Chương 48: Cả Hai Cùng Ướt Áo, Thay Đồ
Trần Lam gọi nha hoàn: "Mau rót trà cho hai vị tiểu thư nhà họ Cố."
Nha hoàn bưng ấm trà lại, rót cho Cố Thanh Uyển một chén, vừa định rót cho Cố Hy Nguyên thì bị ngăn lại.
Hải Đường chặn tay nha hoàn: "Xin lỗi, cho phép tôi hỏi Trần nhị tiểu thư, đây là trà gì vậy?"
Trần Lam lúc này tim đập thình thịch, cô tưởng đã bị phát hiện, vội trấn tĩnh, mỉm cười nói: "Là trà Long Tỉnh."
"Vậy là trà năm ngoái?"
"Đúng vậy." Trần Lam thắc mắc, nghe giọng có vẻ khinh thường: "Có vấn đề gì sao?"
Cố Hy Nguyên ái ngại cười, tiếp lời: "Xin lỗi, nha hoàn của tôi không cố ý vô lễ, chỉ là tôi chỉ uống trà mới thôi."
Trà mới?
Chỉ uống?
Lúc này trà mới đều phải dâng lên cung, biết tìm đâu ra trà mới cho cô?
Mấy tiểu thư vừa đứng dậy chào hỏi đều bĩu môi, còn đòi trà mới, trước đây còn biết che giấu thói xa hoa, giờ thì chẳng kiêng nể gì nữa.
Trần Lam mặt đỏ bừng, không uống trà này thì làm sao bây giờ?
Đây đã là loại trà ngon nhất nhà cô, dùng để tiếp khách quý rồi.
Ngân Hạnh hành lễ: "Thưa tiểu thư, chắc trà của người đã ấm rồi, nô tỳ xin phép về xe lấy cho người."
"Được, đi đi."
Mọi người: ...
Vừa tức vừa ghen.
Còn phải đi lấy trà sao?
Cố Thanh Uyển sững sờ, cô biết thói quen của Cố Hy Nguyên, nhưng khách tùy chủ, cô ấy không sợ làm chủ nhà mất mặt sao? Không sợ bị chê cười sao?
Trần Lam hoảng hốt, cô ta tự mang trà đến?
Là thật sự không uống quen, hay đã phát hiện ra điều gì?
Dù lý do gì, người ta đã chê trà này, cô chỉ còn cách dùng kế thứ hai.
"Xin lỗi, không biết thói quen của Cố đại tiểu thư, có chỗ thất lễ." Nói xong, Trần Lam tự rót cho mình một chén, vừa định uống thì đột nhiên người lảo đảo, suýt đổ lên bàn.
Chén trà ngả về phía trước, đổ hết lên người Cố Hy Nguyên.
"A!" Tiếng thét vang lên dưới hành lang, Hải Đường vội lấy khăn lau cho Cố Hy Nguyên.
"Xin, xin lỗi, xin lỗi Cố đại tiểu thư, sáng nay tôi dậy hơi sớm, vừa rồi không đứng vững." Trần Lam cuống quýt, vội vàng xin lỗi.
Cố Thanh Uyển đứng bên cạnh cười lạnh, xem ra khoảnh khắc Cố Hy Nguyên mất mặt sắp đến rồi.
"Không sao, không trách cô." Cố Hy Nguyên đứng dậy: "Chỉ là bộ xiêm y này không mặc được nữa, Hải Đường, ngươi ra xe lấy bộ xiêm y ta đã chuẩn bị mang đến."
"Vâng, đại tiểu thư."
Hải Đường cũng đi rồi, lúc này Cố Hy Nguyên chỉ còn một mình.
Trần Lam nhướng mày, cơ hội đến rồi.
"Cố đại tiểu thư, tôi đưa cô ra hậu viện chờ nha hoàn của cô."
Cố Hy Nguyên nghiêng đầu, thấy Cố Thanh Uyển đang mỉm cười: "Đường muội đi cùng ta nhé."
Cố Thanh Uyển lắc đầu, cô chỉ chờ xem kịch hay: "Ta mệt rồi, đường tỷ tự đi đi."
"Được." Cố Hy Nguyên gật đầu, đi ngang qua cô ta, bàn tay nhỏ khẽ chạm vào bàn, chén trà của Cố Thanh Uyển rơi thẳng vào lòng cô ta, váy dính đầy vết trà.
"Ngươi làm gì thế?" Cố Thanh Uyển vội lấy khăn lau.
Cố Hy Nguyên trợn mắt: "Ối, xiêm y của đường muội cũng ướt rồi, lần này chúng ta có thể đi cùng nhau."
Cố Thanh Uyển nghiến răng: "Ngươi cố ý."
Cố Hy Nguyên mỉm cười: "Sao có thể? Chỉ là trượt tay thôi."
Quay đầu nhìn Trần Lam: "Phiền nhị tiểu thư đưa tỷ muội chúng tôi đi thay y phục."
"Ơ..." Trần Lam ngây ra một lúc, đông người quá rồi?
"Sao không đi?" Cố Hy Nguyên thắc mắc.
Cố Thanh Uyển lúc này cũng không biết tìm cớ gì để không đi.
Trần Lam sốt ruột, tiện bịa ra một lý do: "Nha hoàn của tôi đưa Cố nhị tiểu thư đi thay y phục, tôi đưa Cố đại tiểu thư, dù sao cô sắp thành Yên Vương phi rồi, không dám thất lễ."
