Chương 18: Đệ nhất
Sắc mặt Phó Diệu biến đổi, nhìn sang thì thấy một nữ sinh đã cắm cờ lên. Hắn liếc Lục Cảnh một cái, rồi quay người bỏ đi thẳng.
Trịnh Điềm Điềm liếc nhìn Lục Cảnh: “Anh ấy là Lục Cảnh?”
Cô ta đều có tư liệu về tân sinh nào trong học viện thuộc hệ chiến đấu cấp song S.
Phó Diệu bước tới trước mặt Trịnh Điềm Điềm, có chút áy náy: “Xin lỗi, không lấy được cờ.”
Trong lòng Trịnh Điềm Điềm có chút không vui, nhưng trên mặt không hề trách móc Phó Diệu, cô dịu dàng cười: “Không sao. Anh đã vất vả rồi. Chúng ta đi nghỉ trước đi.”
Phó Diệu thấy Trịnh Điềm Điềm vẫn dịu dàng như vậy, cũng yên tâm: “Được.”
Lúc này Trần Nhất Tưởng bọn họ cũng đã lên tới đỉnh, nhìn thấy Tạ Tinh Lan đang cầm cờ đứng cùng Lục Cảnh, liền vội vàng bước tới, nhìn lá cờ in hình Học viện Quân sự Đế quốc đang được Tạ Tinh Lan cầm trên tay, nghi hoặc hỏi: “Tinh Tinh, cậu cầm cờ làm gì thế?”
Tạ Tinh Lan lắc đầu: “Tớ thấy có người định cướp nó, nghĩ chắc có ích gì đó nên cũng cướp lại luôn.”
Đang lúc họ nói chuyện, bỗng nhiên trực thăng bay tới, rất nhanh đã đến ngay trên đầu bọn họ, rồi giảng viên Trầm Kỷ nhảy từ trên xuống. Giảng viên Trầm Kỷ liếc Lục Cảnh bọn họ một cái, lại liếc Phó Diệu bọn họ một cái: “Các em rất tốt, đã đến trước thì hãy đợi ở đây cho đến khi mọi người đến đủ.”
Rồi lại quay lên trực thăng và rời đi… rời đi…
Tạ Tinh Lan bọn họ ngoảnh mặt nhìn theo trực thăng rời đi một cách im lặng… Đợi đến khi máy bay khuất hẳn, Lạc Khắc Tư nói: “… Đây là bảo tụi mình tự sinh tự diệt trong hai ngày ở đây à?”
Tạ Tinh Lan: “Chắc vậy…”
Lúc này trời đã tối, tính thời gian, có lẽ họ mất khoảng một ngày rưỡi để lên tới đỉnh.
Đỉnh núi là một khoảng đất bằng phẳng khá rộng, trơ trụi không có một cây nào. Lục Cảnh nhìn một vòng: “Tụi mình sang bên đó nghỉ đi.” Ở đó vừa có hai tảng đá lớn chắn gió, lại là hướng khuất gió.
Tuy lúc này đã không còn mưa, nhưng nhiệt độ ban đêm vẫn rất thấp, khá lạnh.
Mấy người để đồ đạc ngay ngắn, Lục Cảnh bắt đầu đi tìm củi, Chung Đồng đi khiêng mấy tảng đá lớn tới.
“Tớ và Nhất Tưởng bọn tớ xuống xem có con mồi gì không.” Lạc Khắc Tư nói, rồi cùng Mạc Linh và Nhất Nhĩ rời đi.
Khi Lạc Khắc Tư bọn họ đi, đội của Chu Hải cuối cùng cũng tới đích. Trần Nhất Tưởng thấy bọn họ còn chào hỏi: “Yo, các anh em tới rồi à.”
Lúc này Chu Hải cả người bẩn thỉu, các thành viên trong đội cũng tương tự. Từng người thở hổn hển, Chu Hải liếc một cái đã thấy Tạ Tinh Lan bọn họ, dĩ nhiên cũng thấy lá cờ bên cạnh họ. Không ngờ lá cờ lại là bọn họ lấy được, và cách đó không xa còn có một đội khác.
Chu Hải gật đầu với Trần Nhất Tưởng, rồi cũng đi sang một bên ngồi nghỉ.
Trần Nhất Tưởng nghĩ đều là khách hàng lớn, liền nói với họ: “Lúc nãy giảng viên có tới, bảo tụi mình nghỉ ở đây, đợi mọi người đến đủ.”
Chu Hải nói cảm ơn Trần Nhất Tưởng một tiếng, rồi ngồi xuống nghỉ.
Rất nhanh, Lục Cảnh đã mang củi và nước về, đống lửa cũng nhanh chóng được nhóm lên. Tạ Tinh Lan đang dùng dao găm đẽo một tảng đá, lát nữa Lạc Khắc Tư bọn họ về, cô chuẩn bị dùng tảng đá này để nướng thịt.
Lục Cảnh nhóm lửa xong, giật lấy tảng đá trên tay cô: “Để anh làm.”
Tạ Tinh Lan lại cướp về, cằm chỉ vào tảng đá khác: “Cái kia, làm cho tôi thành cái nồi, nấu nước. Nếu nhanh thì làm luôn cái bát.”
Lục Cảnh ngoan ngoãn nhặt tảng đá lên, bắt tay vào việc.
