Chương 42: Hỗn Chiến.
“Chỉ tiêu Đào Tạo Liên Kết?”.
Thạch Xán mỉm cười gật đầu: “Đúng vậy, chỉ tiêu Đào Tạo Liên Kết, mỗi trường trong bốn trường đại học có ba suất, thử tranh giành xem?”.
Dạ Bất Ngữ cắn một miếng sô cô la: “Không thể nào đâu, em không lấy được suất của Tứ Tượng Học Phủ đâu, mọi người đều rất lợi hại, em đánh không lại.”.
Cô ấy hiểu rất rõ bản thân mình.
Hơn nữa, cô là một người hệ chữa lành, chạy đi đánh nhau làm gì.
Thạch Xán tiếc nuối: “Vậy thì đáng tiếc thật, cô vẫn muốn đào tạo ra một trợ thủ vừa đánh được vừa hồi máu đây, biết đâu lần sau Ba Tiêu tìm tới cửa, cũng có cách đối phó.”.
Dạ Bất Ngữ giật mình, nghĩ tới ánh mắt nhìn như nhìn rác rưởi của Ba Tiêu trước khi rời đi, trong lòng dâng lên một ngọn lửa không biết trút vào đâu.
Không những nhắm vào tôi, còn chê tôi dở nữa!
Meo mẹ, trên đời làm gì có cái đạo lý như vậy.
“Cô nhớ là, bạn Dạ thức tỉnh muộn hơn những người khác phải không, khó khăn lắm mới thức tỉnh, không thử một lần sao?”.
Thạch Xán liếc nhìn Dạ Bất Ngữ, mỉm cười tiếp lửa.
Thử thì thử.
Dạ Bất Ngữ lấy lại tinh thần, câu nói này nếu để hôm qua, cô chắc chắn sẽ nhụt chí thêm chút nữa.
Nhưng bây giờ, cơn giận vừa bị Ba Tiêu đè xuống đất cà vẫn chưa tan, làm sao cô có thể giả vờ như không có chuyện gì, vui vẻ nhàn nhã được.
Cãi nhau thua còn phải xem xét lại xem sai chỗ nào, làm gì có chuyện bị đè xuống đất đấm, ngược lại còn cười hề hề chấp nhận.
Dạ Bất Ngữ giơ ngón tay giữa trong lòng, đi con mẹ mày đi Ba Tiêu, đi con mẹ mày đi lũ giáo đồ Hư Không.
“Tao với bọn chúng không xong đâu!”.
Thạch Xán giơ tay lên, vỗ vỗ vài cái: “Giỏi lắm, vậy cô sẽ mong chờ biểu hiện của bạn Dạ đây, tuy tháng đầu tiên chắc chắn không tới được, nhưng tháng thứ hai, cô sẽ đợi em đó.”.
“Chưa chắc.”.
Một giọng nói đột ngột bên cạnh cắt ngang cuộc trò chuyện của hai người.
Vị giáo viên nam đeo khẩu trang chỉ tay về phía Mộc Băng Ca trong sân đấu.
“Chưa chắc phải đợi đến tháng thứ hai, vừa rồi Khấu Ảnh đã cho Dạ Bất Ngữ một phần điểm số, cộng với điểm số cô ấy tự kiếm được, đã có thể xếp hạng cao rồi.
Đừng quên, cô ấy còn có đồng đội trên sân, mà đồng đội đó, chính là Mộc Băng Ca đứng đầu Bảng Thiên Tài đó.”.
Theo hướng ngón tay chỉ, nhìn về phía sân đấu, trong mớ hỗn độn của các năng lực chói mắt, những thí sinh tỏa sáng riêng biệt đã chẳng còn mấy.
Những học sinh bị loại đã lên khán đài ngồi, những chỗ ngồi trống được lấp đầy, không khí dần trở nên sôi động, náo nhiệt.
Có học sinh gào thét: “Đối công đi, Tiêu Thước đừng đứng hình nữa, công cho nó một trận này!”.
“Nguyễn Âm Khả, dùng 【Âm Phù Huyễn Mộng】 của cậu khống chế Mạnh Hà đi, thế là cậu thắng rồi, cố lên!”.
“Mạnh Hà, dùng 【Tâm Linh Thôi Miên】 hạ cô ta!”.
Tiếng hò hét thất thanh khiến những học sinh bên cạnh ngoái nhìn.
“Này, hai loại năng lực này đều là hệ tinh thần đấy nhỉ, hai người này đánh nhau, chẳng phải là cho nhau uống thuốc ngủ sao?”.
Quả nhiên, hai năng lực hệ tinh thần va vào nhau, Mạnh Hà và Nguyễn Âm Khả cả hai cùng lúc ngã xuống đất.
Người bạn vừa còn hò hét im bặt, đây là… ru nhau ngủ rồi sao?
“Nhìn bên kia kìa, Tô Vô Vị và Vạn Lan đánh nhau rồi, wa, có xem đây có xem đây.”.
Trong sân đấu, nụ cười trên mặt Tô Vô Vị tắt lịm, nghiêng người né mũi tên xé toang bức tường lửa lao tới.
“Chúng ta thực sự cần thiết phải đánh nhau không? Cậu không nên đi tìm Lâu Quan Sơn và Mộc Băng Ca sao?”.
Vạn Lan nhướng mày: “Đột nhiên phát hiện cậu giấu khá sâu đấy, lôi thêm chút thực lực ra đánh một trận với tôi, thế nào?”.
“Không thế nào, tớ không muốn đánh.”.
Mũi tên vút qua sợi tóc được chăm chút tinh tế, Vạn Lan quan sát người trước mặt, trong mắt lóe lên sự phấn khích.
“Thong thả nhàn nhã thật đấy, bạn Tô, một trận đấu xuống, đến một sợi tóc cũng không rụng.”.
