Chương 19: Tỉnh lại
Lâm Lộc vừa định bế Cố Thanh Trản vào trong lều thì Cố Thanh Trản mở mắt, lúc này Lâm Lộc mới biết cô ấy vừa rồi căn bản không hề ngủ.
“Vào trong ngủ đi.” Lâm Lộc khẽ nói.
Cố Thanh Trản gật đầu, chậm rãi đứng dậy đi vào trong lều.
Phó Lưu Nguyệt vì phải trông chừng Ôn Nhiễm nên vẫn luôn không dám ngủ, nhiều nhất chỉ chống trán chợp mắt một chút, tiếng động của hai người bọn họ đi vào lập tức làm cô tỉnh giấc.
Lâm Lộc lịch sự chào hỏi: “Cô ấy thế nào rồi?”
“Vết thương trên người cô ấy đã lành, chắc khoảng ngày mai là tỉnh.”
“Vậy thì cô có thể yên tâm rồi.”
Trong lúc hai người nói chuyện, Cố Thanh Trản đã nằm xuống sát mép lều, bọn họ để những thứ không dùng đến ở bên ngoài, mấy người đều có thân hình mảnh mai, chen chúc một chút thì cũng có thể nằm vừa.
Lâm Lộc mỉm cười với Phó Lưu Nguyệt, rồi cũng nằm xuống theo, cô vừa hay có thể ngăn cách Ôn Nhiễm với Cố Thanh Trản.
Khẽ nghiêng người, đối diện với dung nhan xinh đẹp tinh tế của Cố Thanh Trản, nhìn nốt ruồi đen như đóa hoa nở dưới đáy mắt cô ấy, cô chớp chớp mắt.
Cuối cùng chậm rãi chìm vào giấc ngủ, một đêm không nói gì.
...
Ôn Nhiễm từ từ mở mắt, mơ màng nhìn màu xanh trên đỉnh đầu, sau đó nghiêng đầu, cuối cùng cũng tìm được mục tiêu của mình.
“Chị...”
Phó Lưu Nguyệt đang chống trán nhắm mắt nghỉ ngơi vội mở mắt, nhìn vào đáy mắt long lanh như nước của cô ấy, vui mừng nói: “Em tỉnh rồi, còn thấy khó chịu ở đâu không?”
“Chúng ta đang ở đâu? Dưới địa ngục cũng phải ở lều sao? Keo kiệt thật đấy.” Ôn Nhiễm chống tay từ từ ngồi dậy, nhìn rõ hoàn cảnh xung quanh.
Phó Lưu Nguyệt vặn mở bình nước đưa đến bên miệng cô ấy, có chút bất lực giải thích: “Em vẫn còn sống nhăn đây này.”
Ôn Nhiễm theo tay chị đưa nước, ừng ực ực uống nửa bình, nhớ lại tình huống trước đó, kinh ngạc hoạt động vai mấy cái, cử động tự nhiên, không có dấu hiệu bị thương gì cả.
“Ơ, em nhớ trước đó em bị sói cắn bị thương mà, chị, chuyện này là sao?”
Phó Lưu Nguyệt lúc này mới kể lại cho cô ấy nghe từng chuyện xảy ra sau khi bọn họ gặp Cố Thanh Trản và mấy người kia hôm qua.
Cô vừa định gọi Ôn Nhiễm dậy đi gặp mấy người bọn họ, ai ngờ Ôn Nhiễm đột nhiên nhào lên người cô, lông mi khẽ rung, đôi mắt đẹp long lanh chăm chú nhìn cô.
“Em nhớ ra rồi, chị lại gọi em là Nhiễm Nhiễm, đúng không?”
Phó Lưu Nguyệt nhớ lại lời mình đã nói lúc thất thố, mím môi, không nói.
“Chị đừng có lại định lừa em, em nghe rất rõ, sau này không được phép xa lạ như trước nữa.” Ôn Nhiễm nửa người đè lên người cô, vừa nói vừa áp sát lại gần hơn, đến khi bộ ngực mềm mại của cô ấy áp vào người lạnh lùng của đối phương.
“Sẽ không.” Phó Lưu Nguyệt nghiêng đầu, không dám nhìn ánh mắt nóng bỏng của đối phương, cổ họng khô khốc.
Ôn Nhiễm cũng biết không thể ép quá chặt, bèn ngồi thẳng dậy, nói: “Cho chị thêm một cơ hội nữa, thôi, dậy đi, em phải ra ngoài cảm ơn ân nhân cứu mạng của chúng ta thật tốt.”
Phó Lưu Nguyệt vừa thở phào một hơi, lại bị cô ấy nắm lấy cổ tay.
Sắc trời đã sáng rõ từ lâu, chỉ là hôm nay trên bầu trời có chút mây tích tụ, trông có vẻ âm u.
Mấy người Lâm Lộc đã dậy từ sớm, Phó Lưu Nguyệt đi ra thì phát hiện cô ấy đang cùng Hứa Vụ giết sói.
Ôn Nhiễm lăn lộn trong giới giải trí nhiều năm, sớm đã rèn luyện được tính cách hướng ngoại, rất tự nhiên thân thiết cảm ơn Cố Thanh Trản.
Phó Lưu Nguyệt do dự một chút, đi về phía Lâm Lộc.
“Đây là con sói hôm qua?”
