Chương 77: Đường cao tốc
Không có giường chiếu, mọi người đành ngồi bệt xuống đất. Cũng may đã là tháng Tư, thời tiết ôn hòa, ban đêm dù hơi lạnh nhưng vẫn chịu được.
Nhất là khi có A Ngân và Nãi Cầu ôm trong lòng, cảm giác ấm áp mềm mại. Trong nhóm, mẹ của Phó Lưu Nguyệt có sức khỏe kém nhất, Ôn Nhiễm liền nhét Nãi Cầu vào lòng bà để sưởi ấm.
Dù sao Tiểu Bạch Hổ tính tình nóng nảy, không cho ai khác ôm.
Chung Giang Sơn định đi tìm ít củi nhóm lửa, nhưng tìm khắp nơi, những đồ gỗ có thể dùng được đều bị nước biển làm ướt sũng, không dùng được.
Anh ta chán nản quay về chỗ cũ, thì thấy Lâm Lộc và mọi người ngồi xếp bằng, nhắm mắt dưỡng thần.
Trông không giống như đang ngủ. Chung Giang Sơn nheo mắt quan sát một lúc, liền phát hiện nhịp thở của mấy người này vô cùng đều đặn.
Đây là công pháp!
Ý nghĩ này chợt lóe lên trong đầu anh ta. Bình tĩnh suy nghĩ lại thì thấy thật hoang đường, nhưng anh đã tận mắt chứng kiến cảnh tượng kỳ lạ như vậy, thì còn gì là không thể?
Ánh mắt anh ta không ngừng di chuyển giữa Lâm Lộc và Hứa Vụ.
Ánh mắt không hề che giấu, Lâm Lộc từ từ mở mắt liếc anh ta một cái: “Có chuyện gì à?”
“Không có gì.” Chung Giang Sơn dời tầm mắt, lắc đầu: “Lát nữa tôi canh gác trước nhé.”
Thiếu tá đã dặn anh chỉ cần nghe lệnh hành động, không cần hỏi nhiều.
Dù trong lòng có nhiều thắc mắc đến đâu cũng đành chôn chặt trong lòng.
Chung Giang Sơn và Lục Xuyên là nam giới, tự nguyện xin canh gác nhiều hơn. Lâm Lộc đương nhiên không từ chối, vui vẻ cho qua.
Màn đêm nhanh chóng buông xuống. Lâm Lộc quay đầu nhìn ra cửa sổ trống trơn, thấy trong tòa nhà đối diện lác đác vài ánh đèn leo lét, tựa như những vì sao trên trời.
Ánh sao lặng lẽ hiện lên, như vô số hy vọng chưa tắt.
Thảm họa vô tình, nhưng luôn có người cố gắng sinh tồn.
Có lẽ vì kiêng dè năng lực của họ, một đêm bình yên trôi qua. Nhưng Lâm Lộc biết đa số mọi người đều ôm suy nghĩ rằng, biết đâu trời sáng rồi mọi chuyện sẽ qua.
Dù nhà cửa tan hoang, nhưng cũng có thể từ từ sửa chữa.
Tiếng bước chân vang lên từ cầu thang. Lâm Lộc từ từ mở mắt, trời đã rạng sáng, ánh nắng ban mai xuyên qua cửa sổ chiếu vào.
“Nước biển đã rút rồi.”
Cố Thanh Trản khoanh tay đứng trước cửa sổ, nhìn xuống mặt đất đã lộ ra sau khi nước rút.
Đã có người lục tục xuống lầu để đi tìm người thân, hoặc về nhà.
Lâm Lộc xoa xoa mắt, đứng dậy. Vừa định đi tới, khóe mắt cô thoáng thấy điều gì đó, liền dừng bước quay đầu nhìn.
“A Ngân?”
Tiểu Bạch Hổ, không, không nên gọi nó là Tiểu Bạch Hổ nữa.
A Ngân bây giờ đã to gấp đôi hôm qua, đứng lên cao tới ngực cô.
“Lúc tôi tỉnh dậy thì A Ngân đã như vậy rồi.” Cố Thanh Trản bước tới, giơ tay xoa đầu A Ngân.
A Ngân ngoan ngoãn cúi đầu, còn cọ cọ vào lòng bàn tay cô.
“Nếu A Ngân còn lớn nữa, e là không thể ngồi xe cùng được.”
Lâm Lộc cũng xoa đầu nó. A Ngân lớn lên trông oai phong lẫm liệt, dọa người, không còn vẻ ngây thơ đáng yêu như lúc nhỏ.
Cố Thanh Trản khẽ thở dài: “Vậy cũng đành chịu. Theo kích thước của mẹ nó, chắc nó vẫn còn lớn nữa.”
Thậm chí với mật độ năng lượng trong không khí hiện tại, rất có thể nó sẽ vượt cả mẹ nó.
“Dù sao thì A Ngân cũng không thể bế nữa rồi. Tội nghiệp A Ngân, sau này chỉ có thể chạy theo xe thôi.” Ôn Nhiễm vừa xoa Tuyết điêu vừa nói, giọng nghe chua chua thế nào ấy.
Tuyết điêu ấm ức nằm trong lòng cô, bị cô xoa đến dựng cả lông.
Lâm Lộc nhìn Ôn Nhiễm đang ghen tị, hiểu ra.
