần lớn thây ma, thuận lợi đến cửa tường gỗ, đây là hướng Tô Vũ và những người khác đã tới.
"Đã mười phút rồi," Tô Vũ nhìn đồng hồ Hứa Kỳ đưa cho cô, "đám thây ma đáng lẽ phải đi đã rời đi phần lớn, mấy con cấp một trông có vẻ nặng nề nhưng hành động lại nhanh thật."
Thây ma thường đi sau thây ma cấp một, tiếp tục đi về phía bắc, bên trong là rừng sâu núi thẳm, không một bóng người, không biết đích đến của chúng rốt cuộc là nơi nào.
Hai người kiểm tra một hồi, phát hiện thây ma bên ngoài quả thực không nhiều, bèn khóa cửa lại, tiếp tục tiến về phía cửa tiếp theo.
"Nhìn phía trước kìa."
Trong chuyện liên quan đến bố mẹ Tô Vũ, Bùi Mạc không giúp được gì, chỉ có thể im lặng, nhưng trong hoàn cảnh hiện tại, anh ta có quyền lên tiếng tuyệt đối.
Tô Vũ nhìn theo hướng ngón tay anh ta chỉ, là vài con thây ma thường đang vây quanh bức tường bê tông, trên tường có một người đàn ông mặt mày tái mét vì sợ.
Người đó mặc quần áo tác chiến của căn cứ, nhưng trong tay không có súng.
Bùi Mạc định quan sát thêm một lúc, nhưng Tô Vũ vừa nhìn rõ mặt đối phương liền không do dự lao về phía hắn, không còn cách nào, Bùi Mạc đành phải đi theo.
Bước chân Tô Vũ rất vội vàng, như thể sợ chậm một chút là người này sẽ bị thây ma xé sống nuốt tươi.
Vì phải duy trì lớp băng, nên tất cả việc giết thây ma đều do Tô Vũ đảm nhận, cô hành động nhanh nhẹn, không chút lề mề, chỉ loáng cái đã giải quyết xong mấy con thây ma gần nhất.
Dao găm dính đầy máu bẩn, cô không để ý, tùy tiện lau vào quần áo thây ma rồi lại đâm tiếp vào đầu con thây ma tiếp theo.
Trong quá trình đó, cô cảm nhận được độ cứng khác nhau của hộp sọ thây ma, có cái mềm như đậu phụ, có cái cứng như tấm thép, đầu dao găm đã bị mẻ.
Giết xong con thây ma cuối cùng, Tô Vũ nhìn con dao găm rách nát, xót xa được vài giây.
Người đàn ông ngồi trên tường bao đã nhìn thấy hai người này từ sớm, nhưng thường ngày hắn chỉ ở căn cứ mặt đất, đối mặt với hai khuôn mặt lạ, hắn không thể đoán được thân phận của họ.
Hắn giữ sự cảnh giác cần thiết: "Cảm ơn, các người là?"
"Xuống đây rồi nói sau, tôi đưa anh về căn cứ."
Bùi Mạc vẫy tay, nhưng người kia không nhúc nhích.
"Xuống." Lời nói của Tô Vũ xuyên qua lớp băng mỏng, kèm theo hàn khí thấu xương khiến người đàn ông run lên.
Thế là, bị họng súng chĩa vào, người đàn ông cuối cùng cũng chịu rời khỏi bức tường mà hắn cho là an toàn, nhưng vừa tiếp đất, hắn đã bị Tô Vũ đạp một cước vào bụng, ngã ngửa đập thẳng vào tường.
Hắn ôm đầu nằm co ro trên đất, không chỉ hắn mù mờ, ngay cả Bùi Mạc cũng không hiểu chuyện gì xảy ra.
Tô Vũ đến trước mặt người đàn ông, túm tóc hắn, buộc hắn phải ngước nhìn mình.
Xác định lại không nhìn nhầm, Tô Vũ cười lạnh một tiếng: "Tôi không biết anh có nhận ra tôi không, nhưng hy vọng anh nhớ rõ mọi việc mình đã làm."
Nói một câu chẳng đầu chẳng cuối, Tô Vũ đánh ngất người đó, bảo Bùi Mạc mang hắn về trước.
