Chương 83: Báo thù
Những người khác thấy vẻ mặt Lâm Lộc âm trầm, lại hùng hổ xông tới, cây miêu đao lê trên mặt đất tạo thành một vệt dài, liền sợ hãi né tránh, nhường cho cô một lối đi thông thoáng.
Gã đàn ông vốn đang rụt rè cúi đầu cảm nhận được ánh mắt Lâm Lộc dán thẳng vào người mình, cả người cứng đờ, không nhịn được mà lùi lại phía sau.
“Ngươi dám đánh lén bọn ta!”
Lâm Lộc giơ miêu đao lên kề vào cổ gã.
Cô không dám nghĩ nếu người bị trúng đạn là Cố Thanh Trản thì sẽ ra sao. Mỗi lần nghĩ đến, cô vẫn còn sợ hãi.
Trán gã đàn ông toát ra mồ hôi lạnh, vội vàng chối: “Cô nói bậy gì vậy!? Tôi không quen biết các người!”
“Vậy sao?”
Lâm Lộc cười lạnh, tay trái khẽ nhấc, người xung quanh chỉ thấy sau lưng quần gã đàn ông bỗng nhiên bay ra một khẩu súng: “Vậy khẩu súng này của ngươi từ đâu ra?”
Trong nước quản lý súng đạn rất nghiêm ngặt, ngoài quân đội ra thì người thường khó có được súng, ngay cả bọn họ cũng chỉ mới moi được một khẩu từ chỗ Chung Giang Sơn.
Gã đàn ông thấy chuyện bại lộ, quay người bỏ chạy.
Hứa Vụ lập tức bắn một mũi tên, trúng ngay bắp chân gã.
Gã đàn ông ngã sõng soài xuống đất, thấy Lâm Lộc chậm rãi bước tới, sợ hãi dùng tay bò về phía trước.
“Ngươi là dị năng giả?” Lâm Lộc dí lưỡi đao vào cổ gã, đứng từ trên cao nhìn xuống.
Gã đàn ông cảm nhận cơn đau nhói ở cổ, ngửa cằm không dám nhúc nhích.
Lâm Lộc lạnh giọng quát: “Trả lời câu hỏi của ta!”
Lưỡi đao ấn sâu hơn, cắt vào da thịt, máu tươi rỉ ra.
“Có, tôi là dị năng giả thị lực.”
“Đoàng——”
Sau lưng lại vang lên một tiếng súng.
Lâm Lộc mỉm cười quay người lại, nhìn chằm chằm viên đạn lơ lửng trước mặt: “Ngươi còn có đồng bọn, tốt lắm.”
Kẻ nấp trong đám đông bắn lén vốn định trốn sau lưng người khác để chạy trốn, nhưng giây tiếp theo liền cảm thấy tay cầm súng của mình cứng đờ, khẩu súng không chịu sự khống chế của hắn mà bay ngược về phía sau.
Hắn theo bản năng giằng co với nó, dùng hết sức bình sinh cũng không giữ được.
Cuối cùng cắn răng từ bỏ, ném súng xuống quay người bỏ chạy, vừa chạy được hai bước liền cảm thấy ngực đau nhói, một mũi tên sắc bén nhuốm máu tươi nóng hổi xuyên thẳng qua ngực.
“Cứu……”
Một hơi chưa kịp thở ra, hắn liền ngã gục xuống đất với vẻ mặt không cam lòng.
“A—— giết người rồi!”
Trong đám đông có người hét lên kinh hãi, sợ hãi lùi lại, đứng cách họ thật xa.
“Ngươi chỉ có một đồng bọn này thôi à? Còn ai khác nữa không, tốt nhất nên khai ra, đừng làm lãng phí thời gian của ta!”
Lâm Lộc bị đánh lén nên sắc mặt rất khó coi, không còn chút kiên nhẫn nào với gã đàn ông.
Nghĩ rằng dù sao mình cũng không sống nổi, gã đàn ông lúc này lại trở nên bất cần, ngẩng cằm lạnh lùng hét lớn: “Là đám Vương Bằng sai khiến tôi làm! Có giỏi thì đi tìm bọn chúng mà báo thù đi!”
Ánh mắt âm trầm, đầy ác ý.
Vương Bằng? Là tên xăm trổ đã muốn cướp đồ của bọn họ ngay từ ngày đầu tiên sao?
Cố Thanh Trản trầm ngâm suy nghĩ một lát, chậm rãi bước tới bên cạnh Lâm Lộc thì thầm vài câu.
Lâm Lộc khẽ động ánh mắt, phẩy tay một cái, viên đạn vẫn lơ lửng giữa không trung lập tức bắn trúng chân còn lại của gã đàn ông.
Gã đàn ông đau đớn rên rỉ.
“Mạng hắn giao cho anh.” Lâm Lộc rút miêu đao đang kề vào cổ gã, quay sang nói với Lục Xuyên, người vẫn đang đứng bên cạnh cố kìm nén cơn giận.
Vì quá phẫn nộ, đôi mắt vốn đen trắng rõ ràng của Lục Xuyên lúc này đỏ ngầu, từng tia máu như mạng nhện giăng kín, trông vô cùng đáng sợ.
Người lính vừa nãy thấy tình hình không ổn liền chạy đi báo tin, lúc này cuối cùng cũng dẫn doanh trưởng Chu chạy tới.
“Các người đang làm gì vậy?” Doanh trưởng Chu trầm mặt nhìn lướt qua hai người nằm dưới đất, một người đã chết, người còn lại đang bị Lục Xuyên đang giận dữ đánh cho sống dở chết dở.
