Chương 93: Tâm Điểm Của Thế Giới.
Góc máy quay trở về căn cứ ở Chiêu Dương thị.
Một nhóm giáo viên nằm vật ra trên ghế như những con chó chết, mệt đến nỗi chỉ còn thiếu cái lè lưỡi ra ngoài.
Dù đã chuẩn bị tinh thần từ trước, nhưng việc phong ấn sức mạnh truyền đến từ [Uyên Thực] vẫn quá tốn sức, đến cả thiết bị phong tỏa cấp tám chôn dưới nền căn cứ này cũng đã hỏng hẳn.
Lưu Soái run rẩy giơ ngón tay giữa lên: "Thiên Tai cấp chín tầm thường, chỉ có vậy thôi."
Dạ Bất Ngữ đứng bên cạnh vỗ tay rào rào.
"Đúng là không hổ danh thầy giáo."
Cô ngồi xổm xuống cạnh Thạch Xán, tháo chiếng nhẫn ngón cái trên tay ra, đôi mắt long lanh như sao nhìn chằm chằm cô giáo.
"Cô ơi, cái này các thầy cô cũng có cách giải quyết chứ ạ?"
Thạch Xán nhắm mắt lại, cảm thấy ngột ngạt.
"Chúng tôi không phải Doraemon, cũng chẳng phải vạn năng đâu. Em đợi các hiệu trưởng trở về rồi hãy nói."
"Vậy à." Dạ Bất Ngữ tiếc nuối thu hồi chiếc nhẫn, "Thế chúng ta có nên ra ngoài..."
"Không không không!"
Những giáo viên đang nằm vật bỗng chốc 'giả chết sống lại', cùng với Tô Vô Vị và những người khác cũng đứng phắt dậy.
Tổ tông ơi, ngài là tổ tông đó, đừng ra ngoài được không, hứa với tôi là đừng ra ngoài nhé!
Mộc Băng Ca vừa kịp hồi phục tinh thần liền giữ lấy Dạ Bất Ngữ: "Đừng ra ngoài, ít nhất là bây giờ đừng."
"Cạch..."
Mọi người cúi đầu nhìn, Khấu Ảnh đang ôm ghế nằm sấp dưới đất với một tư thế kỳ quặc, cánh tay giơ lên co giật giữa không trung.
Ánh mắt di chuyển lên trên, Lâu Quan Sơn nắm nắm bàn tay trống rỗng, ngượng ngùng nhìn về phía Khấu Ảnh đang trượt ngã.
"À, tớ định đỡ cậu một tay, ai ngờ không kịp."
"Cảm ơn." Khấu Ảnh ngẩng mặt lên, lấy tay che cái mũi đỏ ửng vì bị đập, nói giọng nghẹt mũi, "Tớ quen rồi. Dạ Bất Ngữ, đừng ra ngoài nữa, mức độ xui xẻo của cậu... chết người thật sự."
Vạn Lan không nỡ nhìn, lấy tay che mặt: "Cậu tốt nhất đừng ra ngoài nữa, chuyện hôm nay đã đủ nhiều rồi."
Tô Vô Vị nói với giọng đầy tâm huyết: "Tớ thừa nhận trước đây đã nghi ngờ cậu hơi quá. Đi ngủ đi lớp trưởng, ngủ đi. Cái thể chất dễ dính phải tà ma của cậu hơi quỷ quái thật. Trước khi chúng ta chuẩn bị sẵn sàng đón nhận trận chiến tiếp theo, cậu cứ đi ngủ là tốt nhất."
Cả đám gật đầu như máy.
"Có cần hương giúp ngủ không?"
"Phòng làm việc của tôi có melatonin, cần thì tôi đi lấy."
"Nệm ngủ ổn chứ, ký túc xá cũng không có muỗi phải không..."
Bị dỗ dành về đến ký túc xá, Dạ Bất Ngữ nhắm mắt lại, chìm vào giấc ngủ.
Những người khác cũng vứt bỏ những suy nghĩ phức tạp trong đầu, trở về phòng riêng và nhắm mắt.
