Chương 100: Vượt mặt ông nội mày à? Dạ Sơ Cát lại có đại chiêu! Kèn Sona, đàn Tỳ Bà đều phải nép sang một bên.
Một khúc "Túy Thái Bình" kết thúc.
Dạ Sơ Cát ôm chiếc Không Hầu cũng từ từ hạ xuống sân khấu.
Cùng với các giảng viên, cô cúi chào khán giả để cảm ơn.
Ánh đèn chiếu lên bộ Hán phục đầy tiên khí của cô.
Lấp lánh, rực rỡ đến lạ thường.
Trong khoảnh khắc mơ hồ.
Những tia sáng lấp lánh kia tựa như ánh trăng in bóng dưới mặt nước.
Trong ánh mắt kinh ngạc và say mê của mọi người.
Gương mặt tuyệt mỹ của Dạ Sơ Cát vẫn bình thản, không chút biểu cảm.
Nhưng trong lòng lại đang nghĩ: Lại bị mình lợi hại một phát rồi!
Quả nhiên không uổng công mình bỏ thời gian luyện tập Không Hầu lâu nhất!
Giờ thì mọi người đều biết mình là "tiên nữ nhỏ" rồi nhỉ!
Khi Dạ Sơ Cát bước xuống sân khấu một cách thanh tao.
Trong đầu cô đã tự tưởng tượng ra đủ loại hashtag.
Ví dụ như——
#Dạ Sơ Cát biểu diễn Không Hầu! Tiên quá!
#Dạ Sơ Cát chính là tiên nữ nhỏ đích thực phải không?!
Thế nhưng, khi cô mở Weibo Hot Search lên.
Suýt nữa thì ngất luôn tại chỗ!
#Sân khấu thần tiên! Không có chút văn hóa nào thì không đủ tư cách xem [Nổ].
#Kẻ sa điêu nghiêm túc lên thì có thể tiên đến mức nào? [Sôi].
Khóe miệng Dạ Sơ Cát giật giật.
Nhìn cái hashtag quái gở thứ hai.
Trái tim hồi hộp, bàn tay run run, cô nhấn vào xem——
Quả nhiên là hot search của mình!
"Cứu với! Ai nghĩ ra cái hot search này vậy? Ra đây chịu đòn đi!!"
Dạ Sơ Cát tức đến phát điên!
Đặc biệt là cái hot search này, phía sau còn kèm theo tên cô.
Cô vừa search tên mình.
Trời ạ!
#Sa điêu Dạ Sơ Cát năm chữ này đã bị liên kết với nhau rồi.
Thế này chẳng phải là người mới vừa search tên cô.
Lại lầm tưởng cô là "sa điêu" sao!
Thẩm Chu Tế và Liễu Tri Hứa, bốn kẻ sa điêu nhỏ đang hí hửng định khen Dạ Sơ Cát.
Thì thấy cô nắm lấy vạt váy, hầm hầm đi đến trước mặt Ảnh Đế Kỳ.
"Tên của tôi sao lại bị liên kết với 'sa điêu' thế này!"
Dạ Sơ Cát mím môi, trên mặt đầy vẻ bất lực.
"Thịnh Thế Giải Trí còn quản lý hình tượng nghệ sĩ nữa không chứ! Cái này hoàn toàn không phù hợp với bản thân tôi chút nào!"
Thẩm Chu Tế cứ tưởng tai mình có vấn đề.
Hai chữ "sa điêu" xuất hiện sau tên Cửu ca nhà hắn, có gì không đúng sao?
Liễu Tri Hứa cũng rất băn khoăn.
Tiểu Dạ Dạ đã sa điêu đến mức nổi tiếng rồi, vẫn chưa đủ sa điêu sao?
Ngay giây tiếp theo, họ thấy Ảnh Đế Kỳ đón lấy điện thoại của cô.
Dường như đang nghiêm túc xem xét giao diện tìm kiếm.
Thiếu nữ tuyệt mỹ kia dù trên mặt đầy vẻ không vui, vẫn đẹp đến mê hồn.
Tất nhiên, với điều kiện là cô ấy đừng mở miệng nói chuyện.
Kỳ Tu Diễn nghiêm túc nói: "Ừ, đúng là không phù hợp thật, anh bảo Hàn Dục gỡ bỏ ngay."
Dạ Sơ Cát giống như một đứa trẻ được cha mẹ chống lưng vậy.
