Chương 15: Đồng bạn mới
Phương Lạc sau đó lại hỏi thêm vài câu cần thiết.
—— Trong thành phố này còn dị thú nào khác không, có an toàn tuyệt đối không, họ có thể tạm thời ở lại đây dưỡng thương không.
Nếu được, cô định ở lại dưỡng thương, đợi vết thương lành hẵng tính tiếp. Giờ mà mạo hiểm rời đi, nếu tai ách còn hoạt động gần đây thì khác nào đi tìm chết.
An Tuế Tuế thành thật trả lời hết.
—— Lúc mới đến cô có thấy dị thú khác, nhưng sau đó không thấy nữa, chắc những dị thú khác ở đây đều bị Huyết Đằng xua đuổi hết rồi.
—— Nơi này với cô là tuyệt đối an toàn, còn với chị thì tạm coi là an toàn.
—— Ở lại dưỡng thương hoàn toàn không vấn đề, vì trong mắt Huyết Đằng, hai người rất có thể chỉ là thú cưng để nó mua vui cho cô.
Phương Lạc nghe xong tất cả câu trả lời thì chìm vào im lặng kéo dài.
Đúng là hoang đường thật, một con người như cô lại bị dị thú bắt về làm thú cưng cho một con người khác.
“Vậy hai chị em chị tốt nhất đừng rời xa tôi. Lúc tôi không có ở đây, cứ yên lặng chờ tại chỗ là tốt nhất.” An Tuế Tuế dặn dò thêm, “Còn đừng làm bất cứ điều gì có thể khiến Huyết Đằng hiểu lầm.”
“Ví dụ?” Phương Lạc tò mò.
“Ví dụ đừng tùy tiện chạm vào tôi, để tránh Huyết Đằng tưởng là muốn hại tôi.” An Tuế Tuế nghĩ một lát rồi bổ sung, “Tôi cũng sẽ chú ý tránh làm bất cứ điều gì khiến Huyết Đằng hiểu lầm.”
Sợ đối phương không để tâm lời nhắc nhở này, cô nghĩ một lát rồi kể chuyện vừa xảy ra.
“Trước đây tôi muốn nuôi một con mèo hoa làm thú cưng, nhưng chỉ mới đưa tay ra cho mèo con ngửi, Huyết Đằng đã tưởng đó là con mồi tôi thích, suýt chút nữa con mèo chết.”
Phương Lạc nghe vậy lập tức coi trọng, gật đầu tỏ ý đã hiểu.
Nếu Huyết Đằng bảo vệ cô gái nhỏ mãnh liệt đến vậy, thì cô và em trai quả thực phải cẩn thận, phải giữ khoảng cách thích hợp với cô bé.
Khoảng cách này không được quá gần cũng không được quá xa, gần quá dễ bị thương oan, xa quá dễ mất thân phận “thú cưng”.
Phương Lạc hỏi xong những điều muốn hỏi, chợt nghĩ đến đồ tiếp tế trên xe, liền hỏi cô gái: “Trên xe có nhiều đồ tiếp tế, tôi có thể lấy không?”
“Được, để tôi lấy giúp chị.” An Tuế Tuế gật đầu, rồi nghĩ có thể đối phương có bí mật không muốn người khác biết, liền bổ sung, “Nếu chị chịu được thì có thể đi cùng.”
“Đồ nhiều lắm, chắc em xách không nổi, tôi đi cùng em.” Phương Lạc vừa nói vừa đứng dậy.
Thể chất của người tỉnh giác hệ cường hóa là tốt nhất trong tất cả người tỉnh giác, mới chốc lát cô đã cử động như người bình thường rồi.
An Tuế Tuế không nói gì, đi trước ra cửa sổ.
Phương Lạc theo sau, rồi khi nhìn rõ cảnh vật bên ngoài thì sững sờ, há hốc mồm.
Vì căn phòng giờ chỉ còn ô cửa sổ này là không bị dây leo che khuất, trước đó cô không hề phát hiện mình đang ở trong một tòa cao ốc vạn trượng.
“Cái này… làm sao xuống được?” Cô kinh ngạc.
Thực ra với thể chất và thân thủ của cô, bám dây leo trèo xuống cũng không thành vấn đề, nhưng dây leo này là Huyết Đằng mà! Có thể bám không?
“Đừng lo, Huyết Đằng sẽ thả chúng ta xuống.” An Tuế Tuế nói rồi vỗ nhẹ vào Huyết Đằng.
Lời cô vừa dứt, Huyết Đằng đã quen tay điều khiển dây leo quấn lấy eo cô, chuẩn bị từ từ thả cô xuống.
An Tuế Tuế thấy Huyết Đằng không có ý quản Phương Lạc, liền tiện tay kéo một dây leo quấn lên eo đối phương.
Phương Lạc không dám động đậy.