Một đêm bình yên, không có chuyện gì xảy ra.
Khi Lan Hoài Ngọc cùng ba người kia trở về căn cứ, ánh bình minh đã xua tan bóng tối, nhuộm rìa trời thành màu xám nhạt.
Triệu Triết vô thức thở phào nhẹ nhõm: "May quá, không có chuyện gì kỳ quái xảy ra."
"Đừng vui mừng quá sớm, linh hồn trong tay Dạ Bất Ngữ thì tính sao?" Đinh Thụy Tuyết hỏi.
Lôi Nhạc nhăn mặt khổ sở: "Một sự vật mới hoàn toàn chưa biết, chúng ta thậm chí còn không biết Dạ Bất Ngữ đã làm thế nào, ấn ký tín đồ trên linh hồn, sức mạnh bộc phát... Những vấn đề này, chúng ta chẳng rõ một tí nào, nguyên lý lại càng mù tịt. Chiếc nhẫn đó, bây giờ chỉ có thể giao cho cô bé bảo quản, sau đó để cô bé tham gia cải chế Vong Xuyên."
Lôi Nhạc liếc nhìn Lan Hoài Ngọc, có lẽ với tư cách là thành viên Huyền Vũ Bộ, Lan Hoài Ngọc sẽ biết nhiều hơn?
"Tôi cũng không biết."
Lan Hoài Ngọc lạnh lùng liếc Lôi Nhạc: "Chuyện này, không nằm trong dự tính của bất kỳ ai."
Cô biết đọc suy nghĩ người khác sao?
Mặt Lôi Nhạc đơ cứng: "Ồ, thế chúng ta đi hỏi thử?"
Triệu Triết: "Hỏi ai? Cô học sinh thần bí Dạ Bất Ngữ ấy à?"
Đinh Thụy Tuyết cười khẽ: "E là bản thân cô bé cũng chẳng hiểu chuyện gì đã xảy ra, còn tưởng đó chỉ là chuyện nhỏ thôi."
Nói thế nào nhỉ, tất cả những gì Dạ Bất Ngữ thể hiện trong Nhà Hát Vinh Suy, chẳng khác nào người nông dân chia sẻ công nghệ nhiệt hạch, anh shipper đánh sập sào huyệt buôn ma túy, bà nội trợ đi ngang qua bắt được tội phạm cấp quốc tế.
Cô bé có lẽ chẳng cảm thấy gì, nhưng ánh mắt của thế giới bên ngoài đã đổ dồn về phía cô.
Và màn thể hiện của tiểu đội Vãn Thiên Khuynh, cũng đủ để biến họ thành cái gai trong mắt một số tồn tại nào đó.
Lan Hoài Ngọc ngẩng đầu nhìn lên bầu trời cao vời vợi phía trên, bầu trời mênh mông trải ra vô hạn những suy tư.
Một lúc sau, cô mở miệng, vừa bất lực vừa tràn đầy mong đợi: "Hãy để tiểu đội Vãn Thiên Khuynh chuẩn bị tham gia cải chế Vong Xuyên đi. Dù để họ bước lên vũ đài thế giới bây giờ còn hơi sớm, nhưng một khi đã được mọi người kỳ vọng, thì chỉ còn cách ra mắt sớm thôi."
Đinh Thụy Tuyết khẽ nhếch mép: "Thời học sinh đã được cả thế giới kỳ vọng, đúng là chuyện chưa từng có tiền lệ."
Cánh cổng căn cứ mở ra, bốn người bước vào bên trong.
"Địa điểm cải chế Vong Xuyên là ở Đảo Chết phải không?"
"Đúng vậy."
"Nghĩ cũng phải, với tư cách là một trong những lối vào Vong Xuyên, cũng chỉ có nơi đó là diện tích rộng, hệ số an toàn cao, thích hợp làm địa điểm cho cuộc cải cách."
"Nhưng muốn vào Đảo Chết, tối thiểu cũng phải tứ giai. Tiểu đội Vãn Thiên Khuynh, chưa phải toàn bộ đều đạt tứ giai đâu nhỉ."