Tô Vô Vị lộn người né tránh: “Tớ chỉ là gặp may thôi, bên kia Mộc Băng Ca sắp đánh xong rồi, cậu thực sự không đi sao?”.
Vạn Lan liếc nhìn hai người ở phía xa, thu lại ánh mắt, tiếp tục nhắm vào Tô Vô Vị.
“Lần này để họ đánh đi, hôm nay, tôi chỉ đánh cậu.”.
Tô Vô Vị khổ sở không nói nên lời: “Cậu tìm Khấu Ảnh cũng được mà, Sở Liệt và Vệ Trường Minh, Vu Cầm và Quan Tiểu Mai, bất kỳ ai cũng không yếu đâu.”.
Quan Tiểu Mai đang đối chiến nghe vậy, tức đến phát cười.
“Cậu đây là đốt rừng đấy à, tự mình chuốc lấy vạ vào thân thì thôi, còn muốn đem chiến hỏa đốt sang bên chúng tôi, không có ý tốt gì, Vạn Lan, chém hộ tôi hắn!”.
Lại một phát mũi tên lưu phong bắn tới, Tô Vô Vị chân trượt một cái, loạng choạng né qua.
Cậu ta ngượng ngùng quay đầu về phía Khấu Ảnh xui xẻo cười cười: “Xin lỗi nhé.”.
Khấu Ảnh vội vàng né tránh, nhưng bị một đống nguyên liệu từ đâu lăn tới làm ngã, “đoàng” một tiếng mặt úp xuống đất.
Vạn Lan và Tô Vô Vị cùng lúc dừng lại một giây, không nỡ nhìn thẳng.
Cũng quá xui xẻo rồi.
Khấu Ảnh ngẩng mặt lên, một dòng máu mũi tuôn xuống.
Cậu ta lặng lẽ nhìn về phía Tô Vô Vị: “Cố ý hay vô tình?”.
Tô Vô Vị ha ha cười: “Tất nhiên là cố ý vô tình rồi.”.
Câu trả lời này, thẳng thắn đến mức không thể thẳng thắn hơn.
Khấu Ảnh từ từ bò dậy, lau sạch máu mũi, một tay ấn mạnh xuống mặt đất, một sợi bóng tối mảnh như sợi thép lao về phía Tô Vô Vị với tốc độ cực nhanh.
“Cố ý dẫn Vạn Lan tới đây, muốn lấy tôi làm bia đỡ đạn, thật cho rằng tôi không có tí máu nóng nào à!”.
Khi sợi bóng tối chạm vào Tô Vô Vị, Vạn Lan mắt sáng lên, đầu ngón tay lưu phong ngưng tụ, bỗng nhiên bùng phát.
Tô Vô Vị đang chạy trốn tự nhiên phát hiện ra đòn tấn công của hai người, bước chân hơi chuyển, dưới chân sinh ra liệt diễm thiêu đốt bóng tối, trong tay vung ra ngọn lửa màu vàng kim.
Như cây quạt vẽ gió thu, mang theo cảm giác phóng khoáng tùy ý, nhẹ nhàng ngăn lại mũi tên đang bay tới.
“Đối phó khá dễ dàng nhỉ.”.
Giọng nói vui vẻ vang lên bên tai, nụ cười trên khóe miệng Tô Vô Vị cứng đờ, ánh mắt liếc trộm thấy cú đá bay tới của Vạn Lan, chỉ kịp giơ hai cánh tay lên đỡ.
Lực đạo khổng lồ khiến toàn bộ người cậu ta hai chân rời khỏi mặt đất, bị đá bay vài mét, lùi lại mấy bước mới ổn định thân hình.
Cậu ta vẩy vẩy cánh tay tê dại, trong lòng thầm than, quả nhiên là Vạn Lan, cú đá này suýt nữa khiến cậu gãy xương.
Đừng thấy lúc nãy biểu hiện nhàn nhã, thực ra đã là trạng thái toàn lực rồi.
“Không đánh nữa không đánh nữa, tớ đầu hàng.”.
“Chẹt.” Vạn Lan bực bội chép miệng, “Như vậy vẫn không thể khiến cậu ra toàn lực sao?”.
“Toàn lực rồi, đã dốc toàn lực rồi.”.
Ngay lúc Tô Vô Vị bất lực, một tia sấm chớp từ bên cạnh bắn thẳng qua, trực tiếp đập vào lớp kết giới bảo vệ.
Sở Liệt bị đánh đến mất hết tinh thần chiến đấu: “Cẩn thận bên kia hai người kia, đã đánh điên cuồng rồi.”.
Mấy người đều nhìn thấy hai người không ngừng đối công, Lâu Quan Sơn và Mộc Băng Ca, vừa đánh vừa dọn sân.
Vạn Lan suy nghĩ một giây, liền quyết định việc tiếp theo nên làm.
Cô nàng nở nụ cười tươi, nhìn về phía Tô Vô Vị và những người khác.
“Đến giờ dọn sân rồi.”.
Khấu Ảnh che mũi đi ra ngoài: “Tôi tự xuống, không phiền.”.
Sở Liệt ho sặc sụa lật mắt, lập tức nhấn nút thoát: “Các cậu đánh đi, xin không phụng bồi.”.
Hai người lần lượt rời sân, Tô Vô Vị chớp chớp mắt, sau ót truyền đến làn gió lạnh buốt, thổi đến đau cả đầu.
“Tớ cũng có thể tự xuống mà, tớ bây giờ liền…”.
“Muộn rồi!”.
“Ầm!”.
Theo một mũi tên Vạn Lan tích lực bùng phát, Tô Vô Vị bị trúng phong bạo, đập mạnh vào lớp kết giới.
