Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Cưới Trước Yêu Sau - Ta Làm Vương Phi Được Sủng Nhất > Chương 89

Chương 89

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 89: Em họ được thả ra

 

Chiều hôm đó, kinh thành lan truyền hai tin đồn. Một là Yên Vương phi đêm tân hôn đã bị Yên Vương ghẻ lạnh.

 

Tin thứ hai là Yên Vương sợ để lộ chứng bệnh khó nói, làm tổn thương hòa khí với Hầu phủ, nên đêm tân hôn không dám động phòng.

 

Cố Hy Nguyên nghe xong bật cười, không ngờ mình lại bị hai thế lực nhắm vào.

 

“Bọn họ có bệnh không, quan tâm mấy chuyện vợ chồng người ta làm gì?” Hải Đường tức tối kêu lên.

 

“Vương phi, giờ làm sao?” Ngân Hạnh mặt ỉu xìu, tin đồn thế này muốn thanh minh cũng chẳng có cách, chẳng lẽ Vương gia và Vương phi còn diễn cảnh cho người ta xem sao?

 

“Vương gia bị đồn mấy năm rồi, người còn chẳng bận tâm, chúng ta gấp cái gì.” Cố Hy Nguyên vừa xem thư Mặc Nam bốn người đưa lên, vừa thản nhiên đáp.

 

“Nhưng người ta đồn Vương phi bị ghẻ lạng mà.”

 

“Chẳng phải đó là điều bên ngoài muốn thấy sao? Chúng ta không hòa hợp, họ mới yên tâm không gây chuyện.”

 

“Ý Vương phi là, mặc kệ?”

 

“Tin đồn không cần để ý, nhưng kẻ tạo tin nhất định phải tìm ra, sao có thể để địch trong tối được?”

 

Cố Hy Nguyên đốt một phong thư: “Bảo Mặc Phong tra đi, hắn gần đây rất rảnh, còn có thời gian uống trà với cha ta.”

 

“Uống trà với Hầu gia?” Hai người khó hiểu.

 

“Ừ, bảo Mặc Phong làm theo lời hắn nói.” Đại cữu cữu cũng sắp về Giang Nam, mẹ cũng đi, nhưng không thể để cha biết.

 

“Vâng.”

 

Ở tiền viện, Tiêu Huyền cũng nghe được tin đồn. Hắn ghẻ lạnh Vương phi? Thật vớ vẩn.

 

Còn tin kia, có phải hắn nên giải thích với Vương phi rằng hắn hoàn toàn bình thường?

 

Huống hồ hắn còn chưa từng có nữ nhân nào.

 

Nhưng mà, nàng còn chẳng định động phòng, thì sao lại để ý mấy chuyện này?

 

Tiêu Huyền bỗng nhiên tâm trạng rất tệ: “Vân Ảnh, đi tra cho bổn vương, là ai tán tin đồn!”

 

“Rõ, Vương gia.”

 

Người Giang gia không coi ra gì, vì hôn sự của Hy Nguyên và Yên Vương vốn là mua bằng bạc, căn bản không có chuyện ghẻ lạnh.

 

Đoạn thị biết được thì để trong lòng, bị Cố Hy Nguyên hố thảm như vậy, cuối cùng cũng có thể xem trò cười của nàng.

 

Tin đồn nhanh chóng truyền vào cung, Tiêu Cẩn Thần biết được thì mừng rỡ, bọn họ lại chưa động phòng.

 

Lời Cố Thanh Uyển nói rất có thể là thật, Tiêu Huyền không ưa Nguyên Nguyên, như vậy suy đoán của nàng cũng rất có thể đúng.

 

Không được, yến tiệc không thể để Cố Thanh Uyển gặp riêng Nguyên Nguyên.

 

Ở Bình Dương Hầu phủ, dưới sự tranh chấp của phòng hai và phòng ba, cuối cùng đã chia gia. Kết quả phòng ba được một vạn năm nghìn lượng sản nghiệp, cả phòng ba dọn sang Tây sương viện ở.