Cô ấy đang thấy tủi thân vì Tuyết điêu rõ ràng cùng nơi với A Ngân, cũng được cho ăn tinh nguyên, vậy mà chẳng biến dị gì cả.
Chung Giang Sơn nói: “Không nên chậm trễ, chúng ta chuẩn bị rời đi thôi.”
Anh ta dùng điện thoại vệ tinh mà vẫn không liên lạc được với thiếu tá, trong lòng sốt ruột muốn nhanh chóng quay về doanh trại.
Lâm Lộc suy nghĩ một chút, đi tới trước mặt mấy người phụ nữ kia: “Chúng tôi phải đi rồi, mọi người cũng nên suy nghĩ xem tiếp theo sẽ đi đâu. Chỗ nước và lương khô này để lại cho mọi người, nhớ giấu kỹ.”
Lương khô là do Lâm Lộc lấy từ trong túi của họ. Họ chỉ có thể bảo vệ họ nhất thời, chứ không thể bảo vệ cả đời.
Làm được đến mức này cũng coi là hết lòng rồi.
Người phụ nữ ôm con gái mím môi, cúi người về phía họ.
“Cảm ơn cô.” Cô bé rụt rè nhìn Lâm Lộc.
Lâm Lộc thương cảm xoa đầu con bé: “Cố gắng sống sót nhé.”
…
Quay trở lại mặt đường, mới phát hiện cỏ dại mọc từ khe gạch đã cao quá bắp chân người. Những cây cối được cắt tỉa cẩn thận giờ điên cuồng sinh trưởng, khắp nơi là những mảnh vụn đổ nát.
Có người bắt đầu đập phá cửa hàng, lục soát cướp bóc.
Hôm qua thành phố này vẫn còn trật tự, an toàn và sạch sẽ. Nghĩ đến đây, mọi người không khỏi cảm thán.
Lâm Lộc tiện tay nhặt một thanh sắt để mở đường, Chung Giang Sơn dẫn Lục Xuyên đi sau chặn hậu.
A Ngân đi bên cạnh họ. Có người đi đường nhìn thấy A Ngân liền sợ hãi tránh xa, không dám lại gần.
Xem ra A Ngân lớn lên cũng không phải không có lợi.
Mọi người đi cả buổi sáng, đường mới đỡ hơn một chút. Khi gần đến lối vào đường cao tốc, Lâm Lộc tìm một nơi vắng vẻ để lấy xe ra.
“Vừa nãy thấy rất nhiều người đi về hướng đường cao tốc, chắc đều muốn rời khỏi đây để đến nơi ít bị ảnh hưởng hơn mà trú ẩn.”
Cố Thanh Trản ngồi ở ghế phụ, hạ cửa sổ xuống để có thể nhìn thấy A Ngân bất cứ lúc nào: “A Ngân sẽ mệt, đừng lái nhanh quá.”
Nói xong cô còn đưa tay xoa đầu A Ngân đang áp sát lại gần.
Lâm Lộc gật đầu: “Ừ, nhưng tôi nghĩ tình hình trên đường cao tốc cũng không mấy suôn sẻ, đi tới đâu hay tới đó vậy.”
Họ lái xe vài giờ, trời dần tối. Tốc độ của A Ngân cũng không còn nhanh như lúc đầu, rõ ràng là sức lực đã cạn kiệt.
Cố Thanh Trản cúi đầu nhìn tấm bản đồ đang trải trên đùi, nói: “Phía trước năm cây số có khu dịch vụ, chúng ta nghỉ đêm ở đó, tốt nhất là bổ sung thêm chút xăng.”
Chưa nói đến chuyện A Ngân sẽ mệt, chỉ riêng việc ban đêm tầm nhìn thấp, hai bên đường cao tốc đều là cỏ dại cao hơn đầu người, rất dễ gặp phải sự tấn công của động vật.
Đáng tiếc là đường vào khu dịch vụ không được thông suốt, lối vào bị chặn bởi rất nhiều xe hơi cá nhân. Lâm Lộc đành bất lực dừng xe lại.
“Anh Chung, anh lái xe đi, tôi tìm cách di chuyển mấy chiếc xe này ra để mở đường.”
Lục Xuyên thấy Lâm Lộc xuống xe liền đi theo xuống giúp đỡ.
Nhiều chiếc xe bị va chạm nghiêm trọng dồn ép vào nhau. Lâm Lộc tìm một vị trí dễ xử lý, còn chưa kịp ra tay thì Lục Xuyên đã đặt hai tay lên thân xe, dùng sức hét lớn một tiếng.
‘Rẹt——’
Lâm Lộc dừng động tác, nhìn chiếc xe bị Lục Xuyên đẩy ngã mà chớp chớp mắt.
“Ơ…”
Ngay cả Lục Xuyên cũng kinh ngạc nhìn tay mình, khó có thể tin nổi vừa rồi mình dễ dàng đẩy ngã một chiếc xe.
“Chúc mừng cậu nhé, từ giờ cậu cũng là người có dị năng rồi.”
Lâm Lộc đấm vào vai cậu ta.
“À, giống như mọi người hôm qua vậy sao? Tôi cũng có siêu năng lực rồi?…”
Lục Xuyên kích động không thôi, vội vàng muốn thử nghiệm năng lực của mình. Không cần Lâm Lộc phải ra tay nữa, cậu ta tự mình dọn sạch những chiếc xe chặn ở lối vào.
