Chương 11: Thiếu đầu óc có lây không?
Lã Tiệp vừa đến cổng đã bị lính gác nhận ra ngay, còn Trịnh Hoàn thì vì mất tích mấy tháng trời nên mọi người nhất thời chưa nhớ ra.
Ba người được mời vào căn cứ, chính phó cơ trưởng đều đích thân ra đón. Sau khi nghe xong đầu đuôi câu chuyện, mọi người đồng loạt đưa mắt nhìn về phía Khương Quả đang ngồi chơi xơi nước bên cạnh.
Khương Quả lặng lẽ bỏ tay đang nghịch quần áo xuống, vẻ mặt vô tội nhìn mọi người: ???
“Khụ, cháu gái à, có hứng thú gia nhập căn cứ A thị của bọn chú không?”
Phó cơ trưởng cười đến mức mặt nhăn nhó.
Khương Quả chớp chớp mắt, ra vẻ “thiếu đầu óc”, nói thẳng: “Cháu sợ bị người ta bắt cóc.”
Ngoài cổng có bao nhiêu là giấy tìm người, căn cứ này nhìn rõ là không an toàn chút nào.
Phó cơ trưởng nghẹn họng, mặt đỏ bừng, nhưng lại chẳng nói được câu phản bác nào.
An ninh của căn cứ đúng là có nhiều lỗ hổng, nhưng đó là vì nhân tài quá ít mà!
Cả một thành phố A rộng lớn, bao nhiêu người cần bảo vệ, mà dị năng giả thì chỉ có từng đó, dù có phân chia thế nào cũng không lo xuể, họ cũng đau đầu lắm chứ...
Cơ trưởng đặt tay lên tay phó cơ trưởng, ra hiệu đừng kích động, rồi mỉm cười hiền hậu với Khương Quả: “Đây đúng là sơ suất của chúng tôi. Một trận biến dị khiến cả thế giới tràn ngập nguy hiểm, dị năng giả vốn đã hiếm, nhiều người có dị năng rồi cũng không muốn bị ràng buộc. Chúng tôi cũng rất muốn bảo vệ từng người một, nhưng luôn lực bất tòng tâm.”
“Cô gái nhỏ lo lắng cũng không sai, chúng tôi đúng là không thể đảm bảo an toàn cho cháu, nhưng... bây giờ cũng chẳng có nơi nào thật sự an toàn. Căn cứ ít nhất có nhiều người ở cùng nhau, vẫn tốt hơn bên ngoài nhiều, phải không?”
Khương Quả ngoài mặt khinh thường, vẻ ngạo mạn, nhưng trong lòng lại đang suy nghĩ.
Căn cứ A thị không chỉ có vấn đề nhân tài, mà còn có mấy vấn đề nội bộ. Trong số dị năng giả, không ít kẻ dã tâm lớn, không cam lòng khuất phục dưới quyền lãnh đạo, cho rằng thực lực là trên hết, muốn làm anh hùng loạn thế.
Phòng thí nghiệm là nơi được bảo vệ nghiêm ngặt nhất trong căn cứ, vậy mà Lã Tiệp vẫn bị bắt đi, tuyệt đối không phải do đối phương quá mạnh, mà phần lớn là do bảo vệ không chu toàn, nói thẳng ra là có nội gián.
Còn cô, kẻ đã cứu Lã Tiệp và Trịnh Hoàn từ tòa nhà Bình An ra, ngay từ lúc bước chân vào căn cứ đã trở thành cái gai trong mắt một số người.
Khương Quả liếc mắt nhìn mấy dị năng giả đang đứng gác ở cổng.
Cô rất tự biết mình, sự lợi hại của cô là nhờ trang bị thần cấp, bản thân cô không hề bất bại. Thời mạt thế lòng người khó lường, cô không dám đánh cược.
Vì vậy, để tránh gây sự chú ý của đối phương, khiến bọn họ lơi lỏng cảnh giác, Khương Quả nghĩ ra hai cách.
Một, nói rõ mình không gia nhập căn cứ, đi ngay, không uy hiếp gì đến họ.
Hai, giả ngu. Kẻ ngốc nghếch tự đại luôn khiến người ta mất cảnh giác.
Tất nhiên, giả ngu ngoài ra còn có thể chiêu mộ thêm một ít khách hàng đầu tiên cho mình.
Khương Quả giữ vững hình tượng ngốc nghếch ngây thơ, ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn tự tin nói: “Ai nói không có? Sắp có rồi đây!”
Phó cơ trưởng ngơ ngác: “Ý gì?”
Khương Quả khoanh tay trước ngực, bộ dạng không ai bì nổi, giơ ngón cái về phía mình.