Mặt cô vui hẳn lên, đôi môi đỏ tươi cong lên: "Thật vậy sao?"
Kỳ Tu Diễn gật đầu: "Ừ, không phải đợi lâu đâu."
Liễu Tri Hứa không ngờ Kỳ Tu Diễn lại chiều Dạ Sơ Cát đến mức này!
Cô thở dài: "Anh cứ chiều cô ấy đi."
Thẩm Chu Tế bị lãng tai: "Chú mày chiều bố nó? Ý gì vậy? Chú mày và bố nó rốt cuộc——"
Ba người còn lại: …
Cái tai lợn này không thể dùng được nữa rồi.
Mang bán thẳng cho tiệm quay heo đi!!!
Mười phút sau.
Đôi mắt to đẹp của Dạ Sơ Cát đã cong thành hai vầng trăng khuyết nhỏ.
Hashtag sa điêu của cô biến mất thì thôi.
Lại còn có thêm mấy hashtag tên mới toanh (không phải hot search, là từ khóa tên)!
#Dạ Sơ Cát tiên nữ nhỏ tuyệt mỹ.
#Dạ Sơ Cát hiện trường tiên nữ hạ phàm.
#Dạ Sơ Cát sân khấu quốc phong siêu tiên.
Hashtag nào cũng nói đúng tâm can Dạ Sơ Cát.
Cô ôm điện thoại suýt nữa thì cười phá lên.
Kỳ Tu Diễn cũng giỏi quá đi thôi!
Không hổ là vua tán dương do chính tay cô chỉ định!
Ở phía bên kia khu chờ.
Hạ Thục Uyên và đồng bọn, những người luôn theo dõi bể phiếu, sắc mặt đều rất khó coi.
Sân khấu hợp tác của Dạ Sơ Cát và Kỳ Tu Diễn rõ ràng diễn sau họ.
Giờ đây số phiếu lại nhiều nhất, xếp ở vị trí đầu tiên!
Dịch Cảnh Lan tính kỹ lại toàn bộ số phiếu.
Sắc mặt hắn tối sầm: "Vẫn còn khán giả đang nén phiếu, họ đang chờ sân khấu cuối cùng của chương thứ hai."
Hạ Thục Uyên lo đến mức không chịu nổi: "Sao những người này lại do dự thế nhỉ? Thích một sân khấu thì không phải là kết thúc xong là bỏ phiếu ngay sao?"
"Do dự, lưỡng lự, nhìn là biết không phải thực sự thưởng thức và hiểu nghệ thuật của chúng ta! Khán giả 'điếc mù' không cần giải thích!"
Thế nhưng thực tế lại là, khán giả ngày càng hưng phấn.
Hoàn toàn hòa mình vào những sân khấu quốc phong.
Những mùa trước đến lúc này, đa số mọi người đều chuẩn bị rời đi.
Hoặc là đã buồn ngủ, hoàn toàn không còn hứng thú.
Còn bây giờ——
"Quá đỉnh quá đẹp! Quốc phong yyds! Cho dù mở riêng một đêm nhạc quốc phong tôi cũng nhất định đến xem!"
"Là tinh Tung Của gia không thơm sao? Thơm không thể tả!! Chương thứ hai tối nay ngay lập tức nâng tầm chủ đề rồi!"
"Chương trình hiện tại đã giới thiệu rất nhiều nhạc cụ cổ đại, các điệu múa quốc phong, còn có cả hát kịch của chúng ta nữa!"
"Đừng quên chương trình lúc nãy! Thầy giáo thư pháp còn cho chúng ta chiêm ngưỡng thư pháp hùng vĩ tráng lệ! Tôi thực sự yêu chết đi được "Lễ Hội Âm Nhạc Ước Mơ" rồi!"
"Tiếp theo còn có gì bất ngờ nữa nhỉ? Đoán mò một cái võ thuật đi! Đây là sở trường của cháu gái tôi! Tôi đã mong chờ không chịu nổi rồi!"
Dạ Sơ Cát đã lặng lẽ đứng một bên.
Cùng những người bạn nhỏ của mình chờ đợi.
Đương nhiên cô phải tuyên truyền cho môn võ thuật mà mình yêu thích.
Nhưng so với trước đây là hoàn toàn khác biệt.
Bị cư dân mạng đoán trước rồi thì còn chơi gì nữa?