"Vậy nên chúng ta phải ra tay rồi, trong thời gian ngắn giúp họ đột phá tam giai tiến vào tứ giai. Thành công hay không, xem bản lĩnh của chúng ta thôi."
Bốn vị hiệu trưởng đồng lòng nở nụ cười trên môi. Các học sinh thân yêu, hiệu trưởng của các em đã trở về rồi đây.
Ánh bình minh nơi chân trời khuất bóng, mặt trời mọc lên, Dạ Bất Ngữ ôm chặt chăn đang ngủ say sưa.
Hoàn toàn không biết rằng một cuộc sống địa ngục thế nào đang chờ đợi mình.
"Rung... rung..."
Chuông báo thức rung lên, Dạ Bất Ngữ mơ màng mở mắt, mí mắt sụp xuống, như một linh hồn lang thang tự thu dọn bản thân.
Mở cửa, chuẩn bị lên lớp.
Vừa ngồi xuống ghế trong lớp học, cả người còn chưa hoàn toàn tỉnh táo khỏi giấc mơ, đã thấy bốn vị hiệu trưởng hùng hổ bước vào lớp.
Các thành viên tiểu đội Vãn Thiên Khuynh vô thức run lên một cái.
Cái biểu cảm này, đến với ý đồ không lành rồi.
"Bốp!"
Lôi Nhạc một tay chống lên mặt bàn: "Lũ chim non, địa ngục của các em đã tới rồi. Các em phải trong vòng nửa tháng tiến vào tứ giai. Chúng tôi đã lập ra phương án thăng giai tương ứng cho các em, cố lên nhé."
Ánh mắt sắc bén của Đinh Thụy Tuyết đáp xuống thân thể học sinh: "Yên tâm, đảm bảo sống sót."
Các thành viên hai tiểu đội tuôn mồ hôi lạnh. Ý là chỉ cần không chết là được sao?
Triệu Triết thở dài thương hại: "Những đứa trẻ tội nghiệp, yên tâm đi, sẽ không đau đớn lắm đâu."
Mọi người thất thần, ngài nói thế còn đáng sợ hơn nữa!
Mười hai đôi mắt hướng về Lan Hoài Ngọc, người vẫn chưa lên tiếng. Nhìn thấy nụ cười nơi khóe miệng đối phương, ánh mắt họ mất đi sự sống.
A, chúng ta tiêu rồi.
"Không được đâu!"
Dạ Bất Ngữ hít một hơi thật sâu, đập bàn đứng dậy, vô cùng nghiêm túc nhìn những người trên bục giảng.
"Con mới đạt tam giai không lâu, nửa tháng làm sao có thể từ mới nhập môn tam giai lên thẳng tứ giai chứ!"
Nhìn thế nào cũng thấy không thể nào được, với lại...
"Với lại con nhất giai gặp kẻ được ban phúc, nhị giai thấy tư tế, tam giai gặp lãnh chúa, tứ giai..."
Trời mới biết tứ giai con sẽ gặp cái gì nữa đây. Dạ Bất Ngữ méo miệng, từ trong cổ họng phát ra âm thanh đắng nghét.
"Hừ hừ, con chưa chuẩn bị tinh thần."
Toàn trường rơi vào sự tĩnh lặng chết chóc. Đinh Thụy Tuyết há miệng định bác bỏ, nhưng bị một loạt danh xưng kia chặn ngay cổ họng.
Nhất giai kẻ được ban phúc, nhị giai tư tế, tam giai lãnh chúa...
Cái hàm lượng vàng này, cũng nặng quá rồi.
Và quan trọng nhất là, sau khi đạt tứ giai, Dạ Bất Ngữ chắc chắn phải đến Đảo Chết. Ở đó, tứ giai chỉ là nhập môn, ngũ giai đầy rẫy, lục giai cũng có.
Lôi Nhạc lấy tay che miệng. Những lời như 'con tứ giai sẽ bước lên vũ đài thế giới, trở thành tâm điểm của thế giới' tàn nhẫn đến mức không thể nói ra.
Đối với Dạ Bất Ngữ mà nói, đây có lẽ là một tin dữ động trời.