Khoảng nửa tiếng sau, Lạc Khắc Tư kéo một con dị thú về: “Vốn định bắt mấy con thú hoang, không ngờ gặp một con dị thú.” Lạc Khắc Tư ném dị thú sang một bên.
Tạ Tinh Lan đặt tấm đá lên lửa: “Cắt miếng mỡ đưa tôi luyện dầu.”
Lạc Khắc Tư cắt một miếng mỡ đưa cho Tạ Tinh Lan, rất nhanh, bên này đã lan tỏa mùi thơm phức.
Đội của Chu Hải cách họ không xa, bụng mỗi người đều kêu vang, mấy người nhìn nhau: Sao đều là kiểm tra, người ta như đi dã ngoại, còn bọn mình như đi tị nạn vậy?
“A Hải, còn dinh dưỡng dịch không?” Cơ Cửu nhìn Chu Hải.
Chu Hải đưa chiếc ba lô trống rỗng cho hắn xem.
Phía bên kia lại vẳng tới mùi thịt nướng, bụng bọn họ lại kêu.
“A Hải, hay là mua một ít đi?” Một người trong đó đề nghị.
Chu Hải vỗ tay: “Ý hay.”
Tạ Tinh Lan bọn họ đang ăn thịt ngấu nghiến, thì năm người Chu Hải bước tới.
Mấy người nuốt nước bọt, lên tiếng: “Mấy anh, một trăm nghìn một bữa được không?”
Lục Cảnh bọn họ đồng loạt nhìn về phía Tạ Tinh Lan.
Tạ Tinh Lan vui mừng nói: “Được, hoàn toàn có thể! Lại đây, lại đây, mời ngồi. Khách mau ngồi! Muốn ăn phần thịt nào? Tôi nướng cho. Khoan đã, chuyển khoản trước.”
Chu Hải trực tiếp chuyển cho họ một trăm nghìn, rồi Lục Cảnh bọn họ nhường lại một chút chỗ, nhìn Tạ Tinh Lan bận rộn đến nỗi thịt của mình còn chưa ăn xong. Lục Cảnh vội vàng nhận lấy việc trên tay cô: “Em ăn trước đi, anh làm cho họ.”
“Được.” Tạ Tinh Lan đưa đôi đũa làm từ cành cây cho Lục Cảnh, rồi tiếp tục ăn thịt của mình.
Nướng hết miếng này đến miếng khác, Chu Hải bọn họ ăn tổng cộng phải vài chục cân, từng người ăn đến nỗi bụng tròn vo mới dừng lại. Họ đói thật, chủ yếu là vì họ chỉ có một gói lương thực, chút ít đó căn bản không đủ ăn. Lại phải chạy đường dài, căn bản không có thời gian như Lục Cảnh bọn họ để nướng thịt và nghỉ ngơi.
Đợi mọi người ăn no, Tạ Tinh Lan lại móc ra một nắm lá kỳ lạ ném vào nước sôi để nấu.
Khi nước sôi, Tạ Tinh Lan đưa cho Chu Hải bọn họ mỗi người một bát: “Uống đi, ăn nhiều thịt một lúc quá, tôi sợ các anh bị tiêu chảy.”
Chu Hải do dự một chút, nhưng Lạc Khắc Tư ở bên cạnh lập tức nói: “Tinh Tinh, tớ cũng muốn uống.”
Chu Hải lập tức đưa tay đón lấy, uống một ngụm, vị hơi mặn, không khó uống.
Lục Cảnh múc một bát đưa cho Tạ Tinh Lan: “Em uống trước.” Anh vốn chỉ làm bốn cái bát. Giờ cho Chu Hải bọn họ hai cái.
Tạ Tinh Lan thổi nguội rồi uống một bát, cả người đều thấy thoải mái.
Lục Cảnh nhận bát của cô, tự múc một bát uống cạn, rồi cất bát đó đi. Còn cái bát cuối cùng thì Lạc Khắc Tư bọn họ thay phiên nhau dùng.
Mỗi người một bát, rất nhanh đã uống hết. Cả người mọi người đều trở nên rất ấm áp.
Ăn uống no say xong, Chu Hải bọn họ hồi phục chút tinh thần, rồi cũng đi tìm một ít củi mang về nhóm lửa.
Phía bên kia, Phó Diệu bọn họ, lúc Tạ Tinh Lan bọn họ nướng thịt cũng đã đi săn về tự nướng thịt.
Lúc này, trên đỉnh núi chỉ có ba đội bọn họ, mọi người đều yên ổn không ai gây sự.
Tạ Tinh Lan duỗi người một cái, rồi nằm xuống: “Tôi nghỉ nhé.”
Lục Cảnh chỉnh lại đống lửa: “Mọi người ngủ đi, tôi canh đêm.”
Lạc Khắc Tư nằm xuống: “Lát nữa anh cả gọi em dậy, em đổi cho.”
“Ừm.”
Không biết đã ngủ được bao lâu, Tạ Tinh Lan trở mình, rồi cảm thấy trán hơi ngứa.
Tạ Tinh Lan mơ màng mở mắt, liền thấy cằm của Lục Cảnh, hơi thở của anh ấy vừa vặn phả vào trán cô.
“Bốp” một tiếng, Tạ Tinh Lan tát qua…