Năm kẻ sa điêu nhỏ đang cố gắng hóa thân vào cảnh tượng sân khấu của mình.
Thì nghe thấy Hạ Thục Uyên reo lên: "Tuyệt quá! Chúng ta lại đứng nhất rồi!"
Dạ Sơ Cát hơi nhíu mày, bị âm thanh ồn ào này làm phiền.
Hạ Thục Uyên và Đái Nhã Lân vui mừng khôn xiết.
Mong muốn nói cho cả thế giới biết họ đã vượt mặt sân khấu của Dạ Sơ Cát và Kỳ Tu Diễn.
Vừa rồi tất cả bọn họ đều hơi than thở một chút trong fanclub của mình.
Đại ý là hy vọng đứng nhất đã vô vọng.
Buồn đến mức sắp ngạt thở!
Các fan lập tức như được tiêm thuốc kích thích.
Nhanh chóng xúi giục các chị em có mặt tại hiện trường đi kéo phiếu!
Những fan này phân bố ở khắp các ngóc ngách của lễ hội.
Họ đoàn kết nhất trí đi tuyên truyền, kéo phiếu với những khán giả đang nén phiếu khác!
Không ngờ lại thực sự thuyết phục được không ít khán giả dễ bị lung lay.
Tả Tư Bách trên mặt cuối cùng cũng có chút nụ cười: "Tuy bây giờ chỉ nhiều hơn vài trăm phiếu, nhưng chúng ta cũng đừng chủ quan!"
Trời mới biết lúc nãy Tả Tư Bách đã định đi mua tài khoản ảo để tăng phiếu rồi.
Số phiếu này nếu cứ kéo dài mãi, thì họ thực sự xong đời!
Liễu Tri Hứa tức đến phát điên: "Bọn họ nhìn là biết dùng thủ đoạn rồi! Ghê tởm không chịu nổi!"
Thẩm Chu Tế cũng muốn đánh bọn họ: "Lén lút, nhút nhát, giống như quỷ vào làng vậy! Nhìn là thấy muốn đánh!"
Ninh Vãn Vãn và Nghiêm Diệc Gia cũng đang phàn nàn theo.
Dạ Sơ Cát liếc nhìn bể phiếu, bình tĩnh nói:
"Bình tĩnh! Số người nén phiếu còn rất nhiều!"
"Tiết mục cuối cùng của chúng ta tuyệt như vậy, hiệu quả tuyệt đối tốt hơn Quý Phi Túy Tửu rất nhiều!"
"Là 'đại trục hí', hãy để chúng ta nâng tầm chủ đề của lễ hội lần này! Tất cả hãy lấy tự tin ra! Sợ cái gì!"
[Chú thích: đại trục hí, tiết mục cuối cùng; áp trục là tiết mục áp chót.]
Kỳ Tu Diễn mặc áo choàng dài màu đen, tay cầm Xích Bát và sáo trúc đi đến bên cạnh Dạ Sơ Cát.
Xoa đầu cô.
Giọng nói người đàn ông vững vàng: "Yên tâm, tiết mục hay đáng để chờ đợi."
Dạ Sơ Cát vỗ tay Kỳ Tu Diễn ra, có chút ngượng ngùng.
Sao mọi người đều mặc áo choàng dài màu đen có thêu chỉ đỏ sẫm giống nhau.
Mà chỉ có hắn mặc giống như một đại hiệp giang hồ lạnh lùng vậy?!
Thế này cũng bất công quá đi chứ?
Dạ Sơ Cát hối hận vì không mang đế giày tăng chiều cao.
Nhất định là cô thua ở chiều cao rồi!
Lúc này.
Những diễn viên đóng vai nữ có cắm bốn lá cờ hình tam giác sau lưng đi tới.
Người người đều có phong thái võ tướng!
Tiên sinh Tiết Lăng Xuyên tay cầm một chiếc kèn Sona đi tới.
Ôn Trì Vũ bên cạnh ôm một cây đàn Tỳ Bà.
Dịch Cảnh Lan và Hạ Thục Uyên bọn họ đều sững sờ.
Họ nghi hoặc nhìn chằm chằm vào Dạ Sơ Cát, người đang tay không.
Kèn Sona và đàn Tỳ Bà đều có người dùng rồi?!
Thế thì Dạ Sơ Cát làm gì???