"Tôi về trước?" Bùi Mạc chỉ vào mình, "Tôi về rồi ai bảo vệ cô? Hơn nữa, không phải còn một con thây ma cấp hai chưa tìm thấy sao? Cô hành động một mình, tôi không yên tâm."
"Được."
Tô Vũ không phiền, chỉ bảo anh ta cõng người dưới đất lên: "Vậy thì làm phiền anh rồi."
"Không phiền, mệnh khổ thôi."
Nhưng Tô Vũ đã nói vậy, Bùi Mạc đâu có lý do từ chối, anh ta đành chịu vác người kia lên lưng, mặc kệ tư thế chúi đầu có làm người ta khó chịu hay không, miễn là không chết là được.
Đáng tiếc là khi hai người đóng hết tất cả cửa gỗ, cũng không thấy bóng dáng con thây ma cấp hai thứ hai đâu.
Trở lại căn cứ dưới lòng đất, Tô Vũ bảo Bùi Mạc khởi động tất cả thiết bị giám sát trên mặt đất, cho Nancy rà soát từng li từng tí, kết quả cuối cùng là: thây ma còn lại trong căn cứ chỉ còn loại thường.
[Đại bộ phận thây ma đã rời xa, báo động an toàn đã được gỡ bỏ.]
Nghe Nancy nói vậy, Bùi Mạc thở phào nhẹ nhõm, anh ta nhìn về phía người đàn ông bị ném ở góc phòng chỉ huy, hỏi Tô Vũ: "Người này đắc tội với cô à?"
"Nancy, điều chỉnh hình ảnh giám sát cho hắn xem."
Chữ "hắn" này đương nhiên không phải chỉ Bùi Mạc. Cô dùng hai cái tát đánh thức người đàn ông đang hôn mê, rồi túm tóc ngắn của hắn, lôi tới trước màn hình, chỉ vào bóng người trên đó.
"Quen không?"
Mặt người đàn ông đau rát, cơn giận bị người ta chơi đùa và hành hạ vô cớ không chỗ trút, hắn nghiến răng: "Tôi đắc tội với các người à? Đối xử với tôi như vậy, ít nhất cũng cho tôi một lý do chứ."
Dưới ánh mắt ra hiệu của Tô Vũ, Bùi Mạc rút súng của mình ra, chĩa vào gáy người đàn ông.
"Hỏi gì trả lời nấy, còn xàm thì đừng hòng thấy mặt trời ngày mai."
Lời đe dọa thẳng thừng khiến người đàn ông hiểu rõ tình cảnh của mình lúc này, hắn nếm được mùi tanh của máu trong miệng, nhưng nuốt xuống, nheo mắt nhìn màn hình, cố nhận diện khuôn mặt trong hình ảnh mờ nhạt.
Ký ức quay ngược, hắn nhận ra bản thân mình trong đó.
"Quen."
Hai chữ đơn giản khiến Bùi Mạc tạm thời hạ súng.
"Vậy còn nhớ hai người này chứ."
Lại cố nhớ lại một hồi, người đàn ông đại khái hiểu Tô Vũ tiếp theo sẽ hỏi gì, hắn gật đầu: "Tôi nhớ họ, nhưng nếu cô muốn biết tung tích cụ thể của họ, thì xin lỗi, tôi cũng không rõ."
Tay Tô Vũ siết chặt dần: "Ý anh là sao?"
Người đàn ông bắt đầu mô tả tất cả những gì họ trải qua ngày hôm đó.
Bố mẹ Tô Vũ là những người cuối cùng rời khỏi Tử Đằng Thôn, nên khi dẫn hai người, người đàn ông và đồng bọn của hắn đều có chút lơ là, không hề phát hiện ra phía sau có một chiếc xe lạ đi theo.
Cho đến khi hai xe đâm nhau.
Họ xuống xe kiểm tra, thì trực tiếp bị đối phương dùng súng khống chế trên nắp capo. Tưởng mình chết chắc, không ngờ đối phương chỉ đưa hai người thường trên xe đi, rồi lái xe phóng đi mất.
"Chúng nó đông người lắm, mấy anh em chúng tôi không thể chống cự nổi."