Huyết Đằng thấy vậy lập tức hiểu ý của đứa nhỏ, chủ động siết chặt dây leo, rồi rất tùy tiện xách người ra ngoài cửa sổ, thả xuống.
Cảm giác mất trọng lượng ập đến, Phương Lạc suýt thét lên. May mà rơi được một đoạn, dây leo chợt giật mạnh, siết cô đến nghẹt thở, rồi từ từ chậm lại thả cô xuống đất.
An Tuế Tuế ở trên trố mắt, từ lúc đối phương bị thả xuống tim cô như treo lên tận cổ họng, mãi đến khi xác nhận đối phương an toàn tiếp đất mới yên lòng.
“Này, sao anh lại làm thế hả?” Cô bực mình trách.
Huyết Đằng không hiểu, chỉ cẩn thận thả đứa nhỏ xuống.
Phương Lạc đã bình tĩnh lại, nhìn cô gái nhỏ đang được từ từ thả xuống, cảm nhận thế nào là đối xử phân biệt.
“Chị không sao chứ?” An Tuế Tuế vừa tiếp đất đã vội hỏi.
“Không sao.” Phương Lạc xua tay tỏ vẻ không sao.
An Tuế Tuế yên tâm, rồi chỉ về hướng tây nam: “Xe của chị ở đằng kia.”
Hai người đi về hướng tây nam.
Trên đường, Phương Lạc lặng lẽ quan sát môi trường xung quanh, cố gắng thu thập thông tin hữu ích, càng nhìn càng kinh hãi.
Toàn bộ thành phố này đều bị Huyết Đằng khống chế chặt chẽ, chỗ nào cũng là dây leo chồng chéo. Cô chợt thấy vô cùng may mắn vì đã gặp An Tuế Tuế, nếu không thì bọn họ xông vào thành phố này tuyệt đối không thể sống mà rời đi.
Đến trước xe, Phương Lạc trước tiên xác nhận tình trạng hai người bạn ở ghế sau, quả nhiên đã chết. Suy nghĩ một lát, cô kéo xác hai người ra ngoài. Dù sao cũng từng là đồng đội, dù chỉ mới hợp tác dạo gần đây, cô định giúp chôn cất.
An Tuế Tuế đứng bên cạnh lúng túng, muốn giúp nhưng lại ngại đụng vào xác chết, lúc trước xác nhận sinh mệnh thể chinh của hai người cũng phải lấy hết can đảm.
“Để tôi tự làm là được.” Phương Lạc nhìn ra sự khó xử của cô gái nhỏ.
Đôi mắt cô bé trong veo pha chút ngây thơ, nhìn là biết được gia đình bảo vệ rất tốt, chắc chưa từng tiếp xúc với những thứ này.
An Tuế Tuế nghe vậy không tự làm khó mình nữa, an tâm đứng bên cạnh chờ.
Thời gian chờ hơi chán, cô liền kéo một dây leo chơi, bứt lá trên đó. Dây leo né tránh, nhưng né rất hời hợt, thỉnh thoảng vẫn bị bắt được, rõ ràng là đang chơi với cô.
Phương Lạc liếc thấy cảnh này, lòng dâng lên cảm xúc phức tạp.
Vì không có xẻng hay dụng cụ đào đất thích hợp, Phương Lạc tốn khá nhiều công sức mới moi được hai cái hố, chôn hai xác chết xuống.
Chôn xong, cô bắt đầu lục đồ tiếp tế trong xe. Xe vẫn chạy được, cô không định lấy hết, chỉ lấy những thứ cần dùng trong thời gian này.
An Tuế Tuế không nhịn được nhìn sang, khi thấy đối phương lấy sô-cô-la ra, mắt cô lập tức sáng rỡ.
Không còn cách nào, cô đã ăn đồ tự nấu nhạt nhẽo suốt hai tháng nay, hoa quả cũng sắp phát ngán, giờ rất nhớ mấy món chế biến sẵn này.
Phương Lạc để ý ánh mắt cô, định ném thanh sô-cô-la cho cô gái, nhưng nhớ lời dặn lúc nãy, vội thu tay về, đổi thành đi tới đưa cho cô.
“Cho em.”
“Cảm ơn chị.”
An Tuế Tuế cũng không khách sáo, đưa tay nhận lấy, xé ngay, bẻ một miếng nhỏ bỏ vào miệng, vị ngọt khiến cô lập tức cong mày.
Phương Lạc thấy vậy quyết định lấy hết sô-cô-la ra tặng cô gái, coi như trả ơn một phần.
Nhưng chưa kịp lấy, Huyết Đằng đã hành động trước.
Một dây leo linh hoạt chui vào xe, mở thùng đựng đồ ăn, cuốn hết sô-cô-la trong đó, linh hoạt đưa đến trước mặt cô gái.
An Tuế Tuế: “…”
Phương Lạc: “…”