 

Lão phu nhân tỉnh dậy, trong phòng chỉ có Cố Khôn và Nhị lão gia. Hai con trai hỏi thế nào, bà đều phủ nhận hại Cố Hy Nguyên, nhưng khi Cố Khôn muốn vào cung xin Hoàng đế thu hồi thánh chỉ, bà lại không cho.

 

“Thánh chỉ đã ban, sao dễ dàng thu hồi? Huống chi đúng là Đổng ma ma làm sai.”

 

Giọng Lão phu nhân oán trách: “Dù sao đi nữa, Hy Nguyên cũng không nên thưa tới Hoàng thượng!”

 

“Nó có mất mát gì đâu, có chuyện về phủ chúng ta tự nói rõ mới phải, tước mệnh phụ của ta thì có lợi gì cho nó?”

 

“Con sẽ tìm cơ hội nói riêng với nó.” Cố Khôn thở dài, con gái giờ đã là Vương phi, hoàn toàn không coi lợi ích của Hầu phủ vào mắt.

 

Nhị lão gia cũng rất bất mãn: “Hy Nguyên càng ngày càng vô pháp, lừa Thanh Uyển ba vạn lượng mua tranh gì đó, sáu vạn lượng này nhất định phải bắt nó trả lại. Nếu sản nghiệp lại mất, Hầu phủ còn gì là nền tảng?”

 

Cố Khôn đau đầu muốn nổ, không ngờ con gái lại lừa bạc của Thanh Uyển, sản nghiệp chuộc không về, ruộng đất giá trị mười vạn lượng, năm vạn lượng đã rẻ cho đối phương.

 

“Ta sẽ nói rõ với nó một thể.”

 

Trước yến tiệc, xe ngựa của hoàng thân quốc thích sớm đã tiến về hoàng cung, ai nấy hứng thú cao độ, muốn xem quan hệ giữa Yên Vương và Yên Vương phi có đúng như lời đồn không.

 

Cố Hy Nguyên buổi chiều ngủ một giấc, tinh thần khá tốt.

 

Hai vợ chồng gặp nhau trong xe ngựa, không khí tràn ngập sự ngượng ngùng, sáng nay còn rất tự nhiên cơ mà.

 

Tiêu Huyền khẽ hít mũi, ngửi thấy mùi hoa thoang thoảng, là hoa trong viện nàng, vô tình vương đầy người nàng sao?

 

“Bổn vương đã cho người đi tra tin đồn, nàng không cần phiền lòng.”

 

Cố Hy Nguyên khẽ cười: “Tôi không sao.”

 

Tiêu Huyền gật đầu, trong lòng cười khổ, biết ngay nàng sẽ không để ý.

 

Yến tiệc không cần mặc quá trang trọng, Cố Hy Nguyên mặc yếm đào gấm vân màu đỏ, thêu hoa mẫu đơn ẩn hoa văn, đầu đội trâm phỉ thúy nạm vàng, hai bên đeo chuỗi ngọc trai rủ nhẹ theo từng bước.

 

Tay cầm chiếc quạt tròn Ngũ công chúa tặng, tiểu nha đầu thấy chắc sẽ vui lắm.

 

Nàng bước đi uyển chuyển, Cố Thanh Uyển đứng đợi không xa trong cửa cung nhìn thấy thì tức không chịu nổi, dựa vào đâu nàng có nhiều đồ tốt như vậy!

 

Hít hai hơi, vẻ mặt méo mó mới hồi phục, bước lên mấy bước hành lễ: “Gặp qua Yên Vương điện hạ, gặp qua đường tỷ.”

 

Cố Hy Nguyên nghe tiếng ngước mắt: “Em họ sao lại ở đây?”

 

Cố Thanh Uyển dịu dàng cười: “Đương nhiên là đợi đường tỷ cùng đi dự yến.”