Nói đến đây, Tô Vũ buông lỏng tay khống chế người đàn ông. Bùi Mạc bảo trợ lý lấy cho mình một sợi dây, trói người kia lại như bánh chưng rồi ném vào góc.
"Nancy..."
Tô Vũ mới mở miệng, kết quả điều tra của Nancy đã hiện ra trên màn hình trước mặt họ.
[Dựa theo thời gian, địa điểm, nhân vật suy tính, trích xuất giám sát lúc đó, kết quả như sau:]
Một chiếc xe tải van màu trắng dừng ở giữa màn hình, vị trí biển số được phóng đại, Bùi Mạc liếc qua, "Biển số thành phố Phồn Hoa, có thể tra chủ xe theo số."
[Chủ xe tải van là Ân Nghi Dân, vào ngày bùng phát zombie, anh ta đang lái chiếc xe tải van trên đường rừng sau núi trường đại học Phồn Hoa. Theo kết quả điều tra giám sát dọc đường, ngoài Ân Nghi Dân, trên xe còn có Trúc Chấn và Quý Hải.]
Tô Vũ không biết chủ xe tải van, nhưng tên Trúc Chấn trên xe thì cô đúng là có chút ấn tượng.
"Trúc Chấn này..."
Bùi Mạc xoa đầu húi cua của mình: "Sao tôi hình như đã nghe ở đâu rồi nhỉ?"
"Anh ruột của Trúc Thương, vì làm chết người do lỗi lầm bị kết án tù, ban đầu chính vì hắn mà hồ sơ lý lịch của Trúc Thương mới không qua được."
Nghe Tô Vũ nói vậy, Bùi Mạc nhận ra mình cảm thấy quen không phải vì cái tên Trúc Chấn, mà là họ Trúc vốn không phổ biến.
Nghĩ đến Trúc Thương, người cùng khóa với mình tham gia tuyển chọn đào tạo đặc biệt năm đó, Bùi Mạc trông có vẻ hồi hộp, anh ta hỏi Tô Vũ sao lại nhớ rõ như vậy.
"Tôi gặp Trúc Thương mới đây thôi."
Nếu không phải Bùi Mạc hỏi, Tô Vũ không muốn nhớ lại đoạn trải nghiệm chẳng mấy dễ chịu với Cực Lạc Đoàn chút nào.
Bùi Mạc càng căng thẳng hơn: "Hắn có nói gì với cô không?"
"Anh phản ứng thế này là sao? Có thù với hắn à?"
Giật mình nhận ra phản ứng của mình hơi quá, khiến Tô Vũ cũng phát hiện ra sự bất thường, Bùi Mạc hít một hơi thật sâu, xua tay, "Quả thực có chút mâu thuẫn, nhưng đều là chuyện quá khứ rồi, không nhắc nữa."
"Ừm."
Hồ sơ của Trúc Chấn năm đó là Tô Vũ tiện tay điều tra, cô có thể khẳng định trong thời gian đó, bản thân Trúc Chấn không hề hay biết.
Nhưng không thể đảm bảo, Trúc Thương vì bị liên lụy mà khi về nhà sẽ không oán trách đối phương, vì vậy Tô Vũ cho rằng có khả năng Trúc Chấn trả thù bừa bãi.
Sao chép hết ảnh của mấy người vào máy tính bảng, Tô Vũ cầm máy tính bảng đến trước mặt người đàn ông, cho hắn nhận diện từng người một.
Nhìn thấy chủ xe Ân Nghi Dân, vẻ mặt người đàn ông không thay đổi, đợi đến khi Tô Vũ lướt tới ảnh tù của Trúc Chấn, hắn mới có phản ứng, "Đúng, chính là hắn, kẻ dẫn đầu là hắn."
[Sau khi cướp bố mẹ Tô Vũ, xe tải van rời khỏi Tử Đằng Thôn, hướng về thành phố Phồn Hoa. Do điện của thành phố Phồn Hoa chưa được khôi phục, không thể giám sát được hướng đi cụ thể của họ.]
[Sau đây là đề nghị của Nancy: căn cứ quân sự phía sau trường đại học Phồn Hoa đã được khởi động lại, có thể cân nhắc liên lạc với nó để hỏi thăm tung tích của những người liên quan.]