"Ha ha ha, ha ha ha ha." Các tiểu thư đều cười ồ lên, Cố Thanh Uyển bị ghét bỏ đến nỗi không muốn đưa đi thay đồ.
Cố Thanh Uyển liếc Trần Lam, một thứ nữ nhỏ nhoi cũng dám cười cô?
Nhưng cô không nói gì, lý do này cũng tạm ổn.
"Láo xược!"
Mọi người còn đang chờ Cố Thanh Uyển nổi khùng, nhưng không những không thấy, lại thấy Cố Hy Nguyên nổi giận trước.
"Dám nói với đường muội ta như vậy sao? Cô ấy là Thái tử phi tương lai, còn tôn quý hơn ta!" Cố Hy Nguyên bước tới trước mặt Trần Lam: "Xin lỗi!"
Sắc mặt mọi người trong phòng đại biến, nhất là những người vừa cười Cố Thanh Uyển, nếu là thật thì chẳng phải họ đã gây họa sao?
"Cô ấy, sao cô ấy vẫn còn là Thái tử phi?" Trần Lam lúc này hồn bay phách lạc, mặt càng ngày càng đỏ.
Cố Hy Nguyên ngẩng cao đầu, mắt nhìn xuống cô ta: "Chưa từng có ai nói cô ấy không phải, vậy có nghĩa cô ấy vẫn là, sao, Đông cung còn phải nghe lời cô sao?"
"Tôi không dám." Trần Lam suýt sợ đến quỳ xuống.
"Vậy tỷ muội chúng tôi có thể đi thay y phục cùng nhau chưa?"
"Được, đương nhiên được." Cô ta đưa tay chỉ: "Hai vị theo tôi."
Thái tử phi sao có thể vẫn là mình?
Cố Thanh Uyển cũng không dám chắc, nhưng cô không thể phản bác, lúc này chỉ có thể đi theo.
Trần Lam liếc nhẹ, nháy mắt với Cố Thanh Uyển, không thể chờ nữa, lát nữa nha hoàn lấy y phục sẽ về.
...
Nhà họ Trần hôm nay vinh hạnh vô cùng, vì Thái tử, Tần Vương và Tấn Vương đều đến.
Khách nam do Trần Thị lang tự mình tiếp đón, luôn theo sát Thái tử và Tần Vương.
Tiêu Khánh và Thôi Hành Chu ở cùng nhau, hai người nghe tiếng náo nhiệt mà đến, trước đây Thái tử chưa từng đến yến tiệc nhà họ Trần, họ đoán chắc chắn là vì Cố Hy Nguyên, Thái tử vì hôn sự của cô mà buồn ba ngày không lên triều.
Tiêu Cẩn Thần uống hai chén trà, bỗng đưa tay lên trán: "Cô có hơi chóng mặt."
"Điện hạ theo hạ quan nghỉ ngơi một lát, hôm nay phủ có mời đại phu, hạ quan cho ông ấy bắt mạch cho người."
Chỗ chính chỉ còn Tần Vương, hắn đứng dậy, khóe môi nở nụ cười theo sau: "Bản vương cũng ra ngoài dạo một chút."
Trần Thị lang đưa hai người ra ngoài, giữa đường Tần Vương dừng lại ngắm cảnh, gia nhân họ Trần đi theo.
...
Lúc này, ngựa của Tiêu Huyền dừng trước cửa nhà họ Trần, người gác cổng thấy vậy sợ hãi, hôm nay là ngày gì thế, có tới bốn vị hoàng tử?
Vội quỳ xuống hành lễ, Tiêu Huyền không thèm để ý, sải bước đi vào.
Phong Quyết cuối cùng cũng đuổi kịp, mặt đầy hoảng sợ, thì thầm bên tai Tiêu Huyền: "Hôm nay Thái tử, Tần Vương, Tấn Vương đều đến."
Bình thường ba người này tuyệt đối không đến phủ Trần Thị lang dự yến, nhất là Thái tử.
Tiêu Huyền dừng bước...
Đợi người gác cổng chạy vào thì đã không thấy bóng dáng đâu.
Hắn dụi dụi mắt, rõ ràng vừa thấy Yên Vương và thị vệ đi vào, đi đâu rồi?
...
Trần Lam đưa tỷ muội nhà họ Cố đến hậu trạch, thấy cửa sổ một căn phòng có dải lụa đỏ, trong lòng đã hiểu.
"Cố đại tiểu thư vào thay trước đi, nha hoàn của cô sẽ về nhanh thôi."
"Được, nhị tiểu thư về trước đi, tỷ muội chúng tôi thay y phục lâu, cô còn phải tiếp khách."
Cố Thanh Uyển quay lại, ra hiệu cho Trần Lam: "Phải, cô đi đi, ở đây có ta." Dù Cố Hy Nguyên không vào, cô cũng sẽ đẩy cô ta vào.
Trần Lam mừng thầm, cô hiểu rồi, khẽ hành lễ rồi quay người rời đi.
Vừa ra khỏi cửa, Cố Hy Nguyên tiến lại gần Cố Thanh Uyển, khóe môi nở nụ cười khiến người ta rợn tóc gáy: "Đường muội có biết trong đó là ai không?"
Cố Thanh Uyển tim đập thình thịch, cô ấy biết hôm nay có vấn đề sao?