“Tôi, Khương Quả, sắp xây lãnh địa rồi! Đảm bảo an toàn! Đừng nói là một con zombie tầm thường, mặc kệ nó bò dưới đất, chui trong đất, bay trên trời, hay bơi dưới nước, chỉ cần tôi không cho, thì đừng hòng vào được! Mà lãnh địa của tôi còn có đất trồng trọt, nguồn nước không ô nhiễm... tuyệt đối là chốn đào nguyên giữa mạt thế!”
Im lặng, im lặng đến mức nghe được tiếng kim rơi...
Cơ trưởng ho khan một tiếng, dời tầm mắt, không nỡ dập tắt lòng tự tin của trẻ con.
Phó cơ trưởng không nhịn được bật cười, nhưng khi Khương Quả nhìn sang thì vội ngậm miệng, lùi lại một bước ngước nhìn trời.
Đứa nhỏ này đầu óc có vấn đề, thôi đừng chiêu mộ nữa...
Ông còn nghi ngờ tính xác thực trong lời nói của Lã Tiệp và Trịnh Hoàn, hai người họ thật sự được cái đứa này cứu ra sao?
Chỉ có Trịnh Hoàn là mắt sáng rực lên: “Tiểu Quả! Không! Chị! Chị Quả! Chị nói thật à? Thật sự có nơi như vậy sao? Em có thể đến không?”
Cơ trưởng: !!!
Phó cơ trưởng: !!!!!
“Không được!” Hai người đồng thanh, mặt đầy kinh hãi.
Trịnh Hoàn không nghe, cậu hoàn toàn tin tưởng bản lĩnh của Khương Quả.
Mạng cậu là cô cứu, những gì tai nghe mắt thấy trên đường đi khiến cậu tin chắc Khương Quả tuyệt đối không phải hạng người khoác lác!
Mặc dù biểu hiện hiện tại của cô có hơi khác lúc nãy, có hơi liều lĩnh, còn ngốc nghếch nữa, trông có vẻ không đáng tin... Nhưng mặc kệ, giống như lúc đầu cô sẵn lòng tin tưởng cậu, cậu cũng nguyện vô điều kiện tin tưởng cô!
“Tất nhiên là có nơi như vậy!” Khương Quả vỗ vai Trịnh Hoàn, “Chàng trai tốt, tin chị đi! Theo chị đảm bảo ăn ngon uống sướng!”
Cơ trưởng và phó cơ trưởng không cản được Trịnh Hoàn, đành nhìn Lã Tiệp với vẻ mặt khổ sở, mong cô có thể khuyên can.
Ai ngờ Lã Tiệp đứng dậy xoa đầu Khương Quả, dùng nụ cười hiền từ mà họ chưa từng thấy, dịu dàng nói: “Chị cũng tin em, nhưng bây giờ trong phòng thí nghiệm vẫn còn một số thứ chưa nghiên cứu xong, đợi chị bận xong sẽ đi tìm em. Không phải nói là muốn xem quà sao, chúng ta đi ngay bây giờ.”
Nói rồi, cô kéo tay Khương Quả đi, Trịnh Hoàn lon ton chạy theo sau.
Cơ trưởng và phó cơ trưởng nhìn nhau.
Chà, chiêu mộ không thành thì thôi, còn mất thêm một người, còn một người tuy chưa đi nhưng lòng cũng không còn ở đây nữa...
Mà họ cũng không thể cản, dù sao người ta cũng tự nguyện muốn đi, căn cứ của họ đâu phải nhà tù, chỉ được vào không được ra, người ta có quyền tự do.
Hai người tưởng chuyện đến đây là hết, ai ngờ Khương Quả sau khi chọn vài món quà từ chỗ Lã Tiệp ra, lại như một kẻ ngốc mắc bệnh công chúa, đi khắp nơi rao lên rằng mình sắp xây căn cứ, còn thổi phồng lên trời. Mặc dù đa số mọi người đều tỏ vẻ nghi ngờ, nhưng đúng là có mấy kẻ thiếu đầu óc bị cô thuyết phục, hò hét đòi đi theo.
Trịnh Hoàn đã xác định rõ vai trò của mình, rất biết điều phụ họa rao giúp cô: “Tôi và tiến sĩ Lã đều được chị Khương Quả cứu về! Chị tôi lợi hại lắm! Tuyệt đối không lừa mọi người đâu! Lãnh địa nằm ở núi Lộ Minh, cách đây không xa, ai có xe thì tự lái đến, ai không có xe thì đi cùng chúng tôi, trên đường tuyệt đối đảm bảo an toàn cho mọi người! Trên xe chỉ còn một chỗ trống, bỏ lỡ chuyến này thì không còn cơ hội đâu, ai muốn đi thì nhanh chân lên xe đi!”
Cậu nói chắc như đinh đóng cột, không biết còn tưởng cậu đã đến đó rồi.
“Trịnh Hoàn!” Phó cơ trưởng nghiến răng định túm lấy cậu.
Trịnh Hoàn nhảy một cái lên xe, đóng sầm cửa lại, “Đi thôi, đi thôi~”