Phía sau là tiếng nắm đấm đấm vào mặt nghe thật nặng nề, Cố Thanh Trản vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh trước lời chất vấn của doanh trưởng Chu: “Doanh trưởng Chu, hay là xem trước đây là cái gì đã?”
Hứa Vụ ném hai khẩu súng trước mặt bọn họ.
Cố Thanh Trản nói đúng lúc: “Tôi không biết súng của bọn họ từ đâu ra, nhưng bọn họ nhân lúc chúng tôi đang đánh ếch biến dị thì đánh lén, ám sát sĩ quan, dù đặt trong thời bình cũng là tội chết.”
“Hôm nay hắn dám ám sát thiếu úy Chung, ngày sau chưa chừng sẽ dám ám sát cả ông, doanh trưởng Chu có yên tâm không?”
Lâm Lộc tấn công vào tâm lý.
Liên quan đến sự an toàn của bản thân và thuộc hạ, doanh trưởng Chu lập tức thận trọng. Hơn nữa hai khẩu súng lục này rõ ràng là súng của lính trong quân đội, nhất định là bọn họ lục soát từ xác chết của những người lính đã hy sinh.
“Chúng tôi không vô cớ làm hại người khác, doanh trưởng Chu.”
Lâm Lộc nói câu cuối cùng, rồi cùng Cố Thanh Trản và những người khác quay về.
Gã đàn ông kia đã bị Lục Xuyên đánh chết tại chỗ, doanh trưởng Chu lạnh lùng nhìn chằm chằm vào cái xác không còn nguyên vẹn: “Xử lý xác của bọn chúng đi!”
Nói xong liền phất áo bỏ đi.
“Chị Cố, gã đàn ông vừa rồi nhắc đến Vương Bằng?” Hứa Vụ ngồi xuống nhìn về phía Cố Thanh Trản.
“Nếu cô biết chắc chắn mình sẽ chết, trong tình huống đó cô sẽ khai ra tên của ai?”
Ôn Nhiễm nghĩ một lát, nói: “Nếu là tôi, tôi nhất định sẽ khai ra kẻ mà tôi căm ghét nhất, chết còn kéo được một kẻ chết thay, cũng đáng.”
Cố Thanh Trản thản nhiên nói: “Trước đây tôi tình cờ thấy đám Vương Bằng bắt nạt hắn, tôi đoán hắn từng thấy Vương Bằng và chúng ta xảy ra tranh chấp, kế hoạch ban đầu của hắn chắc là nhân cơ hội ám sát rồi gán tội cho đám Vương Bằng, không ngờ lại bị Lâm Lộc phát hiện sớm như vậy.”
Kiểu ‘bắt nạt’ đó, chỉ cần là người thì đều không chịu nổi.
“Chết tiệt, kế này đúng là ác độc!” Ôn Nhiễm thấp giọng chửi.
Thịt ếch mềm và tươi ngon, lại rất dễ chín, dì Phó thấy vẻ mặt Lâm Lộc và Ôn Nhiễm mệt mỏi, liền gắp miếng thịt vừa chiên xong đưa cho hai người: “Hai đứa ăn cơm trước đi, vừa ăn vừa nói chuyện.”
“Cháu cảm ơn dì.”
Lâm Lộc đã đói bụng từ lâu, lúc giết ếch biến dị đã tiêu hao rất nhiều sức lực, vừa rồi lại lần lượt kiểm tra kim loại trên người những người sống sót, càng khiến dị năng tiêu hao sạch sẽ.
Vừa rồi chỉ là cố gắng chống đỡ một hơi.
“Ăn từ từ thôi.” Cố Thanh Trản lại múc một bát canh đã nấu chín đưa cho cô.
Hứa Vụ thấy Lục Xuyên cứ ngồi im không động đũa, liền khuyên: “Anh cũng ăn chút đi, thiếu úy Chung nhìn thấy anh như vậy cũng sẽ không yên lòng đâu.”
“Tôi biết.” Lục Xuyên cúi đầu, giọng khàn đặc.
Phó Lưu Nguyệt liếc nhìn anh ta một cái rồi nói: “Mặc dù vậy, mấy người Vương Bằng cũng phải cẩn thận.”
“Tôi thấy vẫn nên sớm giải quyết bọn chúng.” Ánh mắt Lâm Lộc trở nên lạnh lùng.
Mọi người đều hiểu ý cô, mối họa để lại giống như một quả bom hẹn giờ, không biết khi nào sẽ phát nổ.
Hôm nay nổ một phát, đã cướp đi mạng sống của Chung Giang Sơn.
Bọn họ tuy rằng ở chung với Chung Giang Sơn không lâu, nhưng dọc đường đi, anh ấy vẫn luôn quan tâm giúp đỡ bọn họ, có thể coi là đồng đội, đây là lần đầu tiên bọn họ mất đi một người đồng đội.
Ai cũng không vui nổi, thịt ếch bỏ vào miệng cũng chẳng biết ngon.
Cố Thanh Trản trầm giọng nói: “Vậy thì trong hai ngày tới, tìm cơ hội dẫn bọn chúng ra ngoài, đừng để doanh trưởng Chu biết.”
Hứa Vụ tiếc nuối nói: “Đúng vậy, nếu không phải cần phải giải thích với doanh trưởng Chu, thì tôi đã giữ lại hai khẩu súng đó rồi.”
Súng đúng là thứ tốt.