Lâm Lộc gật đầu, nói: “Ừ, sáng nay tôi với Hứa Vụ quay lại kéo về, có mấy xác sói đã bị hư hại, bọn tôi chọn mãi mới tìm được một con còn nguyên vẹn.”
“Vậy hai người định lột da à?”
Lâm Lộc ngại ngùng cười: “Ừ, chỉ là tôi với Hứa Vụ đều không giỏi, làm bừa bộn hết cả.”
Đúng thật, Phó Lưu Nguyệt nhìn đống máu thịt trên mặt đất, bệnh cầu toàn lại có chút phát tác.
“Hay là để tôi thử xem.”
Mắt Lâm Lộc sáng lên, đúng ha, bên này có bác sĩ ngoại khoa, tuy không phải bác sĩ thú y nhưng chắc chắn vẫn giỏi hơn bọn họ, vội vàng tránh ra nhường chỗ cho cô.
“Không cần, tôi dùng không quen cái đó.” Phó Lưu Nguyệt từ chối con dao găm Lâm Lộc đưa, cầm dao mổ rạch bụng con sói.
Con dao mổ mỏng manh trong tay cô như cánh tay sai khiến, động tác tự nhiên mượt mà, thêm nữa ngón tay cô vốn dài.
Nhìn cô không giống đang lột da sói, mà giống đang tạo ra một tác phẩm nghệ thuật.
Chuyện chuyên môn quả nhiên nên để người chuyên môn làm.
Lâm Lộc thầm cảm thán, vừa quay người đã phát hiện Ôn Nhiễm đang ngồi xổm sau lưng bọn họ, chống cằm hứng thú nhìn Phó Lưu Nguyệt mổ xẻ.
Cũng không biết cô ấy đến từ lúc nào.
Lâm Lộc nhìn vẻ mặt hoa si của cô ấy, nghẹn họng không nói nên lời, vội vàng quay người rời đi.
Cô không muốn làm bóng đèn.
Xử lý và rửa sạch tấm da sói này tốn hơn nửa ngày, nửa ngày ngắn ngủi này cũng đủ để Hứa Vụ và Ôn Nhiễm trở nên thân thiết.
Hứa Vụ từng xem phim truyền hình do Ôn Nhiễm đóng, hai người nói chuyện về đủ loại chuyện phiếm trong giới giải trí rôm rả.
Nhìn tấm da sói phơi khô trên cành cây, Ôn Nhiễm chớp chớp mắt, tò mò hỏi: “Làm cái này để làm gì? Để làm chăn à?”
“Chị Cố nói thời tiết ngày càng lạnh, nhân lúc chưa vào đông, thử xem cách xử lý da động vật thế nào, không thì mùa đông làm sao mà chịu được?”
Hai người bọn họ được phái ra nhặt củi, Hứa Vụ vừa cúi người nhặt cành cây vừa giải thích.
Ôn Nhiễm ôm một bó củi đầy ắp đi theo sau cô ấy, nghe vậy, ánh mắt khẽ động.
Đợi hai người bọn họ quay về, mọi người ngồi vây quanh đống lửa chuẩn bị bữa tối, Ôn Nhiễm khẽ mở lời: “Lúc quay phim tôi đều nghỉ ngơi trong xe phim trường, lúc mặt đất nứt ra chiếc xe cũng rơi xuống theo, tuy hỏng không còn hình dạng, nhưng tôi có thói quen để rất nhiều quần áo thay giặt trong đó.”
Mấy người đều nghe ra ẩn ý trong lời nói của cô ấy.
Cố Thanh Trản nhìn cô ấy: “Xe phim trường của cô cũng ở trong doanh trại à?”
“Ừ, đồ ăn thức uống trong đó đã bị lục soát sạch từ lâu, nhưng quần áo thì phần lớn vẫn còn, vừa rồi tôi nghe Hứa Vụ nói cô lo thời tiết trở lạnh, trong đó có một ít quần áo mùa đông, chắc đủ cho chúng ta mặc.”
Phó Lưu Nguyệt nhíu mày, trầm giọng nói: “Chúng ta quay lại, e là không dễ dàng lấy được quần áo ra.”
Đám người Trương Thăng nhất định sẽ làm khó bọn họ.
Ôn Nhiễm hừ mạnh một tiếng, nghĩ đến bộ mặt của đám người đó là tức giận.
“Đó là quần áo của tôi, tại sao không thể lấy? Hắn tưởng hắn là hoàng đế chắc? Cái gì cũng quản!”
Khóe môi Cố Thanh Trản khẽ nhếch, đáy mắt u ám còn lạnh hơn cả màn đêm: “Chúng ta đương nhiên không phải đi lấy không, là đi trao đổi với bọn họ.”
Phó Lưu Nguyệt theo ánh mắt cô nhìn thấy miếng thịt sói đã được cắt sẵn từ ban ngày, trong lòng khẽ run.
Cô đột nhiên cảm thấy, cho dù Ôn Nhiễm vừa rồi không nhắc đến chuyện đến doanh trại lấy quần áo, thì mấy người này cũng đã sớm muốn đến doanh trại thăm dò một chuyến.
Lâm Lộc gật đầu đáp: “Vậy thì ngày mai đi, không có tủ lạnh thì thịt này không để được lâu, các cô không phải nói doanh trại đang thiếu thức ăn sao, chắc bọn họ sẽ rất vui lòng với vụ trao đổi này.”
Cho dù không vui lòng, cũng có thể bị ‘tự nguyện’ đồng ý.