 

Cố Hy Nguyên lắc đầu: “Ta hỏi không phải cái này. Ta nhớ muội đang bị cấm túc, hôm qua yến hỉ muội cũng không tham gia, hôm nay sao lại được thả ra?”

 

Lại mỉa mai nàng!

 

Cố Thanh Uyển nghiến răng trong lòng: “Sợ đường tỷ không rõ quy củ trong cung.”

 

Tiêu Huyền đưa mắt lạnh nhìn sang, Cố Thanh Uyển rùng mình.

 

Cố Hy Nguyên nghi hoặc: “Ta đúng là ít vào cung, không rõ quy củ trong cung lắm, nhưng cũng không đến lượt em họ đến đón, dù sao em họ từ khi gả vào Đông cung đã bị cấm túc, hình như chẳng hơn ta được bao nhiêu.”

 

“Ngươi…”

 

Tiêu Huyền dời mắt che miệng, Vương phi của hắn thật không khiến người ta lo lắng.

 

Cố Thanh Uyển tức muốn chết, nha hoàn phía sau kéo nàng, nàng chợt tỉnh, sao hai câu lại bị nàng làm loạn thế này.

 

“Đường tỷ nói phải, nhưng em cũng có học qua một ít, hay là chúng ta tỷ muội cùng vào điện đi.”

 

“Được.” Cố Hy Nguyên quay đầu nhìn Tiêu Huyền: “Vương gia đi trước đi, tôi đi cùng em họ một lát.”

 

“Được.” Tiêu Huyền để lại Dung Ý, cất bước đi trước.

 

Cố Thanh Uyển hành lễ, rồi bước tới muốn khoác tay Cố Hy Nguyên.

 

Cố Hy Nguyên lùi một bước: “Muội hành lễ trước đi, ta xem quy củ muội học có hơn ta bao nhiêu?” Cố Hy Nguyên khoanh tay nhìn nàng.

 

Cố Thanh Uyển hận trong lòng, nếu không phải Thái tử dặn dò, nàng mới không hầu hạ nàng!

 

Nàng quy quy củ củ ngồi xuống hành lễ: “Gặp qua Yên Vương phi, Vương phi cát tường.”

 

“Khá lắm, đứng lên đi.” Cố Hy Nguyên cười lạnh trong lòng, chịu buông mình thế này, mưu đồ không nhỏ đâu.

 

Cố Thanh Uyển đi bên cạnh nàng, nói về chuyện hôm nay: “Đường tỷ có nghe tin đồn hôm nay không?”

 

“Có nghe.”

 

“Đường tỷ có tin không?”

 

“Chẳng lẽ em họ tin?”

 

Cố Thanh Uyển gật đầu, hạ giọng nói: “Hôm nay nghe nói Đổng ma ma bên cạnh tổ mẫu hạ độc đường tỷ, đường tỷ không nghĩ có phải bị lợi dụng không, bà ấy là tổ mẫu ruột của chúng ta, sao có thể hại tính mạng chúng ta?”

 

“Ngươi nói có lý. Theo ý ngươi, ai muốn hại ta?”

 

“Đường tỷ thật sự không biết, hay là đang giúp hắn giấu?”

 

Cố Hy Nguyên rút tay ra: “Ngươi muốn nói thì nói, ta biết là ai còn giúp hắn giấu làm gì?”

 

Cố Thanh Uyển càng hạ thấp giọng: “Em nghe nói Đổng ma ma là do Yên Vương thẩm vấn, cũng là Yên Vương hạ lệnh đánh chết.”

 

“Đúng vậy.”

 

“Đường tỷ không nghĩ, Yên Vương cố tình vu oan cho tổ mẫu sao?”

 

Cố Hy Nguyên muốn cười, lại nhịn, bất đắc dĩ dùng quạt tròn che mặt.

 

“Em họ nói không sai, nhưng Vương gia sao lại muốn giết ta, lại sao nhất định phải vu oan cho tổ mẫu?”

 

“Em thấy vu oan cho tổ mẫu, ta càng dễ tin hơn.”

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Có thể bạn thích